Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343273

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3273 lượt.

làm thế chỉ càng thêm cổ vũ càng khiến anh kích động, đôi môi đang ra sức cắn mút trên môi cô càng mạnh hơn.
Sự cuồng nhiệt của Khương Thượng Nghiêu khiến cô sợ hãi. Khánh Đệ khẽ ngửa về phía sau để tránh, nhưng lại bị bàn tay to lớn của anh giữ chặt sau lưng ép cô áp sát vào người mình, cô bất mãn kêu lên một tiếng phản đối, ngay sau đó anh nhanh nhẹn chớp lấy thời cơ đưa lưỡi tiến sâu vào trong.
Anh đảo khắp miệng cô, tìm kiếm, cho tới khi đạt được thứ anh muốn. Thời khắc ấy, một cảm giác nóng bỏng không thể hình dung được chảy khắp người, khiến đôi chân đang lơ lửng của cô phải co lại, cô ôm chặt lấy cổ anh, những ngón tay đan vào mái tóc ngắn của anh.
"Khánh Đệ." Khương Thượng Nghiêu khẽ buông lỏng cô ra, đôi môi mơn trớn trên môi Khánh Đệ khẽ gọi tên cô. Nhưng cảm giác hạnh phúc kỳ quái đó dù thế nào cũng vẫn chưa đủ, Khánh Đệ khẽ mở mắt ra, nhìn thẳng vào mắt anh, hít thở nhẹ nhàng, rồi lại chìm vào nụ hôn sâu của Khương Thượng Nghiêu.
Cô bạo gan cuốn lưỡi lên, thử đi sâu vào thăm dò tìm kiếm anh, ngay lúc ấy một tiếng nổ lớn vang lên trong không trung, ngay khi đó là những tiếng pháo nổ rộn ràng. Vai Khánh Đệ cứng lại, anh từ từ thả môi cô ra, vùi mặt vào hõm vai cô cười khẽ, thỉnh thoảng lại ngẩng lên hôn cô một cái: "Sợ phải không? Bên ngoài đang đốt pháo, chúc mừng năm mới, Khánh Đệ".






Khánh Đệ thất vọng, bối rối túm chặt lấy cổ áo anh, sự thực là, cô vẫn nghĩ tiếng nổ ầm một cái vừa rồi là do cô tưởng tượng.
"Chúc mừng năm mới." Hai cánh tay Khương Thượng Nghiêu dang rộng, ôm chặt cô vào lòng.
"Chúng mừng năm mới." Cô lí nhí trả lời. Lúc này cảm giác của cô vẫn còn lâng lâng, cố gắng kiềm chế sự nóng bỏng nhiệt tình của anh. Cô khẽ quay người cử động, nói: "Có phải điện thoại của anh kêu không?".
"Đừng cử động." Mặt anh vẫn vùi trong mái tóc dài của cô, sự ma sát đó nóng bỏng chẳng khác gì lửa thêm dầu, anh gần như có thế nghe thấy tiếng mình bị đốt cháy vừa đau đớn lại vừa ngọt ngào khi hai người tiếp xúc thân mật thế này: "Khánh Đệ".
"Đúng là, vẫn còn đang đổ chuông đây."
Sau khi Khương Thượng Nghiêu lên xe, xem cuộc gọi nhỡ vừa rồi, chần chừ một lúc, cuối cùng vẫn bấm số gọi lại: "Chúc mừng năm mới!".
"Giám đốc Khương, giờ anh cũng cao giá quá nhỉ, lại không cả nghe điện thoại nữa. Tôi đang băn khoăn, người như anh chẳng biết có hiểu lễ nghĩa không? Trước Tết đến Nguyên Châu cũng không có ý định mời tôi ăn bữa cơm, giờ đang Tết, e là cũng khó đợi được anh chủ động nói một câu Chúc mừng năm mới rồi." Đầu dây bên kia trách cứ xong, chưa đợi anh trả lời, một tràng cười lại vang lên: "Quả nhiên tôi đoán không sai. Không phải tôi chủ động, anh quyết không gọi cho tôi đúng không?".
"Vừa rồi đúng lúc tôi phải nhận một cuộc điện thoại bàn, thất lễ rồi."
Giọng anh lạnh lùng kiềm chế, thậm chí còn không để cô ta có cơ hội tiếp lời, nói một tràng dài như vậy chỉ đổi lại một câu giải thích qua loa, Trạch Trí vốn nên nổi giận nhưng lại rất rộng lượng chấp nhận lời giải thích của anh, hỏi: "Tại sao tôi lại biết trước Tết anh có đến Nguyên Châu, anh không tò mò chút nào à?".
"Lần nào đến Nguyên Châu tôi cũng ở khách sạn Long Thành, nếu có ý muốn điều tra chỉ cần một cuộc điện thoại là rõ ngay thôi. Kỳ thực không phải tôi không biết phép tắc, mấy lần đi ngang qua con đường vào nhà cô, tôi cũng đã nghĩ có nên gọi điện cho cô không, có điều, chẳng quen thân lắm, cảm thấy như vậy quá đường đột."
"Vậy ý của anh là, tôi gọi điện cho anh lúc này thật quá đường đột, đúng không?"
Cô ta nửa đùa nửa thật trêu anh, khiến anh không dễ trả lời. Khương Thượng Nghiêu khẽ nhíu mày, bắt chước giọng điệu đó của cô ta: "Bác sĩ Trạch, cô là phụ nữ sống trong thành phố lớn, không thể dùng tiêu chuẩn bình thường để cân đo đong đếm".
Từ trong máy di động vọng ra một tràng cười sảng khoái, Trạch Trí cười xong nói: "Khương Thượng Nghiêu, tôi phát hiện ra con người anh rất thú vị. Trước kia ở Dã Gia Sơn, trong ấn tượng của tôi anh cũng là một phạm nhân tương đối có văn hóa, ai ngờ khi gặp lại, thoáng một cái anh trở thành ông chủ trong ngành than. Nói chuyện với anh vài lần, tôi cứ nghĩ anh là người thật thà, ai ngờ cũng biết nói cạnh nói khóe, chọc tức người khác cơ đấy".
"Những gì tôi nói đều là thật" Khương Thượng Nghiêu tỏ ra rất chân thành: "Cô có tư cách kiêu ngạo, vì vậy không thể coi cô như những người bình thường khác".
"Tôi thích nghe câu này. Mặc dù tôi hiểu ý anh, anh muốn chế giễu tôi có một người bố không tầm thường. Có điều, ưu thế mà sự thật này mang lại, tôi vẫn luôn coi nó như lợi thế của mình."
Xe đã vào khu mỏ thôn Châu, thấy cánh cửa trên tầng hai của trạm gác được mở, một cái đầu thò ra nghiêm túc quan sát, rồi ngay sau đó có người đi xuống mở cửa. Khương Thượng Nghiêu rất hài lòng với thái độ đó của người trực ban, ấn cửa xe xuống, nói vọng ra ngoài: "Chút nữa hết ca vào văn phòng nhận lì xì nhé".
Người gác đêm đó vừa nghe thấy thế vui mừng khôn xiết, hô lên một tiếng rồi vẫy tay ra