The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342881

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2881 lượt.

tin vui, vừa rồi chỉ thăm dò anh thôi, thư ký Lâm nói sau khi lên xe, Phó Khả Vi có nói một câu...".
Cô ta cố ý dừng lại, Khương Thượng Nghiêu không kiên nhẫn được, vội hỏi: "Nói gì?".
Trạch Trí vô cùng kinh ngạc: "Hôm nay sao anh dễ nói chuyện thế nhỉ? Lại còn ném một câu cho tôi nữa. Bình thường biết rõ tôi đang câu giờ làm cao, nhưng chưa bao giờ đáp lại cho tôi vui, khiến tôi tức điên cả lên, chẳng đáng yêu chút nào".






Khương Thượng Nghiêu cố gắng nhẫn nại: "Đang nói chuyện nghiêm túc, lại nói đi đâu vậy?".
"Có cơ hội bộc bạch, lẽ nào tôi lại không nói?"
Anh quay người, vừa đúng lúc nhìn thấy bộ dạng tức tối nghiến răng nghiến lợi của mình, bất giác nhìn người trong gương cười khổ rồi dịu giọng: "Được, tùy cô thôi, muốn nói gì thì nói, tôi xin rửa tai lắng nghe".
Trạch Trí cười đắc ý, "Thế còn được, Phó Khả Vi nói: \'Bất nhân nhân phế ngôn (1), quả phù hợp với lý luận duy vật biện chứng". Trạch Trí trầm ngâm, sau đó lại thở dài: "Xem ra, những trải nghiệm trong Dã Gia Sơn của anh đã thuận mắt người khác rồi đấy".
Khương Thượng Nghiêu vốn đang nghĩ về câu nói ý tứ kia, nghe vậy liền đáp trả: "Tôi cũng chẳng hy vọng có thể giấu mãi vết đen này, chỉ có điều không ngờ ông ta điều tra ra lý lịch của tôi nhanh như vậy".
Nếu không tính đến sự kiêu căng, chỉ xét về mặt kiêu ngạo thì Trạch Trí cũng khá tốt. Nói một cách công bằng thì, Khương Thượng Nghiêu rất thích cách làm việc thẳng thắn vui vẻ ấy, đáng tiếc tính cách quỷ quyệt, thường không xuất chiêu theo lẽ thường của cô ta, coi cô ta như một người hợp tác tốt và đặt lòng tin vào đó e là hơi nguy hiểm.
"Sao không nói gì? Đột nhiên thấy tôi tốt quá, muốn cảm ơn lấy thân báo đáp à?"
"Nếu cô không từ chối, tôi cũng mặt dày đồng ý thôi."
"Lại định nịnh đầm tôi đây à, nói chuyện nhập nhằng như thế, đùa ai?" Giọng Trạch Trí có vài phần không vui, nhưng ngay lập tức phản ứng lại rất nhanh, bình tĩnh hỏi ngược lại anh: "Tôi thật không muốn từ chối anh, có điều cô vợ bé nhỏ ở Vấn Sơn của anh thì làm thế nào? Anh được thê lại được cả thiếp, tôi có lợi gì? Tôi đâu có ngốc".
Nhắc tới Khánh Đệ, nụ cười trên môi Khương Thượng Nghiêu dần tắt, sắc mặt âm u khó đoán, giọng nói như cảnh cáo:
"Cô ấy không giống cô, cô đùa cợt cũng nên có điểm dừng, đừng lôi cô ấy vào".
Trạch Trí như nhìn thấy anh biến sắc qua điện thoại, tiếng cười vang lên đầy đắc ý: "Khương Thượng Nghiêu, có lẽ chính anh cũng không nhớ đâu, đây là lần thứ mấy anh vì cô ấy mà lật mặt với tôi? Nếu còn thế nữa, thật thu hút sự tò mò của tôi đấy". Không đợi anh trả lời, cô ta nũng nịu kêu lên: "Mười một giờ rồi sao? Ôi, tôi phải đi ngủ để giữ gìn nhan sắc! Không nói nữa, ngày mai có thành hay không cũng phải gọi điện cho tôi đấy".
Tiếng tít tít dài truyền tới, Khương Thượng Nghiêu ném bừa di động lên mặt bàn, thả người xuống ghế sô pha. Căn phòng tĩnh mịch không một tiếng động, cảm giác mệt mỏi kiệt quệ đột ngột ùa tới, anh thở dài, ngay sau đó cố gắng lấy lại tinh thần, cầm mấy bản thỏa thuận lên, đọc rất nghiêm túc.
Ngày hôm sau, Khánh Đệ nhận được điện thoại của mẹ chồng tương lai, Khương Phượng Anh bóng gió hỏi thăm tình hình gần đây của cô, rồi lại khuyên nếu đã định nghỉ việc, thì tốt hơn cả vẫn là chuyển hẳn về Vấn Sơn.
Cô nén cảm giác nghi hoặc trong lòng xuống khéo léo từ chối, nào ngờ Khương Phượng Anh càng lo lắng, nói: "Nhà hơi nhỏ một chút, nhưng cứ ở tạm thế đã, dù sao Nghiêu Nghiêu cũng không thường xuyên về nhà, một mình con ở khu mỏ, mẹ và bà không yên tâm mà cũng bất tiện cho con, cứ về nhà là hơn, ít nhất cũng có mẹ và bà chăm sóc con".
Khánh Đệ loáng thoáng nghe thấy giọng bà bên cạnh "Mau đến bệnh viện kiểm tra" gì đó, cuối cùng cũng hiểu vì sao mẹ Khương Thượng Nghiêu lại nói "không yên tâm", cô đột nhiên đỏ bừng mặt, líu ríu phân bua: "Mẹ, con không có, tháng này con vẫn thấy mà... thật sự không có đâu".
Với kinh nghiệm của Khương Phượng Anh, bà hiểu trong vòng hai mươi ngày cho dù có dấu hiệu thì cũng không rõ ràng, thầm mắng con trai hồ đồ, không giấu sự thất vọng thở dài, ngay sau đó vui vẻ trở lại, khuyên: \'\'Chuyển về nhà cũng vẫn tốt hơn, tìm một bệnh viện lớn kiểm tra xem sao, mẹ và bà sẽ bồi bổ cho con".
Khánh Đệ lấy cớ phải bàn bạc với Khương Thượng Nghiêu rồi sẽ quyết định, nhờ đó mà thoát được sự nài nỉ của mẹ Khương Thượng Nghiêu. Trên đường đến trường tiểu học làm thủ tục xin nghỉ việc, nhớ lại lời của mẹ chồng tương lai, bàn tay đang đặt trên đùi của cô từ từ dịch chuyển lên bụng, vui mừng, thấp thỏm, choáng váng đều có cả, tâm trạng rất đỗi phức tạp.
Làm xong thủ tục nghỉ việc, cô trở lại căn phòng ở khu ký túc dành cho giáo viên, đứng bên cửa sổ ngẩng đầu nhìn tổ chim thân quen. Giờ chưa phải mùa xuân, mong muốn được nghe tiếng chim ríu rít kéo nhau về tổ đành để lại trong kỷ ức, cô cố đoán xem lũ chim đã bay tới phương Bắc giờ đang ở đâu, trong lòng có chút thất vọng. Quay về thị trấn đến thăm vị hiệu trưởng trước kia vẫn quan tâm tới cô rất c