The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343229

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3229 lượt.

úc lợi cuối cùng, vì muốn cho Nhạn Lam một căn nhà mới, anh đã dốc hết tiền để dành vào mua một cổ phiếu...".
Cảm thấy người trong lòng đột nhiên cứng lại, sợ cô sẽ vùng ra khỏi vòng tay mình, hai tay anh liền dùng sức ôm cô chặt hơn, "Từ năm bốn, năm tuổi cô ấy đã do bà anh nuôi nấng, ngày nào đi học về cũng có một cô bé con gọi anh với giọng rất đỗi ngọt ngào nũng nịu. Em biết không, thời ấy, trong khu tập thể cũng như ở trường chẳng có mấy người chịu chơi với anh, bởi vì quan hệ của bố anh...".
Bàn tay vẫn nhẹ nhàng vuốt tóc anh chầm chậm trượt xuống cổ, dừng giây lát rồi lại dịch chuyển lên, Khương Thượng Nghiêu hít sâu mùi hương tỏa ra từ người cô, như thể đang tiếp thêm sức mạnh cho mình. "Anh yêu cô ấy, nhưng không giống như yêu em. Anh luôn bị ràng buộc bởi trách nhiệm phải chăm sóc thật tốt cho hai chị em cô ấy. Vì vậy, sau đó... Khánh Đệ, em có hiểu sự giày vò và cảm giác tội lỗi trong lòng anh không?"
Khánh Đệ buồn buồn trả lời: "Em hiểu".
"Em không hiểu, người chưa từng trải qua những việc như thế thì không thể hiểu được. Lúc ở trại tạm giam, đến ngủ anh cũng phải mở một mắt ra đề phòng, hoặc không dám ngủ." Nhớ lại cảm giác kinh hoàng khi sợi dây điện siết chặt quanh cổ mình, máu túa ra và hơi thở như bị cứa đứt, đột nhiên Khương Thượng Nghiêu toàn thân cứng đờ, các thớ thịt phập phồng, hơi thở gấp gáp: "Mùi vị của cái chết anh đã từng nếm qua, đầu óc trống rỗng, toàn thân như bay lơ lửng, em có thể nghe thấy cả tiếng máu chảy trong huyết quản, càng lúc càng chậm, mọi hoạt động trong ý thức mỗi lúc một trì độn, cứ như thể lập tức chạm vào hư không nơi mà không khí cũng biến mất. Thời khắc ấy, trong lòng tràn ngập nỗi căm hận và bất lực, bởi bất lực nên càng thêm hận. Hận bản thân vô dụng, không thể bảo vệ người thân và người mình yêu. Hận vì cuối cùng phải chết trong tay kẻ thù, giống như con kiến, con bọ bị người ta trêu đùa. Còn cả khi bị tống vào phòng biệt giam, không một tiếng người, yên tĩnh tới mức có thể nghe thấy tiếng bụi rơi xuống đất, em chẳng còn cách nào khác là ngồi đếm tiếng đập của trái tim mình, thịch thịch, nó có quy luật tới mức khiến người ta phát điên. Em chỉ biết đập cửa, đấm tường, gào thét tới xé giọng, mặc cho máu chảy đầy tay. Bởi vì như thế em mới có cảm giác rằng mình còn sống, dù người ta có mắng chửi, em cũng vẫn thấy vui vì biết mình chưa bị thế giới này lãng quên...".
Chưa bao giờ nghe anh kể về quãng thời gian sáu năm đen tối ấy, cô cho rằng anh đang đợi thời gian sẽ giúp mình xóa nhòa mọi ký ức, mà chẳng hề biết rằng anh chưa phút nào dám quên. "Anh Khương..."
Giọt nước mắt bất chợt nhỏ xuống đầu anh, anh mặc kệ, cứ thế nói tiếp: "Sau đó lên núi vào trại giam, chẳng có niềm vui, chẳng có giao tiếp, hằng ngày sau khi bận rộn mười tiếng đồng hồ chỉ biết ngẩn ngơ, mỗi phút mỗi giây đều bị nhấn chìm trong hồi ức, thế giới bên ngoài ngày càng cách xa, em chỉ có thể nói chuyện với chính mình. Anh vẫn thường hỏi tại sao mình lại rơi vào hoàn cảnh này, cuộc sống hơn hai mươi năm qua bị anh cắt nát vụn, rồi lại đi nhặt từng mảnh, từng mảnh một. Anh đã hỏi mình như thế trong suốt sáu năm, cho tới ngày hôm nay anh mới tìm ra đáp án. Toàn bộ tiền gom góp đem mua mã cổ phiếu thối đó mãi không khởi sắc, đầu năm nay mới thấy có động tĩnh, hôm nay, giá lên kịch trần. Bảy năm, tưởng đã mất tất cả, khó khăn lắm mới sống được tới ngày hôm nay, ông trời lại cho anh phần thưởng đó...".
Khánh Đệ không thể kìm nén tiếng khóc thêm nữa, từng tiếng, từng tiếng ngắt quãng như thúc vào trái tim đầy vết sẹo ấy, anh nói, "Tại sao lại như vậy, có lẽ vì cuộc đời anh luôn như vậy, đầy trào phúng".
"Không phải", Khánh Đệ ôm chặt lấy đầu anh, ra sức lắc đầu, nước mắt giàn giụa, "Anh đừng nói thế, không ai sinh ra đã như thế cả, anh nói như vậy, vứt bỏ bản thân như vậy, em nghe buồn lắm".
Khương Thượng Nghiêu đưa tay lau những giọt lệ lăn trên má cô, bình tĩnh nói: "Anh cũng không muốn chấp nhận, nhưng sự thực ở ngay trước mắt. Anh muốn cho Nhạn Lam một mái nhà. kết quả Nhạn Lam không còn nữa, tan biến như một giấc mộng. Anh muốn sống tử tế yên ổn, kết quả là phải vào Dã Gia Sơn, lãng phí sáu năm đẹp nhất trong cuộc đời ở đó. Ra tù, vội vàng đi kiếm tiền, lo lắng tới mất ngủ, khó khăn lắm mới kiếm được tiền, mớ cổ phiếu năm đó tựa như giấy vụn trong tay, giờ đột nhiên lãi gấp mấy lần. Còn cả em nữa, Khánh Đệ, em đồng hành cùng anh một quãng đường xa như thế, hoàn toàn không biết rằng cho tới tận bây giờ trong lòng anh chỉ chứa đầy hình ảnh của em, những tháng ngày khó khăn nhất đã qua, em lại bắt đầu ghét anh, bởi những việc anh làm khiến em thất vọng...".
"Ai nói vậy? Em đã nói em yêu anh, dù anh có thành người như thế nào, em vẫn sẽ yêu anh, sao có thể thay đổi được. Ai nói em ghét anh? Em..." Khánh Đệ ôm chặt cổ anh, tình yêu thương cuồn cuộn trào dâng trong lòng, trái tim cô tựa quả chuông đồng hồ, treo giữa hạnh phúc và bi ai, lắc qua lắc lại quặn đau, nước mắt như mưa: "Em đã nói em yêu anh, dù thế nào cũng không thay đổi".
Anh nghi hoặc, nhẹ nhàng nâng mặt