Yêu Em Lần Nữa, Được Không Anh?
Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342014
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2014 lượt.
n lấy ly rượu người phục vụ đưa tới.
Thi Thiển Nhu như vô ý mở miệng: "Đón năm mới thế nào?"
"Tôi đi theo chồng đến đại viện bộ đội ở vài ngày." Ôn Miên cười nhạt, đôi con ngươi trong suốt động lòng người: "Cảm ơn sự quan tâm của cô, còn tự mình mang canh đến cho anh ấy."
Cô gái không thích lên tiếng trong ấn tượng, giờ lại cường thế khiến cho cô gần như không chống đỡ được, không khí có chút cứng nhắc, Thi Thiển Nhu nở nụ cười: "Thật có lỗi, là do tôi ích kỷ."
Cô nhìn Ôn Miên, không nhanh không chậm nói: "Là do trong lòng tôi vẫn nhớ đến, nhớ đây là do tôi nợ anh ấy."
Ôn Miên duy trì nụ cười, cũng không cắt ngang lý do thoái thác của cô ta.
"Lúc đó khi quen với Cù Thừa Sâm, từng nói sẽ tự làm tặng anh ấy một cái khăn quàng cổ, nấu một chén canh cho anh ấy, là tôi không giữ lời hứa, về sau chia tay với anh ấy, ra nước ngoài để đào tạo sâu, cũng không còn cơ hội...." Thi Thiển Nhu trầm ngâm trong chốc lát, sau đó lại nói: "Cô giáo Ôn, tôi không hề mơ tưởng anh ấy phải như thế nào, bất luận anh ấy xử lý những thứ đó như thế nào, đều không sao cả, tôi chỉ muốn hoàn thành tiếc nuối của tôi."
Ôn Miên đắn đo, cô gái này thật biết diễn trò, tuyên bố nhắm vào Cù Thừa Sâm, lại thông minh không muốn xung đột chính diện với cô, một mặt muốn duy trì hòa bình, một mặt muốn bắt tay chia rẽ từ trường học.
Cô cũng không muốn phá hỏng mặt mũi của hai bên, sợ chữa lợn lành thành lợn què.
Ôn Miên cười nói: "Nếu cô giáo Thi đã nói chuyện cô muốn nói, làm chuyện cô muốn làm, tôi cũng muốn nói mấy câu, không nói không vui."
Thi Thiển Như cười cười, ra vẻ lắng nghe.
"Chỉ cần là chuyện anh ấy nói anh ấy sẽ xử lý, tôi tuyệt đối không nhúng tay." Ôn Miên nhìn như không chút để ý, nhưng giọng điệu lại vô cùng kiên định.
"Nếu đã gả cho Cù Thừa Sâm, tôi sẽ không quan tâm cọc quân hôn này khó đến mức nào, tôi nguyện ý cùng anh ấy dắt tay nhau đi tiếp 50 năm, 80 năm, hoặc là 100 năm.... Dù có mưa gió cản đường."
Cô giơ ly rượu đế cao trong tay lên, uống một hơi cạn sạch: "Nói xong rồi, tôi xin lỗi không tiếp được."
Đây là lý tưởng hào hùng của cô.
Thi Thiên Nhu nhìn bóng lưng mềm mại mà kiêu ngạo của Ôn Miên, trong mắt lóe lên tia sáng phức tạp không cách nào nhìn thấu được, cô ta nhấp một ngụm rượu, giận dữ nói: "Chỉ một mình cô nghĩ thế thôi."
Cũng chỉ khi không có mặt người đàn ông kia Ôn Miên mới nói ra được những lời như thế, giờ cô lại thấy hối hận, tửu lượng của mình không được xem là tốt, vừa rồi căn bản không nên uống hết ly sâm banh kia!!
Ôn Miên choáng váng đành phải tìm một chỗ nghỉ ngơi, lại ăn chút bánh ngọt, một lúc lâu sau, men rượu vơi đi một chút, mới tùy tiện tìm cớ rời khỏi.
Trên đường về, ngồi trong taxi nhắm mắt dưỡng thần, Ôn Miên để bác tài xế dừng xe trước cổng tiểu khu, xuống sau xong cô mới đi chơi được mấy bước, lại phát hiện thân thể có chút đứng không vững, đầu nặng trĩu, tựa hồ rất khó suy nghĩ.
Bất quá cho dù đầu có choáng váng, Ôn Miên vẫn có thể nhìn ra, chiếc xe dừng dưới lầu nhà mình này mình chưa từng thấy qua.
"Cô uống say?"
"Ưm, còn chưa có."
Ôn Miên đáp xong, không hiểu ra sao nghiêng đầu sang chỗ khác, còn chưa kịp thấy rõ người đàn ông đứng sau lưng mình là ai, cô đã bị gió lạnh đêm khuya thổi vào mặt khiến toàn thân run rẩy, rơi một một vòng ôm xa lạ mà cường hãn.
"Cô có thể không nói dối được không?"
Cô Bị Cưỡng Hôn
Trời đông giá rét, lại có sương tuyết, tháng hai ở Nam Pháp vô cùng lạnh. Ôn Miên yên lặng lấy lại tinh thần, khoác nhanh một chiếc áo dày bên ngoài bên ngoài bộ lễ phục dạ hội, nhìn thẳng vào đôi mắt đen nhánh dưới cái mũ len.
Anh ta rất giống sếp Cù, không thích đem suy nghĩ viết lên trên mặt, cái vẻ mặt trầm xuống, môi hơi nhếch lên của người này đúng là rất giống bộ dáng khởi binh vấn tội năm đó của Ôn Tinh.
Quả thật Ôn Miên có uống rượu, đầu óc choáng váng không phân biệt được Đông Tây Nam Bắc, cô ngượng ngùng dứt khoát ngồi xuống một bên thềm đá, nghiêng đầu, đánh giá chiếc xe màu đen của Tả Luân.
"Tôi không thích xe Nhật."
Lúc này người đàn ông chỉ có thể tự giễu cợt, ai ngờ, cô lại không cảm kích chút nào, "Tôi không nên nói chuyện với anh."
"Bởi vì tôi là FBI, bọn họ sẽ coi cô là gián điệp quốc tế?"
Không phải không nghĩ tới sẽ dẫn đến hậu quả như vậy, nhưng Tả Luân đã quen làm theo ý mình, anh ta cũng tự nhận mình có năng lực bảo đảm sự an toàn cho cô.
"Bởi vì sếp........" Vốn Ôn Miên cũng không rõ bối cảnh của người này, giờ lại càng nghẹn họng: "Cái gì FBI? Đóng phim à? 24 giờ?"
"......"
Tả Luân quyết định không thèm so đo với ma men, đi đến ngồi cạnh cô, lúc này có một trận gió to thổi qua khiến cô run rẩy, anh ta nhíu mi, không tự giác lại nhích đến gần cô thêm một chút.
"Sáng mai tôi sẽ đi, cho nên...."
Ôn Miên ngẩn người, đáy mắt hiện lên một loại cảm xúc nói không nên lời.
Nếu lần đó trước khi Ôn Tinh chấp hành nhiệm vụ đến tìm cô, thì cũng sẽ như thế này đúng không.
Độ cồn trong