Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342808
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2808 lượt.
ơn chưa? Lại còn dám trêu mình nữa".
Khánh Đệ "ừ" một tiếng, lẳng lặng cầm ống nghe, Đàm Viên Viên khẽ thở dài ở đầu dây bên kia. "Thật ra, mình vẫn rất ngưỡng mộ cậu. Một người con gái cả đời có thể gặp được người mình yêu, yêu một lần sâu sắc, dù kết quả thế nào cũng vẫn rất may mắn."
"Trình Húc nhà cậu không tốt à? Yêu chiều cậu thế còn gì."
"Nếu không phải vì ưu điểm ấy thì hà tất mình phải chịu đựng những cái lườm nguýt của mẹ anh ấy? Mình vẫn đang nghĩ, nếu cứ thế này mà kết hôn, liệu mình có nuối tiếc không? Hôn nhân không có tình yêu chỉ có tình cảm, sẽ chịu đựng được thử thách của cuộc sống chăng?"
"Cậu nghĩ nhiều quá đấy, tình yêu chẳng phải cũng chỉ là một dạng của tình cảm hay sao? Lâu rồi sẽ thành tình thân, cậu đã bớt được cái bước ở giữa ấy."
Đàm Viên Viên phì cười, "Vốn định an ủi cậu, mà lại thành cậu an ủi mình".
Viên Viên trước nay làm việc lúc nào cũng nhanh nhẹn quyết đoán. Nghe thấy bạn cười, Khánh Đệ cũng thấy nhẹ nhõm, "Đừng nghĩ nhiều quá, dù là tình cảm gì, miễn sao cậu thấy hạnh phúc là được rồi".
"Còn cậu?" Đàm Viên Viên do dự hỏi.
"Vẫn ổn, mình nghĩ điểm thi nghiên cứu sinh của mình tốt, lại thuận lợi, mình sẽ rất hạnh phúc."
Còn hạnh phúc của anh? Dường như nó đã hoàn toàn biến mất kể từ ngày cô rời đi. Thay vào đó là áp lực nặng nề cùng nỗi buồn bã u sầu vào mỗi sáng thức dậy, khi đón tia nắng mặt trời buổi bình minh.
Thời gian đầu lúc chia tay, Khương Thượng Nghiêu vẫn không sao hiểu nổi quyết định của Khánh Đệ. Anh thừa nhận rằng mình sai trước, vốn cho là đại cục lấy việc kết hôn làm trọng, nhưng vì quá bận, nên anh đã lơ đãng những giao lưu về mặt tinh thần với người yêu. Mặc dù cũng cảm thấy khinh bỉ trước những thủ đoạn không mấy đàng hoàng kia, nhưng với cái cớ trách nhiệm của bản thân, anh đã dễ dàng tha thứ cho mình, đồng thời còn cảm thấy tức giận trước sự bỏ đi của Khánh Đệ.
Hai người đã sống cùng nhau, có mâu thuẫn đương nhiên sẽ phải cùng ngồi với nhau tìm cách tháo gỡ chúng, làm gì tới nỗi phải ra đi chẳng lời từ biệt? Đây là thái độ chịu trách nhiệm trước tình cảm của cô sao?
Sau khi tìm khắp thành phố Tứ Cửu, khi cô né tránh không chịu gặp anh, Khương Thượng Nghiêu có vài phần tức giận, nhưng trước lúc bỏ đi, đột nhiên anh nhận ra, người mình yêu không đơn thuần chỉ là tức giận nhất thời. Cô rất nghiêm túc.
Từ trước tới nay, bị hình ảnh dịu dàng của cô làm cho mê hoặc, thời kỳ đầu anh mang theo hành lý lang thang giữa thảo nguyên hoang vắng, cuối cùng cũng tìm thấy sự tiếp xúc gần gũi và ánh sáng của sự hào hứng, sau này đã quen với sự ấm áp đó, anh dần quên rằng ngọn lửa dịu dàng bùng cháy kia chính là tình yêu trong lòng cô.
Vì vậy vào lúc ngọn lửa tình yêu dần tắt, khi trái tim vỡ vụn cô mới nhìn anh, nói: "Anh có hiểu thế nào là yêu không? Anh không hiểu, anh chỉ là hưởng thụ".
Khương Thượng Nghiêu vùi mặt vào lòng bàn tay, chỉ biết lấy hơi thở dài nặng nề xoa dịu nỗi đau trong tim. Phúc Đầu đang ngủ gà ngủ gật dưới chân bỗng dỏng hai tai lên, đứng dậy rên ư ử một tràng, rồi cọ mũi vào đầu gối anh.
Đêm Giao thừa, ăn xong bữa cơm đoàn viên, anh liền trốn về khu mỏ. Tiếng đánh mạt chược ở phòng trực ban dưới lầu vang lên rộn rã. Bên ngoài cửa sổ, trời tối đen như mực bắt đầu xuất hiện trận tuyết thứ hai của Vấn Sơn, nhưng trong căn phòng nhỏ lại vô cùng tĩnh lặng.
Tiếng pháo đột nhiên vang lên rộn rã, liên tiếp tới tận nửa đêm. Giờ khắc này hai năm trước, hai người đã đón năm mới bằng nụ hôn nồng cháy tới ngạt thở. Còn năm nay...
Khương Thượng Nghiêu sững lại nghe ngóng một lúc, cho đến khi những tiếng nổ lép bép thưa dần, anh cầm chiếc lược sừng đầy vết răng chó trên bàn lên, đưa cho Phúc Đầu, "Hôm nay là Tết, thưởng cho mày, chỉ được phép gặm mười phút".
Nhìn Phúc Đầu hai chân giữ chặt, miệng gặm chiếc lược của mẹ với vẻ thích thú, anh bật cười vui vẻ. Quay người nhìn vào màn hình máy tính, nghĩ đến cảnh mình cũng chẳng khác Phúc Đầu bao nhiêu, anh bất giác cười nhạt, vô cùng buồn bã.
Sau khi biết Khánh Đệ đổi bút danh, anh lần theo tên Thẩm Hân Địch tìm ra blog của cô. Từ bài đầu tiên cô đăng trên blog, anh đọc lần lượt không bỏ sót bài nào.
Blog mới của cô bắt đầu viết từ một năm trước, kể về nỗi vui mừng khấp khởi khi lần đầu nhận được mấy trăm tệ tiền nhuận bút, kể về lần tình cờ gặp minh tinh ở trường học, có những chuyện lặt vặt trong cuộc sống, cũng có các bài bình phim, bình sách. Nội dung anh quan tâm nhất là những bài viết sau khi cô chuyển nhà. Mặc dù đã biết quan hệ giữa cô và Chu Quân không như mình nghĩ, nhưng nhìn mấy tấm ảnh họ sống cùng nhà đó, anh vẫn thấy buồn bực.
Trong bất kỳ bài nào, anh cũng tìm thấy tinh thần mạnh mẽ cố gắng vươn lên của cô. Anh có thể cảm nhận được cô đang ra sức thể hiện mình rất vui vẻ, điều đó khiến anh càng thêm đau lòng.
Tâm trạng này giống như năm tháng bị giam ở Dã Gia Sơn, anh cố gắng tìm hiểu về một người, hiểu về cuộc sống của cô, dù chỉ là một mặt khác, song cũng khiến anh không bị cô lập trong một không gian hư vô.
Bài gần đây nhất l