Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343222
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3222 lượt.
tiếng rồi hỏi: "Thiếu nam chính? Tôi có thể thay thế".
Nghe vậy, Khánh Đệ rùng mình không ngớt, Ái Đệ trừng mắt lườm cậu ta.
Sau khi chia tay với Hắc Tử, Khương Thượng Nghiêu vội vội vàng vàng quay về khu mỏ. Anh cũng rất hiểu, có lẽ không chỉ cô em vợ tương lai tỏ ra bất mãn trước thái độ của mình, chưa biết chừng ngay cả mẹ vợ cũng khó chịu nhưng vì giữ kẽ nên không nói ra lời mà thôi. Song, dấn thân vào chốn giang hồ đâu thể tùy tiện, hiện tại anh cũng đang trong tình cảnh giống hệt hồi ở tù, sống giữa bầy lang sói, chẳng biết có thể trụ đến bao giờ. Trước là sư tử sau là hổ, không cẩn thận và cố gắng, chết lúc nào chẳng hay.
Nghĩ đến đại tiểu thư Trạch Trí đang ở trên khu mỏ, sắc mặt anh trầm hẳn xuống.
Lần đầu tiên gặp nhau chính thức, anh có ấn tượng rất sâu sắc với hành động xé nát những cánh hoa hồng rải đầy bàn và ánh mắt của Trạch Trí. Cô ta vui vẻ tận hưởng, chờ đợi quá trình người khác bị lăng trì xé nát, cảm giác thỏa mãn khiến người ta khiếp sợ.
Cho tới sau này, khi đã dần dần hiểu nhau hơn, chứng kiến sự thoải mái của cô ta, anh cũng không còn cái nhìn định kiến nữa, nhưng vẫn thận trọng trước tính cách biến hóa khó nắm bắt của người phụ nữ này.
Một người phụ nữ chỉ biết nói dối, tính cách kỳ quái và đặt lợi ích lên hàng đầu như thế không thể không đề phòng. Nhưng, trong cục diện trước mắt, tác dụng của Trạch Trí lại lớn tới mức không thể coi thường.
Xe đến khu mỏ, lão Lăng cùng những người khác ra đón anh. Lão Lăng ghé tai anh, nói: "Anh Khương, theo lời anh dặn, tôi đã cho cô ta xem một đống báo cáo và các loại tài liệu khác...".
Đang định nói tiếp, Trạch Trí đã đi ra, đứng ở cửa văn phòng của Khương Thượng Nghiêu, chiếc khóa của áo khoác nỉ màu đỏ hoa hồng đã được kéo xuống một phần ba, hai tay khoanh trước ngực, lộ ra làn da trắng ngần nơi bầu ngực và khe ngực.
Khương Thượng Nghiêu mỉm cười đi tới, Trạch Trí lên tiếng trước: "Không đến thì không biết, giống hệt một địa chủ, dinh cơ cũng Iớn đấy".
Khương Thượng Nghiêu nhìn theo ánh mắt cô ta, quả thật nơi đây thuộc hạ của anh nhiều hơn hẳn khi ở Nguyên Châu. Nghe ra mùi khiêu chiến trong giọng nói của Trạch Trí, biết cô ta đợi sắp hết kiên nhẫn rồi, nhưng anh không giải thích, mà hỏi: "Sao tự nhiên lại muốn đến chỗ tôi?".
Trạch Trí trừng mắt với anh: "Đến xem sản nghiệp của tôi chẳng phải là việc hết sức bình thường sao?".
Với sự giúp đỡ của Trạch Trí, cô ta có quyền được hưởng 15%, Khương Thượng Nghiêu cũng chẳng để ý, cười nói: "Trước khi đến cũng không thông báo một tiếng, tôi bố trí người đón cô. Thế cô có muốn xuống mỏ tham quan không? Đường hầm xuống giếng số hai cuối tháng này bắt đầu đào, mấy hôm nay các kỹ sư mỏ đều ở đây cả, đại cổ đông như cô cũng nên gặp họ, rồi tối cùng ăn cơm luôn".
"Ai thèm ăn cơm với mấy gã đàn ông dơ bẩn đó..."
Khương Thượng Nghiêu không đợi cô ta nói hết, vội cướp lời: "Biết là cô thích phô trương mà, chuyện ăn cơm đợi tối bàn tiếp. Xuống mỏ xem đã". Nói xong anh liền gọi lão Lăng, dặn dò: "Lấy cho bác sĩ Trạch một chiếc mũ bảo hộ".
Trạch Trí đá đá chân, ý nói mình đang đi giày thể thao, "Biết anh chẳng phải loại tử tế gì, nghĩ tôi là thiên kim đại tiểu thư chắc? Trước kia tôi đã từng làm việc ở Dã Gia Sơn một năm, chưa chỗ nào là chưa đi, chưa chuyện gì là chưa gặp".
Dù có điềm tĩnh đến đâu, vào trong mỏ, mặt Trạch Trí cũng phải biến sắc.
Mỏ than của Khương Thượng Nghiêu dùng phương pháp từ ngoài đào dần vào trong, máy khoan khoan ra các lớp than, rồi công nhân mỏ sẽ xúc than cho vào xe đẩy. Đường hầm cao gấp đôi chiều cao của một người, đèn điện sáng trưng, nhưng cứ đi tiếp vào trong thì phải ngồi xe goòng, sắc mặt Trạch Trí càng lúc càng khó coi. Có bị mắc chứng sợ không gian chật hẹp hay không cứ ném xuống hầm mỏ là biết ngay, chẳng chịu được bao lâu. Khương Thượng Nghiêu cười thầm thích thú.
Vào sâu khoảng hơn trăm mét, sắc mặt cô ta mỗi lúc một trắng bệch, nhưng vẫn thấy sự cố gắng lớn và cả tính hiếu kỳ nữa, ánh mắt không ngừng quan sát xung quanh đường hầm, đồng thời thỉnh thoảng lại hỏi mấy cái ống lớn gắn sát tường kia có tác dụng gì. Khương Thượng Nghiêu có chút khâm phục trước sự kiên cường đó, anh cũng bắt gặp ánh mắt tán thưởng của lão Lăng khi nhìn Trạch Trí. Đội trưởng đội khai thác và đội trưởng đội công nhân đều do đích thân Khương Thượng Nghiêu tuyển chọn. Việc ông chủ xuống mỏ họ đã quen, có điều đây là lần đầu tiên ông chủ mang theo một bông hoa xinh đẹp cùng đi, trước mỗi câu hỏi của Trạch Trí, họ lại tranh nhau thể hiện.
Khương Thượng Nghiêu đứng sang một bên, nhìn đồng hồ trên tay, thầm nghĩ không biết Khánh Đệ sẽ ở lại studio chụp ảnh bao lâu, đành trông cậy cả vào sự nhanh nhẹn của Đại Lỗi.
Đối với Trạch Trí, trong thời khắc quan trọng này, anh không thể để xảy ra sơ suất.
Phó Khả Vi tác phong mạnh mẽ, nắm chặt quyền quyết sách trong tay. Khương Thượng Nghiêu bằng mọi cách để có cổ phần trong đó, quyền quản lý tất phải cạnh tranh. Mấy tháng nay vất vả, cuối cùng cũng đến được bước hợp tác với tập đoàn năng lượng, chỉ