Người Yêu Ngốc Nghếch Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342877
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2877 lượt.
, chẳng mấy người đi lo việc bao đồng đâu".
Khánh Đệ lẳng lặng gật đầu, tỏ ý đã hiểu.
"\'Chị dâu, anh Khương cũng chẳng muốn đâu. Nhưng, nếu không phải do tên tiểu tử này, anh Khương cũng đâu phải ngồi tù oan mấy năm. Nói thật, thế là tử tế với nó lắm rồi, theo luật lệ giang hồ thì…"
"Tôi biết, tôi hiểu." Khánh Đệ vội vàng ngăn cậu ta nói những câu tiếp theo, thắt dây an toàn: "Về thôi, mất nhiều thời gjan quá".
"Về... về ạ?" Lưu Đại Lỗi ngạc nhiên.
"Anh còn muốn đi đâu?" Khánh Đệ nhìn cậu ta nghi ngờ hỏi.
"Em cứ nghĩ…" Lưu Đại Lỗi nuốt nước miếng, thật không ngờ chuyện này được cho qua dễ dàng như thế, do dự một lát rồi thấy yên tâm trở lại, hỏi: "Chị dâu, vậy về thôi...".
"Về nhà đừng nói với anh Khương chuyện này nhé, hôm nay những gì chúng ta nói coi như chưa từng xảy ra."
Câu nói nghe chừng như bảo đây sẽ là bí mật chung của hai người, Lưu Đại Lỗi vừa mừng lại vừa bất an, "Nếu anh Khương biết thì rắc rối lớn".
"Anh không nói, tôi không nói, anh ấy sao biết được?" Cô cảm thấy buồn bã như mình vừa mất đi thứ gì đó, tận mắt chứng kiến nhưng bất lực không thể cứu vãn, lồng ngực đau nhức nhối. Khánh Đệ cố khóa chặt cảm giác đau khổ ấy lại, song chẳng thể loại bỏ hoàn toàn cảm giác mất mát cứ dâng trào trong lòng: "Đời người là cuộc hành trình tìm lại chính mình, nhưng, thứ họ tìm thấy mãi mãi là hình ảnh phản chiếu trong mắt người khác. Anh sùng bái, ngưỡng mộ anh ấy, tin tưởng anh ấy, anh ấy sẽ không tự giác phát huy ưu điểm của mình, không cố gắng để tiếp cận mơ ước lý tưởng nữa, mà sẽ để bản thân trượt xuống dốc. Tôi không muốn nhìn thấy anh Khương như thế"
Những lời này đối với Lưu Đại Lỗi mà nói, quả thật quá thâm sâu, "Chính là nói, con người phải giữ thể diện, cây phải có vỏ?".
Khánh Đệ nghĩ một lúc, mỉm cười, "Gần như vậy, người muốn thể diện luôn có vài phần do dự".
Về tới khu mỏ, thấy mấy chiếc xe từ trong đi ra, Đại Lỗi hô một tiếng, rồi trao đổi vài câu gì đấy. Khánh Đệ hỏi là ai, Lưu Đại Lỗi nổi giận đùng đùng: "Tổ kiểm tra, năm nào cũng xuống vài lần, toàn bắt lỗi lặt vặt, ăn uống no say cầm tiền rồi mới chịu phủi mông đi".
Khi Khánh Đệ tỉnh dậy, trời đã dần tối.
Cô không bật đèn, để mặc những tia sáng cuối cùng bao trùm lên khắp căn phòng, không gian từ từ chìm trong bóng tối tĩnh lặng.
Cô cuộn tròn, vùi mình trong chăn, điên cuồng tìm kiếm chút ký ức từ khi mới quen anh mà cô đã cất giấu từ lâu, nhưng chẳng thấy gì, chỉ cảm nhận rõ ràng có cái gì đó đang gặm nhấm những thứ cô trân trọng như sinh mệnh, khiến cô đau đớn.
Tình yêu của người con gái, tinh tế và nặng lòng. Thu thập tất cả những ký ức đẹp, kết nối tất cả những giấc mộng xinh, dùng nó để bao phủ đối phương và nhốt mình trong đó, rồi lại tiếp tục đan đan tết tết tạo thành một tấm lưới bảo vệ cho tương lai. Mỗi một sợi tơ trên tấm lưới dày đặc ấy đều được dệt nên bởi tâm, bởi huyết.
Tình cảm tươi sáng, thuận buồm xuôi gió cả đời cũng thôi, nhưng nếu giấc mộng vỡ tan, tình ý cũng rạn nứt, thì cái lưới kia cũng giống như lỗ thủng trong trái tim, khiến tình yêu dần dần lọt xuống và rơi rớt hết.
Di động đổ chuông, mặc dù có chút giật mình, nhưng cô vẫn cảm nhận được sự ấm áp và vui vẻ trong tiếng cười của anh: "Cô giáo Thẩm phải không?".
Những lúc tâm trạng vui vẻ, anh thường trêu cô như vậy. Khánh Đệ ngồi dậy, bật đèn ngủ ở đầu giường, ánh sáng bất chợt chiếu đến khiến cô chói mắt, khẽ hỏi: "Có chuyện gì à? Sao anh vui thế?".
"Có chút hy vọng rồi. Bận rộn bao nhiêu ngày cuối cùng cũng thấy kết quả. Ngoài ra, nhờ em chuyển lời cảm ơn tới cô bạn học của em nhé, nhờ cô ấy giúp mà tài liệu rất đầy đủ, tất cả đều cần dùng đến."
"Đàm Viên Viên nói rồi, không cần cảm ơn."
Khương Thượng Nghiêu nghe thấy sự mệt mỏi, uể oải trong giọng nói của cô, do dự hỏi: "Khánh Đệ, sao thế? Em không khỏe à?".
Sự nhạy cảm của anh khiến Khánh Đệ bối rối, miệng lấp liếm: "Có lẽ hơi mệt một chút, em về đến nhà liền ngủ một mạch tới tận bây giờ".
"Gần đây em vất vả quá, mẹ cũng cằn nhằn anh mấy lần, nói đám cưới của mình mà chẳng lo gì cả, toàn đẩy hết việc cho em. Mấy hôm nữa anh về, đá Nhị Hóa ra chỗ khác, anh làm lái xe cho em. Cắp cặp sau em, để em sai bảo."
Như nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của anh ngay trước mắt, nơi vừa bị thứ gì đó gặm nhấm tới nhức nhối của Khánh Đệ bỗng chốc được an ủi, "Em biết anh bận, buổi chiều về khu mỏ còn thấy tổ kiểm tra đến đấy".
"Em quan tâm làm gì, có lão Lăng rồi." Anh không muốn nói quá sâu tới công việc, vội lảng sang chuyện khác, "Mau đến trường xin nghỉ đi, ở nhà nghỉ ngơi đợi tới ngày kết hôn, sau này cũng phải học người ta, hằng ngày tới spa, đi shopping nhé".
Biết anh cố ý dỗ cho mình vui, Khánh Đệ dù bất mãn trước ngữ khí mua chuộc ấy, nhưng vẫn giấu sự không vui đi, trêu anh:
"Anh định nuôi heo à?". Thấy anh cười, cô mới nhắc đến việc chính: "Cũng nên về đi thôi, sắp tháng Tư rồi".
Anh trầm mặc, hồi lâu mới dịu dàng nói: "Tết Thanh minh năm nay, em cùng anh đến đó được không?".
Khánh Đệ sững lại giây lát rồi đáp: "Vâng".
Gác máy