Bạn Gái Hám Tiền Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342011
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2011 lượt.
Miên lại vẻ mặt khi thì nghiêm túc, khi thì cười nhạt của người họ Cù nào đó, trong lòng đột nhiên vui vẻ, ôm chăn nghiêng qua một bên, ừ, lại ngủ tiếp đi.
*****
Mùng chín tháng giêng qua đi, cuối cùng tuyết đã ngừng rơi ở căn cứ, nhiệt độ không khí giảm liên tục, vùng núi vốn lạnh hơn so với thành phố, khiến người ta khổ không thể tả.
Đại đội trưởng Trang Chí Hạo chính thức tuyên bố bọn họ sẽ tham gia lần quân diễn này, quản lý hồng quân, mà bên lam quân cũng là một nhóm bộ đội đặc chủng, có kinh nghiệm tác chiến phong phú, thực lực hai phe vẫn không chênh lệch nhiều như cũ, đều có số lượng bộ đội được khoa học kỹ thuật hóa cao.
Theo tiếng vang của kèn hiệu báo tập hợp khẩn cấp lúc nửa đêm, kỳ diễn tập đối kháng chính thức bắt đầu.
Dựa theo dự án diễn tập, lam quân xâm nhập vào mảnh đất vùng duyên hải nước ta, hồng quân triển khai kế hoạch phòng ngự tác chiến bảo vệ lãnh thổ, bộ đội tiếp viện của lam quân ngày càng đến gần, cho nên hồng quân tất phải giải quyết hết bộ đội lam quân trong thời gian quy định.
Lam quân phòng thủ, hồng quân tiến công, giao tranh xảy ra khắp nơi, tung hoành ngang dọc, hoàn cảnh trên núi vô cùng ác liệt, cả đám tân binh và những lính già dày dặn kinh nghiệm đều phải chịu không ít khổ cực.
Đoàn người của trung tá Cù không ngồi trên bất kỳ phương tiện giao thông nào tiến vào địa điểm diễn tập, sau khi bọn họ được đưa đến vị trí chỉ định xong liền cầm lấy bao hành lý, xé nhỏ tiểu đội ra, mấy người một tổ, tiến hành loại tác chiến đặc biệt mà bọn họ am hiểu nhất.
Chiến tranh vừa bắt đầu không lâu, hồng quân liền mất đi một phần tư binh lực, nhưng hiển nhiên người đứng đầu của bộ chỉ huy không hề sốt ruột.
Tiểu đội đặc chủng hoa dao rất nhanh đã bắt đầu phát huy tác dụng của bọn họ, đầu tiên, loại bỏ những nơi lam quân thiết kế mục tiêu giả, chúng nó lừa gạt được vệ tinh, trinh sát trên không, lại không lừa được những lính đặc chủng tập kích bất ngờ vào chiến khu.
Ngay sao đó sư đoàn xe tăng toàn quân bị diệt, trung tâm chỉ huy của khung quân cũng bị bắt, hồng quân công nông Trung Quốc lại chiếm trước địa hình có lợi, chặn ngang con đường mà lam quân phải đi qua.
Bất luận là con mồi giảo hoạt thế nào, những thợ săn ưu tú nhất luôn thừa sự kiên nhẫn.
Bộ chỉ huy lam quân bắt đầu bị rối loạn trận tuyến, bọn họ dùng điện tử chống lại sự quấy nhiễu điện từ mạnh mẽ của trung đoàn, thậm chí các quan trên còn muốn triệt để tiêu diệt bọn họ để tránh các tiểu đội đặc chủng này ở phía sau gây rối.
Nhiệt độ dưới 0 độ C, gió lạnh rít gào, Cù Thừa Sâm tổ A dẫn theo mấy binh lính bước cẩn thận từng bước, báng súng của anh đảo qua, trong phạm vi 800m không một bóng người, còn trực tiếp xử lý một chiếc máy bay trinh sát không người lái đắt đỏ của lam quân, chỉ tiếc vị trí bị bại lộ, rất nhanh đã bị quân lính điều tra của quân địch lùng bắt trên phạm vi rộng.
Cù Thừa Sâm bình tĩnh phân tích, phạm vi trăm km quanh đây đều là rừng rậm nguyên sinh, bọn họ vẫn có rất nhiều chỗ để phát huy, anh để cho Chuột ngụy trang thành phóng viên đi phỏng vấn ở vùng rừng núi, để tìm biện pháp ra ngoài trao đổi tình báo.
Chuột vốn tên là Hoàn Hạo, đừng nhìn cậu ta mắt nhỏ mũi nhỏ, lại dịu dàng, trước khi bước vào bộ đội vẫn là sinh viên ưu tú chuyên ngành tình báo.
Chuột vừa thay quần áo bình thường xong, Cù Thừa Sâm liền phát hiện tình huống không bình thường, nhanh chóng tìm một cây đại thụ để ẩn núp, mấy người khác thấy thế, cũng khẩn trương tìm nơi để trốn.
Mấy chục mét phía trước, một tiểu đội trinh sát của lam quân đi tìm kiếm bọn họ, Cù Thừa Sâm dùng tay ra hiệu Chuột tự hành sự tùy theo hoàn cảnh, những người khác ẩn núp kỹ chuẩn bị tập kích.
Cù Thừa Sâm nằm sấp trong một bụi cỏ, không nhúc nhích nhìn chằm chằm vào kính, suy nghĩ nhóm trinh sát này hẳn là một đối thủ tốt.
"Phía trước! Hai tay ôm đầu ngồi xổm xuống!"
Chuột hành động không tệ, kích động như một người dân vô tội bình thường, "Làm sao thế, xảy ra chuyện gì rồi! Chiến, chiến tranh rồi hả?"
"Anh làm gì! Nói!"
Một nhóm binh lính trinh sát vây Chuột ở giữa, mỗi tay cậu ta nắm lấy một người, khóc rống lên: "Đồng hương ơi! Đồng chí ơi! Các anh tới thật đúng lúc........ Tôi là phóng viên đi phỏng vấn trường tiểu học Hy Vọng, tôi lạc đường rồi!"
Lực chú ý của mọi người đều bị Chuột hấp dẫn, Cù Thừa Sâm ra hiệu, đạn từ bốn hướng chuẩn xác bắn vào bảy tám binh lính lam quân còn chưa kịp phản ứng kia, giữa một trận sương khói kết thúc sứ mệnh của bọn họ trong lần diễn tập này.
Vài người nhìn nhau, không phục há mồm chửi mắng bọn họ, Cù Thừa Sâm đưa mắt nhìn một binh lính nào đó thân cao bằng anh: "Cởi quần áo ra."
Vừa mới nói xong, trung tá đại nhân liền sửng sờ một lúc.
Sao những lời này lại quen tai thế.
Lập tức đuổi những suy nghĩ không liên quan đến diễn tập ra khỏi đầu, đôi mắt sắc của Cù Thừa Sâm đảo quanh y phục tác chiến cho binh lính trước mắt.
Chiến sĩ trẻ không có năng lực phân biệt, cũng không biết bọn họ là bộ đội đặc chủng của đội hoa dao, nhìn người đàn ông gươn