Có Một Thứ Cảm Xúc Không Lý Giải Được
Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342866
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2866 lượt.
iên đó trong làng chỉ cần đi vào hoạt động, đảm bảo việc vận chuyển suôn sẻ, hằng ngày tiền chẳng chảy vào như nước ấy chứ? Giờ mọi người trong thôn đều đang trông chờ, đến cuối năm ai mà chẳng được chia chác chút ít chứ? Chỉ có điều bản thân cậu ta sẽ kiếm được ít đi, chỉ béo kẻ khác thôi." Cậu có hiền lành đến đâu cũng có lúc thấy bất công cho người nhà mình, nói rồi lại tỏ ra ngần ngừ: "Còn cái mỏ ở thôn bên cạnh, thật không dễ nói. Bao nhiêu người đến xem mà vẫn chưa... Khánh Đệ, hay là cháu khuyên cậu ấy xem sao? Đừng quyết định vội?"\'.
Khánh Đệ cân nhắc trong lòng, rồi trả lời: "Ý của cậu là thấy không ổn?".
Cậu cô bắt đầu ngập ngừng: "Khánh Đệ, không phải cậu thấy không ổn, mà đây là việc phải dựa vào vận may, chỗ than ít ỏi ở mỏ bên ấy đã bị khai thác hết từ lâu rồi. Có đào sâu xuống nữa, thì cũng được bao nhiêu? Đầu tư nhiều tiền như vậy để mua thiết bị, ngộ nhỡ...".
Khánh Độ cắn môi, nhất thời cũng cảm thấy sốt ruột thay cho Khương Thượng Nghiêu. Đang nghĩ lần sau gặp mặt nhất định phải khuyên anh vài câu, nhưng miệng lại tự an ủi chính mình: "Không sao đâu, cháu có niềm tin vào anh ấy. Anh ấy mạng lớn phúc lớn. Bao nhiêu khó khăn trước mắt đều đã vượt qua cả rồi, lần này cũng sẽ như vậy thôi".
Trong khi nói chuyện, thì mợ cô đi ra, mặt mày tươi tỉnh nói với cô: "Khánh Đệ đến đấy à? Tối nay ở lại ăn cơm nhé. Mợ đang có chuyện cần bàn với cháu".
"Đi đi, bàn bạc gì? Mau đi làm cơm đi, không bàn bạc gì hết."
"Ông cũng thật là... đều là họ hàng thân thích cả. Có gì phải ngại chứ?" Mợ dùng ánh mắt trách cứ liếc cậu một cái, kéo tạp dề lên ngồi xổm xuống bên cạnh Khánh Đệ: "Em cháu chẳng phải còn chưa học hết cấp hai đã thôi học rồi sao? Khánh Đệ à, có dịp cháu hãy nói với cháu rể một câu, có thể cho nó làm vài việc lặt vặt trong mỏ không?".
Cổ Khánh Đệ cứng lại, khóe miệng khẽ kéo lên: "Mợ...".
"Đi! " Cậu nổi nóng, sau khi đuổi bà vợ quay vào bếp, xoa hai tay vào nhau, lén liếc khắp xung quanh một lượt, khẽ hỏi: "Cháu và cậu ta… có đúng không? Mợ cháu nói vậy, cậu muốn hỏi cho rõ ràng, danh tiếng của cháu quan trọng hơn cả".
"Cậu, đang yên đang lành nói chuyện này làm gì? Cháu phải về trường đây." Khánh Đệ đỏ mặt chào mợ một tiếng rồi gọi với ra cửa Phúc Đầu đang chơi với Đại Hoàng nhà cậu mợ ngoài sân: "Phúc Đầu, về thôi".
Đi được mấy bước vẫn thấy không yên tâm quay lại dặn cậu: "Cậu, cậu dặn mợ một tiếng giúp cháu, đừng nói linh tinh với người khác".
Khi mùa xuân đến, mỏ lộ thiên trong thôn bắt đầu khởi công khai thác, những chiếc xe lớn nối đuôi đi lại như con thoi giữa khu mỏ và tiểu trạm của Dã Nam.
Khánh Đệ chọn ngày Chủ nhật, bê cây hoa Ngũ Bảo Châu ra khỏi chậu, thay đất mới rồi trồng dưới cửa sổ. Nghe thấy tiếng kêu ríu rít nho nhỏ, cô đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, phát hiện ra không biết từ bao giờ, nơi thanh gỗ ngang dưới mái hiên đã treo một cái tổ chim, mấy chú chim non đang thò đầu ra khỏi tổ.
Cô vui mừng reo lên một tiếng, ném cái xẻng xúc đất trong tay xuống và bỏ lại Phúc Đầu bị dọa sợ chạy về phía nhà hiệu trưởng. Mượn được điện thoại rồi, cô nhất thời lại thấp thỏm. Cũng may đối phương không để cô phải đợi quá lâu, khi giọng trầm ấm khẽ gọi tên cô truyền tới, thì mọi suy nghĩ của cô như được đả thông.
"Em nói với anh điều này, anh đừng lo lắng gì cả, thật đấy. Có chuyện không hay thì cũng không cần phải hoảng sợ, nhất định hung sẽ hóa cát, cát càng thêm cát. Thật đấy."
Khương Thượng Nghiêu như bị mấy từ "thật đấy" liên tiếp của cô làm cho ngơ ngác, Khánh Đệ cũng chẳng bận tâm việc anh có hiểu không, hào hứng nói tiếp: "Có biết vừa rồi em phát hiện ra cái gì không? Khi em đang trồng hoa thì phát hiện dưới mái nhà có một tổ chim én, còn có mấy con chim non nữa", nói xong cô vội bịt chặt miệng mình lại, tự thấy hối hận vô cùng.
Khương Thượng Nghiêu biết là cô lỡ miệng, nhưng giọng vẫn bình tĩnh như thường, chỉ thêm vài phần vui vẻ: "Đây là việc tốt."
"Đúng thế." Khánh Đệ lúng túng đáp. Cô căn bản không nhận ra việc mình kiên quyết cho rằng dưới hiên nhà có tổ chim lành sẽ mang lại vận may cho anh thật sự chẳng có tí logic nào cả. "Anh có bận không?"
"Bận. Có điều vẫn có thời gian để nói chuyện."
"Còn một việc nữa, em muốn hỏi anh." Khánh Đệ hít một hơi thật sâu: \'\'Vài hôm nữa là đến tiết Thanh minh rồi, anh có thời gian đi thăm họ không?".
Đầu dây bên kia trầm ngâm một lúc, rồi trả lời: "Mấy ngày Thanh minh anh phải lên cục khoáng sản trên tỉnh, bên viện thăm dò địa chất cũng có chuyện phải bàn, về đến Vấn Sơn cũng phải sau Thanh minh rồi".
"Em điều chỉnh giờ dạy, mùng Hai có thể về. Hay là em giúp anh đốt ít tiền vàng trước?"
Cô vốn tưởng anh sẽ nói "cảm ơn" hoặc là "phiền em quá", Khương Thượng Nghiêu lại im lặng, mãi sau mới nói một tiếng "Ừ".
Khánh Đệ đặt điện thoại xuống, mím môi mỉm cười. Phúc Đầu quấn quýt dưới chân cô, cổ họng phát ra những tiếng kêu ư ử, như đang oán trách cô thờ ơ không quan tâm tới nó.
Khi gặp lại anh đã là bảy, tám hôm sau rồi, cũng qua cả giờ cơm tối. Trên bàn Khánh Đệ chất cả chồng