Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342856
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2856 lượt.
đợi ít ngày nữa tiến hành đại hội công nhân viên chức rồi sẽ lại tính tiếp.
Theo lịch trình được bố trí dày đặc, cuộc gặp gỡ tối nay với luật sư Giang - bạn học của luật sư Nghiêm Hoa Khang - vì sự đường đột của Trạch Trí mà phải hủy bỏ. Ngày mai ở nhà máy luyện than còn có đại hội cán bộ trung cấp, trước khi tiến hành chỉnh đốn, anh phải giải quyết vấn đề nhân sự của nhà máy luyện than. Tối nay anh phải đến Nguyên Châu đón người của tập đoàn năng lượng, ngày mai cùng về Vấn Sơn. Trước khi mọi việc được định đoạt, dù Trạch Trí với thân phận người trung gian hay trợ thủ đắc lực trong tương lai thì cô ta vẫn là nhân vật lớn không thể đắc tội. Nhưng, cô ta đột nhiên đến Vấn Sơn, động cơ đằng sau không dễ đoán.
Khương Thượng Nghiêu tươi cười nghe xong lời giải thích của đội trưởng đội công nhân, rồi nhìn Trạch Trí: "Giờ đã thỏa mãn được sự hiếu kỳ rồi chứ. Hiếm khi Thăng Hữu lại nói nhiều lên thế, bình thường đào tạo đệ tử cũng không nhẫn nại như vậy".
Nụ cười ngượng ngùng xuất hiện trên khuôn mặt đen nhẻm của vị đội trưởng mang tên Lô Thăng Hữu, "Lần này... chẳng phải là lần đầu tiên có phụ nữ vào đây sao? Ngày nào cũng ở dưới mỏ đối mặt với toàn đàn ông con trai, anh không thấy đám bọn họ ai cũng đỏ mặt hết cả rồi à".
Cười nói một hồi, đám công nhân tiếp tục làm việc, Khương Thượng Nghiêu và những người khác lên đường quay ra. Trạch Trí tò mò hỏi: "Bà xã anh chưa xuống đây bao giờ à?".
Lão Lăng im lặng coi như chưa nghe thấy, sắc mặt Khương Thượng Nghiêu sầm xuống, nhớ đến câu Trạch Trí từng nói "Vì cô ta mà trở mặt với tôi mấy lần rồi?", bèn trả lời đại khái: "Phía dưới đó không an toàn".
Trạch Trí vờ nổi giận: "Không an toàn sao còn đưa tôi xuống?".
"Chẳng phải tôi cũng ở đây sao?"
Cô ta đột nhiên bật cười: "Cũng phải, nếu chết thì anh cũng không thoát được".
Câu nói như có ý cùng sống cùng chết với nhau, không biết người đàn bà này vô tình hay cố ý, Khương Thượng Nghiêu trong lòng buồn chán, vừa may cũng ra tới cửa mỏ, anh liền đi ra ngoài trước, lảng sang chuyện khác, "Đến giờ ăn cơm rồi, lão Lăng, anh đi xem bên lão Vu thế nào, hòm hòm rồi thì cùng lên thị trấn ăn cơm luôn".
Lão Vu là đội phó, đang dẫn theo đội kỹ sư ở giếng than số hai để vẽ sơ đồ chuẩn bị khởi công. Lão Lăng vâng một tiếng, chuẩn bị đi, Trạch Trí lại hỏi: "Chẳng phải nói một giếng mỏ nữa chuẩn bị khởi công sao? Đưa tôi đi xem".
Khương Thượng Nghiêu đang muốn nhanh chóng rời khỏi khu mỏ để tránh Khánh Đệ, ai ngờ lòng hiếu kỳ của Trạch Trí dâng cao, hết coi cái này lại xem cái kia, anh lập tức nháy mắt với lão Lăng ý bảo anh ta đi trước.
"Bà xã anh đâu?" Trên đường đi, Trạch Trí hỏi.
"Ở thành phố." Khương Thượng Nghiêu không muốn nói nhiều.
"Tiếc quá, còn chưa được làm quen với cô ấy. Vừa rồi trong văn phòng của anh, trên bàn cũng chẳng có lấy một tấm ảnh."
Khương Thượng Nghiêu thường xuyên phải đi đây đó khắp nơi, văn phòng đối với anh mà nói, chẳng qua cũng chỉ là có mà thôi. Nhưng nghe câu ấy, bất chợt anh thấy phải chăng mình đã bỏ qua cảm nhận của Khánh Đệ rồi không? Ngay đến một tấm ảnh nhỏ của người yêu, anh cũng không có.
Thấy người bên cạnh trầm mặc, biết đã chạm vào điều gì đó trong lòng anh, Trạch Trí vô cùng tò mò về cô gái với cái tên Thẩm Khánh Đệ kia, người con gái có cái tên quê mùa ấy rốt cuộc đặc biệt ở chỗ nào?
Tính cố chấp của cô ta lại tái phát, quyết không chịu buông tha: "Anh và cô ấy quen nhau mấy năm rồi? Trước khi vào tù đã yêu à? Anh không cảm thấy với tương lai phát triển như vũ bão của anh hiện nay, sau này khoảng cách giữa hai người sẽ càng ngày càng lớn, càng ngày càng...".
Còn chưa nói hết câu, Trạch Trí đã hét lên đau đớn. Khương Thượng Nghiêu đang tóm chặt cánh tay cô ta giật mạnh một cái, cô ta bị đẩy đập vào cửa sắt, tiếng hét vang vọng trong đường hầm. Trạch Trí nghiêng đầu nhìn, xung quanh không một bóng người, vừa sợ vừa tức giận, nói: "Đang nói chuyện tử tế, sao lại động tay động chân thế?".
"Sợ gì chứ? Chẳng phải cô vẫn muốn thế này?" Vẻ mặt Khương Thượng Nghiêu thản nhiên, áp sát cô ta, hỏi: "Một cô gái lớn lên trong khu nhà dành cho cán bộ tỉnh ủy thường xuyên phải giữ phép tắc, cô muốn nếm thử cảm giác suồng sã không nguyên tắc, phải không?".
Cảm nhận hơi thơ của anh phả lên mặt, khuôn ngực rộng như ép sát lại, gần như bao trùm lên cả người mình, Trạch Trí không thể không thừa nhận sức nam tính của anh vô cùng hấp dẫn. Hồi còn trong Dã Gia Sơn chưa rõ ràng lắm, khi gặp lại ở khách sạn quốc tế Long Thành, dưới vỏ bọc thận trọng kia, tính cách đằng sau đó của anh thật sự rất hấp dẫn.
"Làm bộ làm tịch gì chứ." Hơi thở của anh phả mạnh hơn, ánh mắt sâu hút: "Mọi người chẳng qua đều vì muốn phát tài mà thôi".
Hơi thở của Trạch Trí bỗng gấp gáp hơn.
"... Lần đầu tiên suýt nữa thì bị cô lừa. Cái gì mà tiền đối với cô chẳng quan trọng, vờ thanh cao quá nhỉ, chỉ e ít tiền cô sẽ coi thường thôi. Tôi chỉ muốn hỏi xem, loại người như các cô, làm gì có ai hằng tháng chờ lĩnh chút lương ít ỏi sống thanh bạch đây? Với tính cách của cô, nhìn