Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342832

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2832 lượt.

ưới đám tay chân của Khương Thượng Nghiêu điều đến giúp đỡ đang tất bật, rất có nghĩa khí giang hồ, mẹ Khánh Đệ vừa vui mừng vừa thấy sợ hãi, trái tim thấp thỏm lo lắng, không biết nên làm thế nào cho phải. Chỉ dám thỉnh thoảng lại liếc về phía anh, xem thái độ của anh đối xử với con gái mình ra sao.
"Cô lại đang nhìn trộm anh đấy. Em nói xem, thế này có phải là mẹ vợ đang nhìn con rể không?" Vẻ bề ngoài trông nghiêm túc hoàn toàn đối lập với ánh mắt thầm vui sướng của anh.
Khánh Đệ vừa giúp em gái thay quần áo xong, đi ra đứng cạnh em rể đón khách ở cửa đúng là một cặp trai tài gái sắc, cô nhìn mà bất giác đưa tay lên che nửa mặt nước mắt đang chợt rơi xuống thì nghe thấy giọng anh, mọi tâm trạng phức tạp trong lòng đột nhiên tan biến, thuận thế huých khuỷu tay về phía anh một cái,
Khương Thượng Nghiêu phản ứng nhanh nhẹn, hơi khom người tạo thế, xòe tay ra túm chặt lấy tay Khánh Đệ, kéo cô vào sát trong lòng, dỗ dành nói: "Sao lại khóc thế này?", nói rồi bàn tay kia lau nhẹ nước mắt trên mặt cô: "Đây mới là đám cưới của Ái Đệ, nếu là đám cưới của chúng ta, em còn khóc tới mức nào nữa?".
Khánh Đệ nín khóc, trong lúc xấu hổ định đấm anh một cái, nhưng nghĩ đang ở trước mặt bao người, đành trừng mắt nhìn anh rồi hạ tay xuống.
Anh kéo cô ra bên ngoài nói: "Cũng may trước khi tiến hành đón khách đã giữ lại mấy bàn, không sai chứ? Nếu không đâu đủ chỗ ngồi".
"Làm sao em biết anh lại nhờ nhiều người đến giúp như vậy?" Trên thực tế, những "người bạn" này đa số Khánh Đệ đều không quen. Mấy người này, người thì du côn và giảo hoạt giống Đại Lỗi, người thì lại mang bộ mặt điềm đạm của dân làm ăn như Quang Diệu, người thì lại giống Hắc Tử, mặt mày có vẻ rất uy quyền, vừa nhìn đã biết người làm cho chính phủ. Buổi sáng khi đội quân đón dâu đến, Khánh Đệ vẫn còn đang nghi ngờ, chỉ sợ họ sẽ làm hỏng hôn lễ của em gái, lại buồn bã việc vì sao Khương Thượng Nghiêu ra tù mới chỉ một năm, mà đã quen được những kẻ lôm côm thế này. Cũng may cho tới lúc này, mọi việc vẫn diễn thuận lợi đâu vào đấy.
Lúc ngồi xuống, Khương Thượng Nghiêu chào hỏi hết một lượt những người trong bàn tiệc, tiếp theo đó hơi nhướng mày lên: "Thế nào giờ đã uống rồi à".
Đội trưởng Lương mà Khánh Đệ quen tỏ vẻ ngượng ngùng: "Đội trưởng Khu nói súc miệng trước cho ngọt giọng".
Hắc Tử nhướng mày: "Phải khuấy động không khí đã. Nào, nào, nhân viên phục vụ, rót rượu!".
Khánh Đệ giật tay áo Khương Thượng Nghiêu, muốn nhờ anh khuyên họ giúp, Khương Thượng Nghiêu quay đầu sang nói nhỏ vào tai cô: "Không sao đâu. Cậu ta chỉ được cái to mồm thôi, chứ chưa uống thắng anh bao giờ".
Vấn Sơn người tốt rượu ngon, họ hàng nhà Hướng Lôi đang ngồi bàn bên cạnh thấy Hắc Tử nói oang oang, đám cô dì chú bác đều nhìn sang phía ấy, nói vọng sang giọng tán thưởng: "Thanh niên có khác, tốt!", ngay sau đó có người bắt đầu hàn huyên rằng ngày xưa khi còn trẻ một mình uống đốn gục mấy người liền.
Khánh Đệ bất lực. Nào ngờ sau khi khai tiệc, Hắc Tử đúng là uống rất nhiệt tình, lúc cô dâu chú rể đến chúc rượu, anh ta đã mặt đỏ phừng phừng, líu cả lưỡi lại, không nói được câu nào trọn vẹn. Lúc thì đập vào vai Hướng Lôi như dặn dò: "Anh chỉ có một cô em gái, chú phải chăm sóc cho tốt, nếu không anh không bỏ qua cho chú đâu". Lúc thì lại quay sang Ái Đệ khóc: "Con nhóc này, làm vợ người ta rồi, sau này không được ăn nói lung tung, phải gọi là anh biết chưa?".
Ái Đệ miệng vâng dạ liên tục, đầu thì quay sang nhìn chị ra sức nháy mắt. Khánh Đệ hiểu ý của em gái: Không quen biết anh ta. Nhưng Khánh Đệ cũng chỉ biết lắc đầu.
Cho tới tận giữa buổi tiệc, Hắc Tử đã say mèm, càm ràm nói năng lung tung không ai hiểu, Khương Thượng Nghiêu và lão Lương đỡ anh ta lên xe xong quay sang nhìn nhau cười khổ.
Tàn tiệc, Khánh Đệ giúp Ái Đệ thu dọn đồ đạc, Ái Đệ ấm ức bất mãn: "Không biết có phải cố ý gây chuyện không nữa, rõ ràng biết tửu lượng của Lôi Lôi không tốt mà vẫn chuốc cho anh ấy liên tiếp ba chén, giờ vẫn còn nằm mê mệt trong kia. Nếu không phải vì cái phong bì dày cộp của anh ta thì em đã cho anh ta mất mặt rồi".
Khánh Đệ nhớ tới vẻ mặt bối rối của Khương Thượng Nghiêu sau khi tiệc tan, ngập ngừng như định nói gì đó với cô mấy lần rồi lại thôi. Cô đành nuốt những lời định nói với em vào trong, lảng sang chuyện khác: "Về nhà người ta ở, không thể thoải mái như nhà mình. Mặc dù đã kết hôn rồi, nhưng rốt cuộc thì em vẫn họ Thẩm, còn người ta vẫn mang họ Hướng. Thấy có việc gì làm được thì nên làm, đừng để người khác bóng gió sau lưng mình".
Ái Đệ cười hi hi: "Chị, chị nói cứ như chị đã từng lấy chồng rồi ấy, cằn nhằn giống hệt mẹ".
"Tránh sang kia, vừa mới lấy chổng xong đã giống mấy bà vợ lẻo mép rồi." Khánh Đệ trừng mắt lườm em: "Thu dọn xong rồi, chị về đây, tiện đường đưa cậu mợ về luôn".
Về đến Dã Nam đã là đêm. Chưa đến mùa sương giáng (1), khoảng rừng sau trường học lá nửa đỏ nửa vàng, ban ngày như chu sa tỏa ánh kim, từng mảng màu sắc rực rỡ. Khánh Đệ tiếc nuối than: "Ngày mai đến mới được, buổi tối không thấy được vẻ đẹp của rừng


Pair of Vintage Old School Fru