Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342845
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2845 lượt.
".
(1) Mùa sương giáng vào ngày 23 hoặc 24 tháng 10.
Khương Thượng Nghiêu với tay vít cành xuống ngắt một chiếc lá đưa cho cô: "Thế này chẳng phải đã thấy rồi sao".
Trong lòng bàn tay thô ráp đầy vết chai sần của anh là một chiếc lá màu đỏ, nhìn qua thì thấy không có gì đặc biệt nhưng nếu nhìn kỹ, lòng bàn tay gồ ghề là phần nền hoàn hảo và hài hòa với chiếc lá màu sắc, tạo ra cảm giác tươi đẹp về sự sống. Khánh Đệ cười ngước mắt nhìn anh: "Rất đẹp. Cảm ơn".
Thấy cô thận trọng, nâng niu nhận lấy rồi cho vào túi áo, KhươngThượng Nghiêu mỉm cười, cô lấy ra hai chiếc kẹo cưới, anh vừa lắc đầu từ chối vừa bất lực nói: "Người thích ăn ngọt như em thật hiếm, không sợ béo à?".
"Cô Khương nói có da có thịt nhìn xinh hơn. Em sợ không béo được ấy chứ." Khánh Đệ ăn luôn cả hai cái kẹo, thấy Phúc Đầu đáng thương đang vẫy đuôi rối rít, cô cắn cho nó một nửa: "Thường xuyên ăn đồ ngọt, sẽ không sợ đắng nữa".
Khương Thượng Nghiêu đi phía trước, nghe cô nói vậy quay người lại, nhướng mày, hỏi: "Giờ đắng sao?".
Khánh Đệ cười tươi rói, đi lại phía anh, đút tay vào túi áo anh, nói: "Bây giờ rất ngọt, rất ngọt".
Lúc ấy anh mới thấy hài lòng, nắm lấy tay cô.
Tay nắm tay bước đi trong rừng, thỉnh thoảng lại cúi xuống thì thầm nhau. Khánh Đệ nhớ lại từ mùa lá rụng năm ngoái cho tới nay, anh bắt đầu khai thác mỏ, em gái đi lấy chồng, đời người đã thay đổi rất nhiều, bất giác cô thở dài.
"Thật ra, hôm nay em rất đau lòng." Cô ngập ngừng, thấy anh vẫn trầm lặng, cô lại càng có can đảm để thổ lộ. "Hồi còn bé có chuyện gì, em và Ái Đệ cũng giống như em với anh bây giờ, tay nắm chặt tay, dù ấm hay lạnh, nhưng cảm giác được nắm tay nhau, cho dù có xảy ra chuyện gì cùng không thấy sợ. Giờ nó đi lấy chồng, em thấy buồn. Sau này Ái Đệ nắm tay người khác rồi."
Khương Thượng Nghiêu dừng chân, ánh mắt ấm áp của anh dừng lại trên khuôn mặt đang ấm ức của Khánh Đệ, giơ hai bàn tay đang nắm chặt lên, mỉm cười hỏi: "Ngốc ạ, thế đây là gì?".
Khánh Đệ có chút bối rối; "Em than thở mấy câu không được sao? Nó còn nhỏ như thế, em chưa có sự chuẩn bị về mặt tâm lý. Trước kia luôn nghĩ đến việc chăm chỉ kiếm tiền, cả đời bảo vệ cho mẹ và em gái. Nào ngờ em còn chưa kịp làm gì, nó đã đi lấy chồng rồi".
Cô nửa như vô tình nửa như cố ý không nhắc tới một thành viên nữa trong nhà, Khương Thượng Nghiêu chưa bao giờ hỏi nguyên nhân. Tối hôm đó vài ba câu hai chị em nói trước khi ôm lấy nhau khóc lóc và những gì anh tận mắt chứng kiến, chân tướng dần dần hé lộ trong lòng anh. Cho dù cô có muốn nói hay không, thì anh cũng cảm thấy rất thương xót.
"Khánh Đệ, cho dù em gái em có đi lấy chồng, thì nó vẫn cứ là em gái em mà. Mãi mãi không thay đổi."
Khánh Đệ ngẩn nga suy nghĩ: "Vâng, là do em quá quan trọng hóa vấn đề thôi. Em biết nó thèm khát có một gia đình ấm áp. Hồi còn nhỏ, giấc mơ lớn nhất của em là được đi học, đi khỏi nơi đó, không bao giờ quay lại nữa. Còn mơ ước của nó là được lấy chồng sớm, sống vui vẻ và sinh em bé. Tính nó nóng nảy, miệng lưỡi gay gắt, thường xuyên đắc tội với người khác mà không biết, nó thiếu thốn tình cảm nên lúc nào cũng khao khát có người tốt với mình, nếu Hướng Lôi làm nó thất vọng thì em biết làm sao?".
"Đừng có suy nghĩ lung tung, chính em cũng đã nói rồi còn gì, đường của nó, nó phải tự đi."
"Đạo lý ấy em hiểu. Nhưng đêm qua em gặp một cơn ác mộng, mơ thấy Hướng Lôi đánh nó. Nó biến thành nhỏ xíu, giống hệt như khi còn nhỏ, trên mái tóc gọn gàng còn cài một bông hoa thủy tinh. Hướng Lôi giống hệt như bố em tát nó một cái khiến nó ngã dúi dụi xuống chân ghế tóc sổ tung, bông hoa thủy tinh vỡ vụn, mảnh vỡ đó cứa vào cánh tay nó. Em rất căm hận, muốn mắng Hướng Lôi, muốn chạy tới đỡ nó dậy, nhưng không thể thốt nên lời, không thể nhúc nhích được."
"Khánh Đệ..." Anh dang hai tay ôm cô vào lòng. Cơ thể gầy gò khẽ run lên trong lồng ngực anh, biểu hiện đang cố gắng để kiềm chế nước mắt khiến cô trông thật yếu đuối: "Có anh đây, yên tâm, không ai dám đánh Ái Đệ đâu".
"Em rất hận! Rất hận!" Khánh Đệ như không nghe thấy câu an ủi vừa rồi của anh, ngón tay bấu chặt vào áo khoác của anh, tự như làm thế cô mới có thể xả được nỗi căm hận vừa dâng lên.
Khương Thượng Nghiêu hiểu lý do vì sao cô hận, tay khẽ vỗ vào lưng cô an ủi, khẽ nói: "Anh kể cho em nghe một bí mật nhé?".
Anh dừng lại một chút, cảm giác như cô đã bình tĩnh hơn, sau đó nói tiếp: "Hồi ở trong tù, còn có một người bạn tù nữa, tên là Vương lão đầu, em chưa gặp bao giờ đâu, có lẽ sang năm anh ta sẽ được ra. Ngày trước anh ta buôn đồ cổ, nên am hiểu về thiên văn địa Iý. Có người nói số anh may mắn, từ một mỏ hoang biến thành mỏ vàng mỏ bạc, thật ra, may mắn chỉ có một chút thôi, phần lớn nguyên nhân anh vẫn chưa công bố\'".
Thấy Khánh Đệ ngước mắt nhìn mình, ánh mắt hiếu kỳ, một giọt nước mắt vẫn còn đọng trên mi, đột nhiên anh cảm thấy có chút bị phân tâm, cúi đầu hôn lên giọt lệ ấy, ngay theo tiếng kêu lên đầy bất mãn của cô, trượt môi xuống hôn