Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342197
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2197 lượt.
>Bất quá, lần đón nă m mới này quả thật náo nhiệt, trong quá khứ người cô đơn như Cù Thừa Sâm không hề thấy có gì khác biệt, năm nay có thêm cô, không nghĩ tới thì ra lại khác nhiều đến vậy.
Trung tá Cù xin nghỉ một ngày, anh chỉnh đốn lại tác phong quân nhân trong chốc lát, liền dẫn cô gái này đi đến sân huấn luyện bắn bia cạnh đại viện bộ đội, cuối cùng thỏa mãn tâm nguyện của cô.
Nói đến, Ôn Miên đặc biệt hút người anh cũng biết, gần đây có không ít quân nhân đi ngang qua vẫn nhìn chằm chằm vào cô, tỉ lệ phụ nữ trong bộ đội ít đến không thể nghi ngờ, con cừu nhỏ này đã thành con mồi thích hợp nhất cho đám sói xung quanh.
"Trên truyền hình có nói, ở khoảng cách 800m thì viên đạn đã rơi xuống, nhưng diễn viên nam chính vẫn có thể bắn ở cự ly 1200m, có thể sao?"
"Có đôi khi chức nghiệp của tụi anh đã bị thần thoại hóa." Trung tá cười cười, gác cây súng bắn tỉa của mình lên vai cô, "Nhưng nếu đây là nhiệm vụ, thì không có gì là không thể."
Ôn Miên hiểu lời này, nhìn Cù Thừa Sâm xem cô như giá đỡ, lường trước được hẳn là anh rất có năng lực.
Buổi tối Cù Thừa Sâm giúp cô thu thập hành lý, hai người ai cũng không muốn nói, sợ phá hủy khung cảnh yên bình này. ôn Miên phát hiện cặp mắt thâm thúy kia, cả đều đều nhìn cô chằm chằm, cô bỗng nhiên ý thức được, bản thân có chút thương tâm rồi.
Ban đêm không thể ôm anh ngủ, tay chân lại lạnh nữa rồi.
Hôm sau, tiếng kèn thổi lên, giờ biệt ly sắp đến, may mà thời tiết trong xanh, chẳng qua trên mặt đất vẫn còn tuyết đọng.
Ôn Miên tỉnh lại trong trạng thái toàn thân đau đớn mỏi mệt, Cù Thừa Sâm nhìn hai gò má màu hồng nhạt của cô vợ nhỏ, khóe miệng hơi cong, nhẹ nhàng tặng cho cô một nụ hôn chào buổi sáng.
Viên cảnh vệ Tiểu Ngô đứng ở trạm gác, đúng giờ đón người chị dâu khiến cho người ta yêu thích này trở về nội thành.
Cù Thừa Sâm dặn cậu ta đừng lái xe quá nhanh, lại quay đầu nói với Ôn Miên đang ngồi ở ghế phụ: "Trở về nội thành nhớ mặc nhiều quần áo một chút, sẽ lạnh."
"Ừ, em nhớ rồi."
Lúc tuyết tan, nhiệt độ không khí vô cùng thấp, cô sẽ nhớ rõ lời căn dặn của anh.
Ôn Miên cúi đầu, vừa mới quen thuộc với đại viện bộ đội này, vừa mới quen biết với đám bộ đội đặc chủng dở hơi của trung tá tiên sinh, vậy mà đã phải đi rồi.
Huống chi bây giờ, quan hệ giữa hai người đã không còn giống trong quá khứ, ý nghĩa của sự biệt ly cũng không còn giống nữa.
Cù Thừa Sâm nhìn bộ dáng uể oải của Ôn Miên, sau một giây sững sờ, anh vuốt mái tóc đen đã dài ra không ít của cô: "Quân diễn kết thúc, chắc là bên này sẽ vắng một chút, đến lúc đó, trở lại ở vài ngày?"
Một câu nói của anh đã nói ra mong muốn trong lòng cô, trong lòng Ôn Miên gợn sóng, cầm bàn tay anh, gật nhẹ đầu.
Cô là một cô gái rất thích bộ đội nha.
Cù Thừa Sâm khom người, trao cho Ôn Miên một cái ôm ngắn nhưng có lực, để cô có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của anh, sau đó người đàn ông này đứng tại chỗ, nhìn theo chiếc xe rời đi.
Bốn bánh xe thổi tung lớp tuyết phủ trên mặt đường, trung tá Cù sửa lại vành nón, từ đầu đến cuối vẫn không nỡ quay đầu.
Mãi đến khi phía trước chỉ còn một mảnh trời tuyết hiu quạnh, người đàn ông lạnh lùng mới thẳng lưng, bước những bước trầm ổn về đội ngũ tinh anh của anh.
*****
Không khí trong bộ đội dù sao cũng nghiêm cẩn thần thánh, so sánh, không khí năm mới ở đường phố Nam Pháp náo nhiệt hơn nhiều.
Mùng sáu tết, Ôn Miên tham dự tiệc tất niên do trường quốc tế tổ chức, địa điểm là ở một nhà hàng năm sau trong thành phố, ra tay hào phóng như thế thật khiến cho cô cảm thấy bất ngờ.
Chủ yếu là bao gồm cả người bạn kia của Cù Thừa Sâm, cổ đông trong trường học này đều là những người có bối cảnh hùng hậu.
Mà xét thấy Thi Thiển Nhu cũng sẽ có mặt, người nào đó cố ý chăm chút ăn mặc một phen.
Mặc trên người bộ váy mềm bằng tơ tằm màu tím sậm có nếp gấp ở ngực của Vera Wang, tất nhiên là quà mà mẹ chồng Bùi Bích Hoa tặng cho cô, nếu không dựa vào chút tiền lương của cô, không ăn không uống vài tháng mới mua nổi.
Ôn Miên mặc lễ phục dạ hội nên hành động không tiện, chỉ có thể lái xe đến nhà hàng, vừa mới bước quay cánh cửa xoay, liền gặp trợ lý Tiểu Lý của cô ở trường học.
"Ôi! Chị Ôn Miên, không phải em nói chứ, em còn cho rằng cô giáo Thi là tiêu điểm đêm nay nha." Tiểu Lý chỉ chỉ vào cô gái dễ thấy trong bữa tiệc.
Ôn Miên cười cười, nhìn theo phương hướng cô ấy chỉ, nhất thời có chút khó tiếp nhận.
Nhắc tới trên đời sao lại có cô gái vừa xinh đẹp mà lại có khí chất thế này chứ.
Ngày thường đeo kính đen, thục nữ, thanh nhã, đã đủ tốt rồi, ai ngờ cô ta vừa tháo mắt kính, cả người lại lộ ra vẻ quyến rũ, cao quý.
Lúc này, Thi Thiển Nhu đang mặc một chiếc váy hở vai màu đen của Fan Zhesi, đang đứng lẩn với vài vị lãnh đạo trường, cùng bọn họ nói chuyện, tán gẫu, tầm mắt cô ấy vừa chuyển, trông thấy bón dáng tinh xảo của Ôn Miên, có chút ngạc nhiên.
Lập tức, khóe miệng Thi tiểu thư ẩn chứa nụ cười, chân thành đi về phía người nào đó.
"Cô mặc bộ váy này rất đẹp."
"Cám ơn." Ôn Miên nói xong, nhậ