Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342874
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2874 lượt.
, cô vẫn chìm đắm trong sự ngọt ngào dịu dàng vừa rồi, những ưu phiền trước đó chẳng qua chỉ là tự mình chuốc lấy phiền phức mà thôi. Anh làm em vui, em làm anh vui, tình cảm có thể trao cho nhau, trong cuộc đời chìm nổi này thật đáng trân trọng. Còn sự dằn vặt trong lòng kia, cứ để mặc nó ở đấy đã.
Cũng vừa cúp máy xong, Khương Thượng Nghiêu đang ở Nguyên Châu chau mày cau mặt. Trong khu phòng hành chính của khách sạn quốc tế Long Thành, anh cầm tập thỏa thuận hợp tác trên bàn lên rồi lại đặt xuống.
Trên tập thỏa thuận hợp tác này, từ hiện trạng ngành than cho tới viễn cảnh sau này, ưu nhược điểm của việc chỉnh đốn cải chế diện rộng cho tới việc quản lý các tổ hợp doanh nghiệp tư nhân, việc nào cũng được ghi rất đầy đủ. Cùng một bản thỏa thuận như thế hơn nửa tháng trước, thông qua Trạch Trí, rồi thông qua thư ký Lâm, nó được trình lên bàn làm việc của Phó Khả Vi.
Hơn nửa tháng nay, ngày nào cũng sống trong chờ đợi và đau khổ, nhưng Khương Thượng Nghiêu có đủ nhẫn nại. Đây là việc liên quan tới tiền đồ, thành bại ở bước này, nên khi thư ký Lâm gọi điện định ngày giờ của cuộc gặp gỡ, anh đã lên Nguyên Châu trước vài ngày phòng xảy ra sơ suất. Nhốt mình trong khách sạn đọc làu làu mấy bản thỏa thuận hợp tác, kết hợp với lý tưởng của mình, anh đánh một bản phụ lục, chuẩn bị đầy đủ cho cuộc gặp với Phó Khả Vi ngày hôm nay.
Trước khi gặp, thư ký Lâm cũng đã đặc biệt nhắc nhở Khương Thượng Nghiêu, Phó Khả Vi là người thực tế, chân thành và có chí. Còn Khương Thượng Nghiêu, bất luận vì muốn mở ra con đường trước mặt, hay bố trí đường lùi an toàn phía sau, thì mục tiêu của anh chính là nắm được dự án nhà máy than ở vấn Sơn. Anh đã luyện tập đi luyện tập lại rất nhiều lần về tác phong cũng như những chi tiết của cuộc gặp gỡ, sự thật chứng minh, công tác chuẩn bị của anh khá đầy đủ và kỹ càng.
Đúng như dự định, ba mươi phút đầu tiên, hai bên trò chuyện vui vẻ, Phó Khả Vi không "rắn mặt" như vẻ bề ngoài, mà hoàn toàn ngược lại. Cuối cùng khi bàn đến hình thức hợp tác với khu mỏ ở thôn Nam trong làng Vọng Nam của Khương Thượng Nghiêu, ông ta lộ vẻ ngạc nhiên, dành hẳn ra mười lăm phút để hỏi han kỹ càng, trước khi rời đi, thông qua thư ký Lâm chuyển lời tới Khương Thượng Nghiêu, hai giờ chiều mai gặp lại ở văn phòng của chủ tịch hội đổng quản trị tập đoàn năng lượng.
Điều này cho thấy, Phó Khả Vi đã ngầm chấp nhận phương hướng hợp tác anh đưa ra.
Về khách sạn đã đặt trước, Khương Thượng Nghiêu gọi điện cho chú Đức báo cáo tình hình, sau đó nhận được điện của lão Lăng, nghe nói hôm nay tổ kiểm tra an toàn của thành phố tới khu mỏ thôn Châu, Khương Thượng Nghiêu dặn: "Cần gì anh cứ quyết, dù không thể khiến bọn chúng một lúc ăn no, cũng đừng để chúng đói quá hóa cuồng. Cứ thế đã, khoảng hơn nửa tháng nữa quyền chủ động sẽ về tay chúng ta".
Nghe lão Lăng nói chiều nay Khánh Đệ đã quay về khu mỏ, anh dặn dò thêm mấy câu rồi vội vàng cúp máy, nhưng sau khi nói chuyện với Khánh Đệ, thái độ của cô khiến anh bất an. Anh đi đi lại lại trong phòng một hồi, ngay sau đó quyết định gọi điện cho Lưu Đại Lỗi, phủ đầu hỏi ngay: "Chị dâu cậu hôm nay làm sao thế?".
"Chẳng làm sao cả?" Lưu Đại Lỗi buồn rầu.
"Có phải khi vào trường làm thủ tục rút bằng ra bị người ta làm khó không? Không nói có chỗ nào không vui à?"
"Không có. Chỉ là... sắc mặt không tốt lắm." Lưu Đại Lỗi thận trọng hỏi: "Anh Khương, xảy ra chuyện gì rồi? Có phải anh và cô bác sĩ kia...?".
"Câm mồm!" Khương Thượng Nghiêu thẹn quá hóa giận: "Giữ cái miệng cậu cho cẩn thận, tôi và bác sĩ Trạch chẳng có chuyện gì hết! Cậu chú ý cho tôi, đừng nói linh tinh trước mặt cô ấy."
Khương Thượng Nghiêu dặn dò mắng mỏ một trận rồi cúp máy Lưu Đại Lỗi lau mồ hôi, lòng thầm nghĩ tấn công quả là cách phòng ngự tốt nhất.
Nếu biết cậu ta suy nghĩ như vậy, Khương Thượng Nghiêu chắc chắn sẽ nổi đóa mà tung chưởng mất. Nhưng lúc này, Khương Thượng Nghiêu đang đi đi lại lại trong phòng của khách sạn quốc tế Long Thành suy nghĩ về mọi việc, loại trừ những nguyên nhân bên ngoài, đột nhiên anh nảy ra một ý: "Sắc mặt không tốt lắm, ngủ ngày, nói chuyện uể oải như đối phó cho qua, không tập trung, dỗ dành cũng chẳng thấy cô vui, lẽ nào... có thai rồi?".
Vừa nghĩ tới đây, anh bỗng thấy khó kiềm chế được sự vui mừng, bèn kích động đi khắp gian phòng, cố gắng không cầm di động lên gọi, lúc thì muốn hỏi Khánh Đệ xem có cảm giác gì khác lạ không, lúc lại sợ làm thế sẽ khiến cô hoảng hốt, nghĩ tốt nhất nên hỏi mẹ vẫn hơn. Đang do dự, thì di động đổ chuông, anh chẳng buồn nhìn xem ai, tiện tay bấm nút nghe.
"Tân nhân vào động phòng, ném bà mối qua tường."
Chiếc gương treo trên tường hiện rõ khuôn mặt nhăn nhó của Khương Thượng Nghiêu, "Đang định gọi thông báo cho cô chuyện vui đây".
"Chẳng phải điện thoại của anh báo bận suốt sao? Câu này tôi cũng chỉ biết nghe để đấy thôi." Hôm nay tâm trạng Trạch Trí khá tốt, đột nhiên không trêu nữa, chuyển đề tài nói vào việc chính: "Tôi vừa nghe thư ký Lâm nói cuộc gặp gỡ kéo dài thêm mười lăm phút, biết ngay có