XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343224

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3224 lượt.

cô lên, ánh mắt chăm chú như muốn đi thẳng vào trái tim cô, rất lâu sau, bàn tay ướt sũng vuốt khuôn mặt đẫm lệ của cô, ngón tay cái khẽ nghịch bờ môi cô, vuốt nhẹ: "Khánh Đệ, em không ghét anh thật chứ? Cho dù anh làm những việc mà em không thích?".
Cô gật đầu chậm rãi nhưng kiên định: "Cho dù thế nào thì cũng vẫn là anh, phải không?".
Ánh mắt anh phức tạp, đôi môi mím chặt cố kiềm chế và nhẫn nhịn, trong mắt cô lúc này, anh bỗng trở nên thật yếu đuối. Khánh Đệ đưa tay lên vuốt ve gò má anh, đằng sau khuôn mặt cương nghị chính trực ấy không biết đã phải che giấu bao nhiêu vết sẹo của năm tháng, từng nét từng vệt tạo ra anh ngày hôm nay.

"Cô ấy nhất định không muốn thấy anh suy sụp như thế này." Khánh Đệ nhớ lại nụ cười dịu dàng của Nhạn Lam, khuôn mặt đã bao lần đi vào giấc mơ của cô mùa hè đó. "Vì vậy, trong bức thư cô ấy gửi cho em trước khi ra đi, câu cuối cùng cô ấy nói \'Cuộc sống là một lần đi du lịch xa của linh hồn\'." Từ khi đọc được câu đó, cô vẫn thầm cầu nguyện, Nhạn Lam chẳng qua chỉ là đang đi du lịch ở một nơi khác mà thôi.
Dưới ánh trăng, anh gối đầu lên mái tóc cô, miệng nhếch lên một nụ cười: "Cô ấy nói thế à?".
Ánh mắt Khánh Đệ nhìn anh khẳng định, khẽ hỏi: "Thư em vẫn còn giữ đấy, em lấy cho anh xem nhé?".
Khương Thượng Nghiêu nhíu chặt mày, khép đôi mắt lại, vầng trán căng thẳng. Ngón tay Khánh Đệ miết qua giữa hai hàng lông mày ấy, tưởng chừng như làm vậy sẽ khiến sự giằng co trong trái tim anh dịu xuống. Anh lắc đầu: "Không đọc nữa, dù sao cũng qua rồi",
"Anh, anh sợ gì chứ?" Ngón tay Khánh Đệ lướt qua khóe mắt anh, cảm nhận nơi ấy hơi ướt. Anh sợ cô giận, hay không dám đối mặt với những năm tháng chẳng cách nào cứu vãn ấy?
"Trước kia, em luôn nghĩ tình yêu có thể khống chế được. Nhưng khi đích thân trải nghiệm em mới hiểu hai chữ tình yêu, chỉ cần chôn sâu vào tim, nó sẽ hòa tan cùng máu thịt mình. Năm ấy, quay về Vấn Sơn, gặp Nhạn Lam, cô ấy lấy ra một tập thư viết cho anh. Em cảm thấy áy náy và ân hận nhất chính là lần đó em đã ngăn cản cô ấy. Khi đó đối với em mà nói, Nhạn Lam đã rẽ hẳn sang một con đường khác, vậy thì cô ấy phải tiếp tục đi cho hết con đường đó, kiên định sống tiếp. Sau này em vô cùng hối hận, những lá thư cô ấy viết cho anh không chỉ muốn cho anh hy vọng, mà chủ yếu muốn níu giữ cho mình niềm mong nhớ, dù là nhỏ nhoi. Em tự cho rằng mình thông minh, nhưng em đã giết chết sự cố gắng của cô ấy, em có lỗi với cô ấy."
Khánh Đệ gục đầu vào ngực anh, nước mắt thấm ướt áo anh. Hình ảnh Nhạn Lam cúi đầu cụp mắt, những ngón tay khe khẽ vuốt ve xấp thư lúc nào cũng như hiển hiện trước mắt cô, Khánh Đệ thầm lẩm nhẩm trong lòng, xin lỗi, xin lỗi chị.
"Không ít lần, em tự vấn lương tâm, rốt cuộc là mình tốt bụng hay đê tiện. Khi ấy, chẳng biết có phải xuất phát từ lòng ghen tỵ và sự phẫn nộ hay không mà em đã dùng lý lẽ đạo đức để trừng phạt tình yêu không thể khống chế của Nhạn Lam. Vấn đề đó tới nay vẫn chưa có câu trả lời..."
"Khánh Đệ! Đừng tự trách mình. Em không phải người như thế." Khương Thượng Nghiêu hôn lên trán cô, thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối của mình.
Khánh Đệ cố nén tiêng nấc, bờ vai trong tay anh khẽ run lên: "Cảm giác tội lỗi khiến em muốn nổ tung, tối nào cũng mơ thấy Nhạn Lam, cô ấy ngồi đó cười dịu dàng nhìn em. Nghĩ đi nghĩ lại, em vẫn thấy mình nên làm điều gì đó để bù đắp cho cô ấy. Vì thế mới không kìm được ý nghĩ phải viết thư cho anh, cố gắng nhớ lại nội dung những bức thư Nhạn Lam viết, bắt chước cách hành văn của cô ấy. Sau khi sao chép hết nội dung những bức thư đó, em vẫn không kìm nén được nên tiếp tục viết, viết rồi lại chẳng dám gửi, giấu dưới gối tối nào cũng lấy ra đọc trước khi ngủ. Sau đó không thể kiềm chế được tình cảm cứ mãi thiêu đốt lòng mình, em đi gửi hết cho anh. Gửi rồi lại thấy hối hận, cứ như đang giành giật đồ của người khác. Anh, anh xem, mỗi người đều có rất nhiều khuôn mặt, không chỉ riêng anh, em cũng thế".
"Khánh Đệ, em không phải người như thế." Khương Thượng Nghiêu nhắc lại lần nữa, đau lòng nâng khuôn mặt đầy nước mắt của cô lên, cô đã yêu bằng cả trái tim, đã soi sáng sự tối tăm trong anh. Sự dịu dàng như dòng nước của cô đã tưới mát cuộc hành trình dài khô cằn của anh.
"Anh, em hiểu sự bất bình và căm hận trong anh, em biết anh không giống như ngày xưa nữa. Anh có mục đích để theo đuổi. Chỉ cần... chỉ cần trái tim anh vẫn là trái tim của anh trước kia, em có thể tha thứ tất cả."
Anh vùi mặt vào mái tóc cô, run rẩy.
Khương Thượng Nghiêu nghiêng người, ngắm nhìn khuôn mặt đang ngủ của Khánh Đệ. Nước mắt đã khô, trong mơ cô vẫn như đang nói gì đó, anh ghé sát lại gần, cô bèn không nói nữa. Anh nhẹ nhàng vén những sợi tóc vương bên trán người yêu, tay trượt xuống ngực, cảm nhận nhịp đập trái tim cô.
Khương Thượng Nghiêu thoáng chút hối hận, nhưng ngay lập tức lại bị thay thế bởi sự quyết tâm không gì ngăn nổi. Cách thức nghi ngờ, lừa bịp quả thực quá tàn khốc đối với cô, nhưng nếu không như thế làm sao anh có thể trói buộc trái tim cô?
Anh chìm vào giấc ngủ,