Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342013
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2013 lượt.
người khiến cô hoàn toàn không khống chế được cảm xúc, cô ủy khuất hạ mí mắt, lầu bầu: "Em biết mà, cả đám đều như vậy...."
Tả Luân vừa nghe liền tức giận, không phải cô lại xem anh ta là người kia chứ!
Người đàn ông nhanh chóng nắm tay cô, con ngươi co rút lại, anh ta nói: "Nhìn cho rõ tôi là ai."
Vạt áo khoác của Ôn Miên không cẩn thận bị mở ra, lộ ra một khoảng da thịt tinh tế bên trong, sóng mắt của cô dao động, môi hồng răng trắng, khuôn mặt ngà ngà say, vẻ mặt chếnh choáng trong màn đêm.
"Tả Luân?"
Cô thở hổn hển đoán hai chữ, lại khiến Tả Luân rung động không nhỏ.
Cô gái này.
Trước cô, Tả Luân vì tính chất công việc, công thêm nguyên nhân của bản thân, nên vẫn chưa qua lại thân thiết với bất kỳ cô gái nào, phần lớn thời điểm chỉ là gặp dịp thì chơi, từ trước đến nay anh ta rất ít khi gần gũi nữ sắc.
Nhưng vì sao luôn không thể khống chế được suy nghĩ muốn tiếp cận cô gái này.
Ngay khi Tả Luân đang cân nhắc những tâm tư này, cô bé Ôn lại đang chìm trong trạng thái buồn ngủ. Tả Luân có chút kinh ngạc lấy mu bàn tay chạm vào khóe mắt cô, một giọt nước mắt còn chưa kịp khô đọng lại trên đầu ngón tay anh ta, lạnh lẽo, lại khiến cho trái tim anh ta thắt lại không lý do.
Khuôn mặt Ôn Miên nhỏ nhắn hồng hồng, không biết là bị đông lạnh, hay là do uống rượu, mà cánh môi màu hồng kia, lóe sáng sáng bóng, cách anh ta chỉ vài thước, quá gần rồi.
Nếu Tả Luân dùng lý trí để suy nghĩ dù chỉ một giây, cũng sẽ không làm ra hành động kế tiếp, chỉ là anh ta không có.
Nhân viên điều tra sắc xảo, cúi đầu mút đôi môi đỏ mọng của cô. Tóc Ôn Miên lại dài ra một chút, quấn quanh đầu ngón tay của anh ta, mà anh ta lại nhận được sự đáp trả trúc trắc (không thành thạo) của cô.
Làm thế nào để tiến lui, làm thế nào để hô hấp, làm thế nào để quấn quít triền miên, anh ta đều không biết, chỉ muốn thuận theo tự nhiên, phát tiết áp lực dục vọng trong lòng.
Ôn Miên nhắm mắt lại, dường như còn đang chìm trong mơ mộng, "Sếp, có thể nhẹ một chút hay không...."
Lời nói mập mời, khiến cho Tả Luân ngẩn ra, lý trí nhanh chóng tràn về.
Lúc trước anh ta đã từng xem qua tư liệu của Ôn Miên ở bệnh viện, biết cô kết hôn với một sĩ quan trong quân đội, nếu không lầm, dựa theo pháp luật ở đây, phá hoại quân hôn phải chịu hình phạt.
Tả Luân chạm nhẹ vào cằm cô, hai con ngươi đen láy khó nhận ra, dừng ở khuôn mặt đang say ngủ của cô.
Anh ta thật không cần kiêng dè những phép tắc này, chỉ cần đáng, thì sẽ không tiếc hết thảy mọi thứ để đạt được mục đích.
Nghĩ đến đây, ý cười trong mắt Tả Luân biến mất không còn một mảnh, sao anh ta lại có thể có cái suy nghĩ nhàm chán này?
Không thể tùy tiện mất đi năng lực phân tích bình tĩnh của mình nữa, cân nhắc phải trái, điều tra viên Tả Luân tiên sinh, quyết định lập tức đưa cô gái nhỏ này về nhà.
*****
Tối hôm qua, đầu Ôn Miên còn chưa chạm đầu gối thì cô đã ngủ rồi.
Sau một đêm, hôm sau tỉnh lại, say rượu khiến cho đầu của cô bé Ôn vô cùng đau nhức, lại còn buồn nôn, xem ra thực không nên uống tới như vậy.
Bà Nghiêm nhìn cô gái đang ngồi thất thần một chỗ kia, không khách khí bước đến kí đầu cô một cái: "Con nha đầu này, không muốn sống nữa rồi!"
Ôn Miên từ từ trợn mắt, lúc này mới nhớ ra mình đang ngủ trên cái giường nhỏ ở nhà mẹ đẻ.
Mẹ còn đang lải nhải: "Mẹ nói cho con biết, Ôn Miên, đừng có không chịu để tâm! Nhà họ Cù là một đại gia đình cách mạng, nếu con mà dám gây ra chuyện gì thiêu thân (đâm đầu vào chỗ chết), liền chờ gánh không nổi đi."
"Mẹ, mẹ đang nói cái gì thế...."
Bà Nghiêm quan sát phản ứng của con gái một bận, kinh ngạc: "Con say đến nỗi cái gì cũng không nhớ rõ rồi hả? Tôi hôm qua ai đưa con về nhà?"
Ôn Miên vừa nghe, thật có chút không trả lời được, cô trái lo phải nghĩ, chẳng lẽ Tả Luân không phải do cô nằm mơ tưởng tượng ra sao?
Dường như không xác định được hai người tới cùng đã nói những gì, chỉ nhớ trọng tâm đề tài là anh ta phải rời khỏi Nam Pháp.
Ừm, dù sao bất luận là Cù Thừa Sâm cũng được, Ôn Tinh cũng được, cô đã quen với việc những người này không ngừng lao tới tiền tuyến, mà cô vĩnh viễn luôn là người bị bỏ lại.
Ôn Miên nhìn mẹ cười cười, tỏ vẻ cô biết rõ.
"Anh ta là ai? Sao cảm thấy.... anh trai con...."
Lời này của bà Nghiêm đã khơi dậy hứng thú của Ôn Miên,"Giống đúng không? Con hiểu, anh ta...."
Vừa dứt lời, lại bị mẹ mình kí đầu, "Ôn Miên, con nghe cho kỹ đây, đừng nghĩ có tâm tư khác!"
Hắc, cho cô mười lá gan, cô cũng không dám nha!
Trước là sếp Cù không hề nể tình, sau là mẹ ruột giống như sói như hổ.
"Mẹ, mẹ mới không cần nghĩ nhiều về nhà thông gia!"
Ôn Miên vẫn đang tiến hành tự kiểm điểm bản thân.
Cho dù đêm qua là Tả Luân xuất hiện đúng lúc, nhưng cô cũng không nên uống rượu, vạn nhất xảy ra chuyện, thì không chỉ là vấn đề mặt mũi của một mình cô, tóm là sẽ ảnh hưởng vô cùng không tốt.
Cô cũng nhớ đến thời điểm bị sếp phạt đứng tư thế quân đội, giam kín, tuy lúc đó người chồng này nói, đó là để rèn luyện ý chí ngoan cường của quân nhân.....
Ôn