Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342861
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2861 lượt.
tảng đá vẫn đè nặng trong lòng kia cuối cùng cũng quay về vị trí cũ.
Trong cửa hàng áo cưới lớn nhất ở Vấn Sơn, Khương Thượng Nghiêu đi ra với bộ âu phục màu trắng. Anh vốn không quen mặc đồ sáng màu nên cứ đứng ngắm mãi người trong gương một lúc lâu, sau đó chuyển hướng nhìn, vẻ mặt ngượng ngùng khiến Hắc Tử phải bật cười. Hắc Tử xoa cằm đi quanh anh nửa vòng, trêu: "Được đấy, khỉ cũng không đẹp trai bằng cậu".
"Cậu không đi làm còn ở đây quấy phá gì?"
Hắc Tử nghe vậy, bất giác liếc trộm sang bên cạnh một cái, Khương Thượng Nghiêu nhìn theo ánh mắt anh ta, Ái Đệ mặc chiếc váy màu vàng, nửa vai tròn mịn lộ hẳn ra ngoài, đang thu dọn đồ giúp Khánh Đệ. Thấy bộ dạng háo sắc của Hắc Tử, Khương Thượng Nghiêu chau mày, lên tiếng đuổi: "Mau đi làm đi, xong việc ở đây mình còn phải về Nguyên Châu, không có thời giờ uống rượu với cậu đâu".
Hắc Tử còn chưa nói gì, Ái Đệ nghe thấy động tĩnh ở bên kia, sa sầm sắc mặt, miệng la bai bải: "Cả đời mới chụp ảnh cưới một lần, thế mà đổi ngày tới ba lần, không biết có phải bị yêu tinh nào bắt mất hồn rồi không? Cũng chỉ chị tôi mới chịu được".
Mặc dù Ái Đệ đã cố gắng hạ thấp giọng, nhưng mọi người xung quanh đều có thể nghe thấy. Bên này, mẹ Khánh Đệ vội giật giật áo con gái, bên kia Khương Thượng Nghiêu mặt hơi biến sắc, Hắc Tử nhìn khắp phòng, muốn nói gì đó nhưng rồi kìm lại.
Không khí đang trở nên gượng gạo thì tấm rèm màu kem thiết kế theo phong cách châu u của phòng thử đồ từ từ được kéo ra, một đám mây trắng muốt lững lờ lướt tới. Chỉ liếc mắt nhìn mà trái tim Khương Thượng Nghiêu đã mấy lần lỗi nhịp, máu như ngừng chảy, sau đó bất chợt ào ạt không thể khống chế.
Khuôn mặt Khánh Đệ được phủ một lớp trang điểm nhẹ nhàng tinh tế, mái tóc dài vấn thấp, hễ cúi đầu, những hạt kim cương nhỏ đính trên búi tóc phía sau lại lấp lánh như ánh mắt rạng ngời của cô. Áo cưới kiểu quây, thắt đai ở eo, để lộ phần xương quai xanh mê hoặc. Thấy anh nhìn mình chăm chăm không chớp mắt, Khánh Đệ cúi đầu càng thấp hơn, vành tai đỏ ửng.
Phía sau, hai nhân viên cửa hàng trong bộ vest đen đang giúp cô nâng đuôi váy, đợi cô đi hẳn ra, một người ngồi xổm xuống sửa sang lại cho cô, một người khéo léo buộc bông hoa bằng ruy băng lên cổ tay cô.
Ái Đệ há miệng, nhìn chị với ánh mắt ngưỡng mộ. Mẹ Khánh Đệ sững người, bất giác nước mắt lưng tròng. Đại Lỗi và Hắc Tử không hẹn mà cùng nuốt nước miếng, nghe thấy tiếng nuốt nước miếng của đối phương, lại không hẹn cùng quay sang nhìn nhau khinh bỉ.
Khương Thượng Nghiêu mang theo tâm trạng căng thẳng tiến về phía cô, đôi bàn chân tựa như đang bước trong hư không. Khi anh đưa tay ra, Khánh Đệ như có thần giao cách cảm chìa bàn tay đeo găng trắng muốt của mình cho anh.
“Xong rồi à?", anh hỏi, giọng nói nghe như không phải của mình nữa.
Cô khẽ gật đầu, nhìn bộ dạng ngẩn ngơ của anh, liền mím môi cười.
Chẳng biết do sự gò bó của bộ đồ cô dâu chú rể hay do quá nhiều ánh mắt quan sát xung quanh, mà tư thế của hai người không được tự nhiên cho lắm, khiến nhiếp ảnh gia chau mày nhăn nhó: "Ánh mắt nhìn nhau đắm đuối thể hiện rất tốt, có điều động tác cứng quá. Hãy tự nhiên như bình thường vẫn làm, nghĩ xem khi hai người hôn nhau, ôm nhau âu yếm như thế nào thì cứ làm thế ấy".
Trong mắt Khương Thượng Nghiêu đương nhiên chỉ có mình Khánh Đệ, nhưng vì trang điểm xong, cô như biến thành một người hoàn toàn khác, hấp dẫn và quyến rũ, khiến tay chân anh cứ lóng ngóng chẳng biết đặt vào đâu. Nghe nhiếp ảnh gia nói thế, anh quyết định không băn khoăn nữa.
Chụp được nửa chừng thì Khánh Đệ phải vào dặm thêm phấn, Khương Thượng Nghiêu rảnh rỗi ra ngoài studio đứng, Lưu Đại Lỗi nhìn thấy liền đi theo anh, lấy di động ra, lấm la lấm lét nhìn xung quanh, sau đó hạ thấp giọng nói: "Bác sĩ Trạch kia gọi hai lần".
Khương Thượng Nghiêu im lặng, cầm điện thoại đi vào nhà vệ sinh, một lúc sau anh bước ra tìm Lưu Đại Lỗi dặn dò: "Anh mau gọi điện cho lão Lăng, nói anh ta dù đang ở đâu, cũng phải dừng ngay những việc đang làm lại, lập tức quay về khu mỏ, bác sĩ Trạch đến thì ở đó tiếp đón trước, lát nữa tôi sẽ về".
Hắc Tử nãy giờ im lặng bên cạnh nhẫn nhịn khá lâu, cuối cùng cũng buột miệng hỏi: "Cậu vẫn chân trong chân ngoài với cô bác sĩ ở Nguyên Châu ấy à? Nghe mình nói câu này, Thạch Đầu, Khánh Đệ đã cùng cậu vượt qua bao khó khăn tới tận ngày hôm nay, cậu…".
Khương Thượng Nghiêu nhìn thẳng vào mắt anh ta, bình tĩnh trả lời: "Tin hay không tùy cậu, mình vẫn chỉ một câu thôi, không có".
Trận chiến vừa mới khai mào, Lưu Đại Lỗi đã len lén chuồn ra ngoài, Khánh Đệ chầm chậm nói: "Anh ấy không phải loại người đó. Cho dù có thay đổi, trái tim anh ấy cũng sẽ không thay đổi".
Thấy chị gái chắc chắn, tự tin như vậy, Ái Đệ cũng không nói gì thêm, chỉ hỏi: "Vậy còn bao nhiêu cảnh chưa chụp thì làm thế nào? Tiền đã trả hết rồi".
Khánh Đệ cười: "Chúng ta chụp cũng được mà".
Lưu Đại Lỗi đang nấp ngoài cửa nghe trộm được một phần, lập tức thò đầu vào, cười khô hai