Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342838
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2838 lượt.
n cả Vấn Sơn, quan hệ rất phức tạp, từ sau khi hai nhà Ngụy Châu liên hôn, từ trên xuống dưới, càng thêm vững chắc. Lúc này người Khương Thượng Nghiêu lo lắng nhất không phải Nhiếp Nhị, mà là Ngụy Hoài Nguyên. Ngụy Hoài Nguyên nếu có dã tâm hủy diệt tất cả những gì anh vất vả lắm mới có được, thì rõ ràng chỉ cần gảy một ngón tay, hắn ta thậm chí không cần phải tung đòn.
"Khánh Đệ." Anh khẽ gọi tên cô, cúi đầu hôn lên các khớp ngón tay của cô.
Trước Tết, Khương Thượng Nghiêu đi cùng chú Đức đi đến Nguyên Châu.
Trước sảnh khách sạn quốc tế Long Thành, chú Đức và Cục trưởng cục đường sắt Nguyên Châu bình thản đứng chờ, thỉnh thoảng lại cúi đầu thì thầm với nhau một hai câu gì đó. Khương Thượng Nghiêu đứng lui về phía sau nửa bước nhớ lại những lời dặn dò của chú Đức trước đó: "Đường bộ và đường sắt là một hệ thống khép kín, cục trưởng Mạnh bên cục vận tải lần này xuống Nguyên Châu thị sát công việc, đi lại khá lặng lẽ, khó khăn lắm mới bớt được chút thời gian đến gặp chúng ta. Khi ông ấy còn làm ở cục tại Nguyên Châu, chúng ta đã là người quen cũ, bao nhiêu năm đi lại, tạo dựng được một mối quan hệ này chẳng dễ dàng gì, chút nữa nói chuyện phải cẩn thận, không được làm bừa".
Muộn khoảng năm phút so với thời gian đã hẹn, giống như được hẹn giờ, một chiếc xe Audi màu đen không nhanh không chậm từ từ lướt vào con đường đi tới đại sảnh. Lái xe xuống mở cửa, chú Đức và cục trưởng Viên tiến lên phía trước vài bước, đón cục trưởng Mạnh xuống xe, hai bên tay bắt mặt mừng, không khí vô cùng dễ chịu.
Mạnh Thời Bình và chú Đức nói với nhau mấy câu, rồi quay Khương Thượng Nghiêu, hỏi: "Đây là cháu trai của anh? Rất tốt, nhìn đã biết là người tài", nói xong đưa tay lên xoa đầu: "Chúng ta già rồi".
Mặc dù nói giao tình giữa hai người rất sâu đậm, nói chuyện không cần phải vòng vo, nhưng những kỹ năng trong giao tiếp này chú Đức sớm đã lão luyện, có điều theo tình thế vẫn giữ lại sự tôn trọng cần thiết để "tùng bách cùng xanh", cả hai vui vẻ cười nói đi vào thang máy.
Ở lại Nguyên Châu vài ngày, chỗ nào cũng thấy mở tiệc tiếp đón rộn ràng. Chú Đức một phần vì chỉ tiêu điều tiết đường dây vận tải năm sau, hai là muốn giới thiệu Khương Thượng Nghiêu làm quen với ông ta như một người kế nhiệm. Lần đãi tiệc này, chủ yếu để hai người hàn huyên chuyện cũ, ngoài ra còn muốn mời Mạnh Thời Bình dùng con mắt nhà nghề, thẩm định giúp bức tranh chữ mới mua được xem có phải bút tích thật hay không.
Đương nhiên hai mục đích trước không cần phải nói ra miệng, cuối cùng khi tất cả đã ngà ngà say, xung quanh lại không có người ngoài, cả ba bắt đầu nói chuyện tâm giao.
Thủ đoạn lấy lòng người khác này, nếu là mấy năm trước đến nghĩ Khương Thượng Nghiêu cũng chưa từng nghĩ đến, hoàn toàn chẳng liên quan gì tới cuộc sống của anh. Lúc này anh ngồi yên tại chỗ, yên lặng lắng nghe, thỉnh thoảng thêm vào mấy câu, nhưng rất đúng chỗ đúng lúc. Mạnh Thời Bình làm bộ làm tịch kêu lên "Hậu sinh khả úy đấy", còn nụ cười của chú Đức càng thêm rạng rỡ.
"Cục trưởng Mạnh, năm nay ông có tham vọng lớn, vươn tới tận trời xanh, khiến tôi nhìn mà thèm thuồng, ly thứ tư này chúng ta phải cạn để chúc mừng."
Mạnh Thời Bình lấy tay bịt miệng ly lại, cười mà như không nhìn chú Đức: "Lão u, câu này của ông sao tôi nghe như không phải ý đó, nghe cứ như đang mỉa mai tôi. Thế nào, tuyến đường Thạch Nguyên, cũng muốn phân một tuyến chứ gì?".
Một đao chém thẳng, những người ngồi trên bàn đều phá lên cười. Chú Đức cũng chẳng che giấu, thở dài nói: "Tôi cũng biết khả năng của mình, không có được thực lực ấy. Nhưng tuyến đường Thạch Nguyên là tuyến đường sắt trên cao đầu tiên, điều đấy có nghĩa là gì, trong lòng mọi người đều biết. Tôi không ăn được, nhưng nuốt nước miếng thèm thuồng chắc không sao chứ?".
Mạnh Thời Bình chỉ chú Đức lắc đầu liên tục, liếc mắt nhìn nụ cười trên mặt Khương Thượng Nghiêu, có ý muốn kiểm tra, nên hỏi: "Tiểu Khương, chú cậu đang nhắm vào cái gì, chắc cậu phải biết, nói ra nghe xem nào".
Trong lòng Khương Thượng Nghiêu khẽ rung động. Vấn đề này nhìn tưởng đơn giản, trên thực tế lại là một cái bẫy ngầm. Nếu nói tới việc mời thầu, mặc dù trên bàn tiệc đều không phải là người ngoài, nhưng hành sự thẳng thắn là điều tối kỵ của người làm ăn, bày hết cả ra, mọi người đều ngại. Nếu như dự án đường sắt trên cao này sẽ tăng khả năng vận chuyển ra bên ngoài, chú Đức làm ngành này lâu như thế, nếu còn tính toán đến việc này e khiến người ta có cảm giác mô hình quá nhỏ. Anh tiếp tục nghĩ đến những lời dặn dò trước đó của chú Đức, liếc mắt nhìn về phía chú, chú Đức mặt mày giãn ra, hất cằm nói: "Chú Mạnh có ý muốn làm khó cậu, cứ thoải mái, chúng ta cho dù có thua cũng phải thua trên thế thắng".
Cục trưởng Mạnh và cục trưởng Viên cùng cười ha hả, Mạnh Thời Bình có vài phần bất lực lắc đầu nói: "Mấy chục năm rồi, vẫn còn cái tật thích dồn ép người khác. Tôi còn chưa nói gì, đã vội chụp cho tôi cái mũ to thế".
Đợi mọi người cười xong, Khương Thượng Nghiêu khiêm tốn cúi người, thản nhiên nói: "Nếu chú Mạnh đã hỏi, vậy