Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342759

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2759 lượt.

g.
Lên lầu, cô đi thẳng vào bếp, chẳng lâu sau vang lên tiếng nồi niêu bát đũa va chạm vào nhau. Khương Thượng Nghiêu đứng ngoài phòng khách nhìn quanh, cảnh tượng vẫn giống từ hồi Tết, chỉ là ngoài góc ban công có thêm nhiều hàng, trên bệ cửa sổ đã không còn chậu Thủy tiên, mà thay vào đó là một loại cây màu xanh anh không biết tên.
Đây là nhà cô, cũng là nơi anh mong ngóng. Trong nhiều lần tưởng tượng, dù bộ dạng lười biếng ngáp dài của cô, từ trong phòng bước ra, ánh nắng ban mai cũng nhảy nhót trên bờ vai mềm mại, hoặc, dưới ánh đèn, cô xếp bằng đôi chân trần dài thẳng tắp ngồi ở góc ghế sô pha cúi đầu đọc sách, hay, cô đứng hóng gió ngoài ban công, hong khô mái tóc ướt nhèm, ánh mắt nhìn xa xăm... Mỗi một cảnh tượng, anh đều tưởng tượng mình đứng cạnh người con gái ấy. Nhưng khi tỉnh mộng, anh lập tức nhận ra cô đã ở xa tít nơi chân trời rồi.
Khánh Đệ vén rèm lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của anh, "Ăn thôi."
Khương Thượng Nghiêu đi theo cô ngồi xuống bàn, chỉ trong nháy mắt, không chỉ nấu mỳ, cô còn làm thêm hai món ăn nhanh khác nữa.
"Không ngon bằng ở nhà, anh thử chút đi."
"Rất ngon rồi." Anh khoắng khoắng, nhận ra dưới đáy bát có hai quả trứng gà, đột nhiên sững lại. Cô đáp trả ánh mắt anh, có lẽ cũng nhớ tới cảnh trong căn bếp ở trường tiểu học thôn Nam năm nào.
Mới đó mà đã hai năm, một lần nữa được nếm món mỳ do chính tay cô nấu, lòng anh buồn vui xen lẫn, cảm giác xót xa khó nói thành lời.
"Ăn đi. Nguội rồi sẽ không ngon nữa. Không tiêu hóa được." Khánh Đệ đưa cho anh một tờ giấy, còn mình ngồi tít ở đầu kia, cụp mắt nhìn những hoa văn trên bàn, như muốn nhìn thấy một bông hoa.
Trong im lặng, anh húp hết cả bát nước mỳ, sau đó ngồi lặng lẽ giống như Phúc Đầu, ánh mắt dõi theo bóng cô đi vào bếp, cho đến khi Khánh Đệ rửa bát xong và ngồi xuống trước mặt anh. "Có kết quả thi rồi?"
Khánh Đệ gật đầu, hỏi lại, "Tình hình ở nhà thế nào? Sức khỏe của bà khá hơn chưa?".
"Đều khỏe. Em bây giờ, người mà em đang hẹn hò là…"
Khánh Đệ thản nhiên nhìn vào mắt anh, không đáp lời.
Khương Thượng Nghiêu đột nhiên bật cười, "Anh không có tư cách để hỏi em chuyện đó\'".
"Có việc đến Bắc Kinh?"
Anh lẳng lặng gật đầu.
Cả đi và về hơn mười tiếng đồng hồ, chỉ vì mấy câu nói mà thôi. Nhớ đến cảnh thân mật trước mỏ than thôn Châu năm nào, nhớ đến cảnh anh vội vàng bỏ cô lại studio ảnh cưới hơn hai năm trước, Khánh Đệ bất giác im bặt, không biết có nên chúc mừng sự vinh quang đến muộn này hay không.
"Vậy anh…" Cùng với giọng nói đột ngột dừng lại, bàn tay đặt trên bàn của cô bỗng cuộn chặt thành nắm đấm. Hiện thực yên tĩnh bình ổn, Khánh Đệ chỉ mong có thể vượt qua được lần thi lại tháng sau, cố gắng học hành, cuộc sống tốt đẹp rồi sẽ đến. Hà tất phải vạch vết sẹo tình cảm lên? Nhưng, nhưng...
"Vậy anh đi đây." Thấy Khánh Đệ ngồi im không nói, chỉ cụp mắt nắm chặt tay, Khương Thượng Nghiêu nhìn cô cười buồn.
Cô tiễn anh xuống dưới, dặn dò trước khi lên xe: "Đi đường cẩn thận".
Khương Thượng Nghiêu đột nhiên tiến tới phía trước một bước, khẽ nâng cằm cô lên, ngón tay chầm chậm vuốt ve khuôn mặt cô, ánh mắt tham lam.
Tim Khánh Đệ như muốn ngừng đập, cô hỏi với giọng bất an, "Anh thật sự ổn không?".
Anh nhếch miệng. Không cần nói cũng biết, sau khi quen với những ngọt ngào, năm tháng không có cô thời gian đã già. Anh nhẹ nhàng vén mớ tóc lòa xòa trên má cô ra, ánh mắt thâm trầm nhìn khắp mày, mũi xuống môi, rồi cúi đầu hôn lên trán cô "Nếu anh..." Lời bỗng dừng lại, anh ngẩng đầu lên, cười tươi, "Anh đi đây".
Khánh Đệ nhíu chặt mày, chăm chăm nhìn theo ánh đèn của chiếc xe đang dần biến mất trong màn đêm hun hút.
Nếu anh từ bỏ tất cả, liệu em có thể tha thứ cho anh, chúng ta có thể bắt đầu lại không?
Nếu một ngày anh lại phải vào tù, em có thể như trước kia, tiếp tục đến thăm anh không?

Không thể phủ nhận, vì muốn tận mắt chứng kiến ánh mắt phải lộ chút áy náy, tự trách, hoặc hối hận của người có quan hệ huyết thống với mình kia, trên đường đến, Khương Thượng Nghiêu đã có ý tự hủy hoại bản thân.
Chầm chậm ăn hết bát mỳ ấm, quan sát vẻ mặt như trầm tư suy nghĩ của cô, lúc ấy anh mới vứt bỏ những suy nghĩ đáng khinh bỉ, đáng coi thường của mình.
Dù duyên đã hết, cũng phải giữ lại hơi thở cuối cùng, chỉ cần được ăn bát mỳ do chính tay cô nấu.
Giọng nói ồm ồm thô lỗ của Vương Bá Long vang lên trong di động, "Anh Khương, đã đợi hơn một tháng rồi. Mấy thằng oắt con đó chẳng coi ai ra gì, càng ngày càng loạn. Tôi nói...".
Tiếng tút dài đột ngột vang lên, Khương Thượng Nghiêu nói với Vương Bá Long, "Đợi chút, tôi sẽ gọi lại cho anh".
Vừa bấm nút nhận cuộc gọi mới, giọng Khánh Đệ lập tức vang lên đầy nghi hoặc, "Khương Thượng Nghiêu, anh định làm gì?".
Có lẽ tấm thẻ tín dụng anh lén đặt dưới bàn phím máy tính đã bị cô phát hiện. "Anh đã định đưa cho em lâu rồi. Yên tâm, là tiền sạch. Mật mã giống trước kia." Tiền đã được rửa cẩn thận, không thể dò ra lai lịch dấu tích. Cuộc đời con người có quá nhiều bất ngờ, nếu mọi việc không thuận lợ