Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342868

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2868 lượt.

ô đi tảo mộ, Khánh Đệ vốn định hẹn em gái đi xem váy cưới, đồng thời đặt lịch hẹn chụp ảnh cưới, nhưng thấy sắc mặt Khương Thượng Nghiêu ủ rũ, do dự giây lát bèn nói: "Không có, còn anh?".
Còn khoảng một tháng nữa là đến ngày kết hôn, theo lý mà nói, hai người sẽ không có thời gian rảnh rỗi. Nhưng, đôi mắt trong ve0 kia như đang nhìn thấu tận tâm can anh, anh chỉ còn biết lảng đi chỗ khác. "Vậy anh về Nguyên Châu với lão Lăng, còn chút chuyện phải làm nốt."
Anh không giải thích những việc gần đây khiến mình tất bật ở Nguyên Châu, cũng chẳng hỏi cô về công tác chuẩn bị cho lễ cưới, cứ như cô sẽ sống cả đời này với chính mình, chứ hoàn toàn không liên quan đến anh, Khánh Đệ dù rộng lượng đến đâu cũng vẫn cảm thấy giận. Nhiệt tình giảm sút, nhớ lại tin nhắn Đại Lỗi len lén gửi tới hai hôm trước "Chị dâu, anh Khương biết chị biết rồi", nghĩ đến thái độ trầm mặc ít nói gần đây của anh, Khánh Đệ chỉ biết chầm chậm gật đầu.
Đúng vậy, bây giờ anh bận đến mức chẳng còn chỗ dành cho mình trong trái tim nữa rồi, Khánh Đệ nghĩ.
Mỗi lần đi, anh đi liền mấy ngày, lão Lăng thường về khu mỏ trước anh, Khánh Đệ cũng không tìm hiểu tình hình của họ. Vẫn là Đại Lỗi gửi tin nhắn đến báo cáo: "Chị dâu, lần này có thể yên tâm rồi. Anh Khương đã có cổ phần trong dự án xây dựng nhà máy than, tháng sau sẽ đổi tên thành Công ty Than cốc, sau này tất cả than của khu mỏ chúng ta đều do công ty này bao thầu. Điều đó có nghĩa là chúng ta thuộc sự quản lý của tập đoàn lớn trong tỉnh, cho dù có tiến hành chỉnh đốn tổng thể thì cũng chẳng ai dám động đến chúng ta".
Khánh Đệ đặt di động sang một bên, nhưng lúc sau không kìm được nhắn lại một tin: "Anh Khương gần đây bận lo việc này sao?".
"Vâng, hôm kia bọn em có về Vấn Sơn một chuyến, đón hai kỹ sư của nhà máy than, rồi lại vội vội vàng vàng quay về Nguyên Châu cùng ăn bữa cơm với mấy vị giáo sư của Đại học Công nghiệp, bàn chuyện cải tạo lò luyện. Em nghe chẳng hiểu gì cả, cao siêu quá."
Khánh Đệ trầm ngâm, ngón tay nghịch nghịch các nút trên điện thoại, sau đó xóa tin nhắn đi.
Lâu lắm rồi, tối nay cô lại có thể đặt lưng xuống là ngủ ngay như vậy, có điều đến nửa đêm, Phúc Đầu đập đập vào cửa khiến cô tỉnh giấc. Thính giác của chú chó này khá nhạy bén, Khánh Đệ lắng nghe mới biết dưới lầu đang có người thì thầm nói chuyện, ngay sau đó tiếng xe lái đi xa dần.
Phúc Đầu thấy cô đã tỉnh dậy, từ ngoài cửa chạy về phía đầu giường, miệng kêu ư ử như muốn nói gì đó, Khánh Đệ xoa xoa đầu nó, khẽ hỏi: "Bố con về phải không?".
Đợi mãi vẫn không thấy người, Khánh Đệ khoác áo xuống giường, đi đôi dép lê xuống tầng dưới. Văn phòng ờ tầng một tối om không một ánh đèn, trong bóng đêm tĩnh mịch dường như chỉ độc mình cô.
"Đồ ngốc, nghe nhầm rồi." Cô nói với Phúc Đầu.
Đang định đi lên, trong chớp mắt cô tưởng mình nhìn nhầm, cánh cửa văn phòng của Khương Thượng Nghiêu khép hờ, qua khe cửa ánh trăng mờ mờ tạo ra một bóng đen trên nền nhà.
Khánh Đệ bước tới, khẽ đẩy cửa, bên trong tối om chẳng nhìn thấy gì, cô không yên tâm nên với tay bật điện. Ánh sáng đột ngột chiếm lĩnh cả căn phòng, người đang ngồi một góc trên ghế sô pha ngẩng đầu nhìn ánh mắt kinh ngạc của cô.
"Sao lại ngồi đây?" Cô thả cho Phúc Đầu chạy vào, đóng cửa rồi đi tới chỗ anh.
Khương Thượng Nghiêu không trả lời, bộ dạng chán nản buồn bã khiến trái tim cô như bị bóp nghẹt. Cô ngồi xổm xuống ôm chặt lấy mái đầu đang gục lên hai gối của anh, rồi khẽ ngước mắt quan sát anh. Có lẽ mấy tối rồi anh chưa ngủ, đôi lông mày nhíu chặt, mắt sâu hoắm, khác xa một trời một vực với hình ảnh anh trong tin nhắn của Đại Lỗi.
Khánh Đệ nhẹ nhàng vuốt tóc anh, thận trọng mở lời: "Sao thế anh?".
Khương Thượng Nghiêu nhìn cô đăm đăm, như chạm tới sự dịu dàng trong mắt người yêu, khóe mắt anh bỗng chốc ươn ướt lại như ẩn chứa sự đấu tranh khó nói thành lời. "Khánh Đệ", khe khẽ gọi tên cô rồi cúi đầu hôn lên mu bàn tay cô.
"Sao thế? Có chuyện gì không ổn à?"
Anh chỉ lắc đầu.
Một cảm giác đau nhói xuyên thẳng vào tim, hình ảnh bơ vơ của anh khiến cô nhớ lại cảnh tượng lần đầu gặp anh trong trại giam, anh cũng thế, buồn bã cúi gằm mặt xuống. Song, lần này không có tấm kính ngăn cách vô tình kia, những ngón tay cô đã có thể luồn vào tóc anh.
Anh nghiêng mặt, khẽ hôn lòng bàn tay đang vuốt mái tóc mình. Có lẽ như thế vẫn chưa đủ, anh giơ hai tay, bế và ôm cô vào lòng, vùi mặt trên vai cô.
"Công việc không thuận lợi à?" Chưa đợi anh mở lời, Khánh Đệ tiếp tục đoán: "Áp lực lớn quá phải không?".
Vẫn không nói gì, anh càng ôm cô chặt hơn, như thể muốn khắc cô vào lòng mình vậy. Khánh Đệ khẽ thở dài, hôn lên đầu anh. Nếu anh không muốn nói, cô cũng chẳng hỏi nữa, đồng thời cảnh cáo mình sau này nên học cách im lặng.
"Anh đã nói với em chưa, căn hộ mới của chúng ta, anh đã mua từ tám năm trước rồi?" Khương Thượng Nghiêu như không cần cô trả lời, nếu không tiếp tục tựa hồ sẽ chẳng có đủ dũng khí để trút bầu tâm sự này, anh thoáng dừng lại rồi nói: "Tám năm trước, khu căn hộ đó vẫn chưa xây xong lô nhà ph