Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342803
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2803 lượt.
ì đó, Chu Quân lại di chuột nói, \'\'Thực ra, cá nhân anh thích bức này nhất, thật rung động lòng người".
Người con gái trên màn hình gần như nude một nửa ngồi xổm dưới đất, hai tay ôm gối, mắt mở to đầy nước, ánh mắt cô độc và hoang mang, thể hiện sự giằng xé của một người phụ nữ đau đớn vì tổn thương tình cảm, nỗi đau ấy như đâm thẳng vào trái tim người xem. Khánh Đệ không dám nhìn thêm nữa, nghẹn ngào "Xóa tấm này đi".
Chu Quân liếc cô, bộ dạng khó xử.
Đàm Viên Viên đứng sau đột nhiên phát biểu: "Đừng xóa, rất thật, rất cảm động. Xóa đi thật đáng tiếc".
Lại có người đứng phía sau lên tiếng: "Tấm này nếu có ý bán, tôi nguyện mua nó".
Khánh Đệ quay đầu nhìn, một người đàn ông lạ khoảng hơn ba mươi tuổi bên cạnh Bành Tiểu Phi nở nụ cười điềm tĩnh.
Những người đàn ông trong studio này thường thì ăn mặc thời thượng giống như Chu Quân. Nếu so về hình tượng, kiểu tóc và quần áo của người đàn ông kia còn chính thống hơn cả Bành Tiếu Phi, phong độ ngời ngời.
Dù những lời đó có phần đường đột, nhưng ngữ khí ôn hòa, Khánh Đệ muốn mở miệng từ chối, Bành Tiểu Phi đã nhanh tay một bước, lên tiếng giới thiệu: "Bạn anh, Tần Thạnh".
Chu Quân đứng bên cạnh nghe thế cười khẽ, Khánh Đệ không cần quay đầu lại cũng có thể tưởng tượng ra anh ta đang đá mắt đưa mày với Phùng Thiếu Hàng, bộ dạng hai người cười rất gian tà. Cô mím môi cố nhịn cười, hướng về phía anh chàng lạ mặt, gật đầu đầy thiện ý. Mặt người ấy không hiện vẻ ngượng ngùng, ngược lại còn tỏ ra bình tĩnh và chân thành khuyên: "Điều tôi vừa nói cô có thể suy nghĩ thêm".
Bành Tiểu Phi rất hiểu tính cách của Khánh Đệ, biết là không khả thi, vội vàng lảng sang chuyện khác, "Chuyện này nói sau đi, tìm chỗ nào gần đây cùng ăn cơm nhé".
Bận rộn hơn nửa ngày, mọi người ai cũng thấm mệt, lại thêm Khánh Đệ thút thít sụp đổ, nên Chu Quân chẳng còn kiên nhẫn nữa, đành bảo mọi người tự sắp xếp công việc. Thay quần áo xong, thấy Đàm Viên Viên vẫn ngồi một bên thần sắc kỳ dị, Khánh Đệ bất giác thấy lạ.
Đàm Viên Viên ra hiệu hất cằm ra ngoài, nói: "Sở trưởng Tần, nếu không nhầm thì chính là lãnh đạo của Trình Húc nhà mình. Vừa rồi chỉ chăm chăm nhìn cậu chụp ảnh, không để ý thấy anh ta ở đây. Sao Bành Tiểu Phi lại quen anh ta nhi?".
Nhà chồng tương lai của Đàm Viên Viên ở thành phố Tứ Cửu cũng được coi là có chút thế lực. Bạn trai Trình Húc của cô vừa tốt nghiệp đã vào làm việc tại ủy ban Cải cách và Phát triển. Dù chỉ là một nhân viên kỹ thuật nhỏ, nhưng đơn vị anh ta công tác khiến bao người phải ngưỡng mộ. Song, dù cho ủy ban Cải cách và Phát triển được gọi là "Triều đình nhỏ", thành phố Tứ Cửu rộng lớn thế này, một viên gạch không biết có thể đập vào đầu bao nhiêu "trưởng bối". Với gia cảnh nhà Bành Tiểu Phi, quen biết vài chức quan nhỏ thì có gì là lạ?
Khánh Đệ lo lắng, "Chỉ là đồng nghiệp cùng đơn vị với Trình Húc thôi, có gì phải căng thẳng chứ?".
Đàm Viên Viên định nói gì đó rồi lại thôi, liếc mắt về phía trợ lý của Phùng Thiếu Hàng đang sắp xếp đồ nghề cho anh ta, lắc lắc mái tóc ngắn, nói lảng đi, "Đừng nói chuyện này nữa, buổi tối mình gọi điện buôn chuyện với cậu".
Sau một hồi lục lọi cái tên Viên Viên vừa nói trong trí nhớ, Khánh Đệ bất giác há hốc miệng.
"Cháu đích tôn, có gốc gác cả đấy." Đàm Viên Viên đưa ra câu kết luận chắc như đinh đóng cột.
Khánh Đệ hoang mang, "Nghe cứ như gia đình thời phong kiến ấy nhỉ".
"Không khác bao nhiêu đâu. Những người này chẳng phải giống thời xã hội cũ hay sao? Ngay từ khi sinh ra, con đường tương lai của họ đã được vạch sẵn rồi, cứ thế mà leo lên thôi, chẳng mấy chốc sẽ trở thành những nhân vật lớn chúng ta phải ngẩng đầu lên mới nhìn được. Không chỉ thế đâu, chuyện tình cảm hôn nhân cũng giống hệt xã hội cũ, chắc chắn phải môn đăng hộ đối. Cậu có biết vợ trước của anh ta là người thế nào không?"
Để phối hợp với vẻ hào hứng của Đàm Viên Viên, nghe xong cái tên đó, Khánh Đệ nhất thời chưa nghĩ ra là ai, nhưng cũng vờ kinh ngạc "ồ" lên một tiếng.
"Trình Húc nhà mình đã gặp rồi đấy, nói rằng diện mạo cô gái ấy rất đoan trang, cao quý. Đáng tiếc... năm ngoái ly hôn rồi. Nghe nói tính cách hai người không hợp, nhưng những lời đồn đại phía sau thì rất nhiều." Đàm Viên Viên cố ý hạ thấp giọng, "Đều nói anh ta bị cắm sừng, dù sao vợ cũ của anh ta chưa tới nửa năm sau đã tái giá, còn anh ta vẫn độc thân. Mình thật không sao hiểu nổi, tài mạo gia thế đều xuất chúng, sao còn bị phụ nữ chê bai vứt bỏ, lẽ nào là...".
Nghe giọng Đàm Viên Viên phập phù bên ống nghe, Khánh Đệ cười mãi không thôi. Từ quan điểm tới lời nói, có thể thấy tư duy của sinh viên khoa học kỹ thuật phát triển rất nhanh, cũng cho thấy các tế bào tò mò vốn vẫn ăn sâu bám rễ vào vỏ não của mỗi người phụ nữ, có điều chỉ khác nhau ở độ nông sâu thôi.
"Những lời này của cậu không có dữ liệu chứng minh."
"Thế không được, nếu mình thật sự đi kiểm nghiệm, e là Trình Húc nhà mình sẽ khóc ngập thành mất." Đàm Viên Viên nói như thật, "Tâm trạng khá h