XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342764

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2764 lượt.

chạy về Vấn Sơn.
Bố con anh, kẻ nào cũng khốn nạn như nhau. Ba Tư Cần cân nhắc thiệt hơn, không dám đường hoàng nhìn vào mắt anh gọi một tiếng con trai, anh cũng chẳng dám nhổ vào mặt ông một miếng nước bọt. Cả hai đều vờ vịt giả bộ duy trì vẻ hòa nhã.
Chẳng trách khi Khánh Đệ bỏ đi, mẹ anh đã mắng anh rằng: "Không hổ là nghiệt chủng của bố mày!".
Xe lên đường cao tốc, Khương Thượng Nghiêu nhìn biển chỉ dẫn, do dự một lát, rồi quyết định chuyển hướng, chạy vào con đường đến Thạch Nguyên.
Mấy năm nay phải đấu tranh với thăng trầm cuộc sống, mỗi lần gặp chuyện, anh luôn tuân thủ nguyên tắc của mình, không vì lý do của bản thân mà tha thứ cho những gì mình làm, nhưng có người đã nhận ra bản chất con người anh nhanh hơn anh một bước. Cô nói anh theo đuổi quyền lực tiền tài, nhưng bị nó cắn lại.
Trong nhà kính tầng trên cùng của nhà họ Phó, khi anh tươi cười điềm tĩnh đối mặt với Ba Tư Cần, trên bàn ăn nhà Phó Khả Vi khi anh cười niềm nở chúc rượu Ba Tư Cần, chưa bao giờ anh lại thấu hiểu một cách sâu sắc câu nói của Khánh Đệ như hôm nay.
Trên con đường leo lên cao, sớm muộn gì anh cũng sẽ bị chết đuối trong tham vọng của mình, trở thành loại người mà chính bản thân vô cùng căm thù và khinh bỉ.
Giống như bố anh.
Khương Thượng Nghiêu hít một hơi thật sâu. Anh cố gắng tìm ra con đường đi của kẻ mạnh, dù phải khuất phục hay cùng song hành, nhưng ít nhất trong tình cảm, anh phải giữ được tấm lòng chân thành.
Anh không cam tâm, và cũng không thể tha thứ cho bản thân khi trở thành kẻ trốn tránh trách nhiệm như Ba Tư Cần.
Anh rất muốn nói với Khánh Đệ một câu "Anh xin lỗi".
Đây là thứ anh nợ cô.
Khương Thượng Nghiêu đến thành phố Tứ Cửu, đúng lúc thành phố đã lên đèn.
Khánh Đệ ngồi trong một nơi ngập tràn ánh sáng như thế, nụ cười rạng ngời nở trên môi. Tần Thạnh ngồi cạnh cô gần như không thể rời mắt. Khi cô cười, khuôn mặt bình thản được phủ lên một lớp ánh sáng của sự yên bình, vẻ thông minh hằn trong mắt. Cô xử lý mọi chuyện theo tình huống, điềm tĩnh như không, khí chất trầm tĩnh của người con gái ấy không dễ khiến người ta bỏ qua, giống như thứ ma lực vô cùng hấp dẫn anh.
Anh đã từng cho rằng, phụ nữ chỉ cần có nhan sắc, có học vấn, gia thế tương đương, vậy là đủ. Song, sau mười năm trải qua cuộc hôn nhân nhạt nhẽo, khi sắp bước vào giai đoạn của tuổi trung niên, anh đột nhiên nhận ra, mình đã bỏ qua yếu tố quan trọng nhất, đó là cảm giác dễ chịu thoải mái khi tiếp xúc với nhau.
Gặp gỡ Khánh Đệ quả thực rất bất ngờ. Tạm thời không bàn đến dục vọng sinh lý do kinh ngạc lần đầu gặp mặt, mà sau khi anh thấy thật vui vẻ. Hồng nhan tri kỷ thì ra không phải là truyền thuyết. Trên thế giới này đúng là có những người tư tưởng hòa hợp, đến nói cười cũng rất đỗi phong tình.






Tần Thạnh kém may mắn, hơn ba mươi tuổi đầu mới được nếm trải niềm vui đó. Song anh cũng quá may mắn bởi có được sự trong cuộc đời mình.
Ngồi trong quán cá nướng được bài trí hết sức sơ sài, nơi mà trước kia anh không bao giờ đặt chân tới, không cần sửa áo ngồi ngay ngắn, không cần đoán ý người ngồi bên cạnh, anh nghĩ, hoặc mình cũng có thể học cách vừa bước vào cửa đã lớn tiếng hét, thô lỗ gọi mắng nhân viên phục vụ mau mang đồ ăn lên như bao người khác
Mọi người ngồi quanh bàn chơi trò sát nhân (1). Đàm Viên chỉ vào sát thủ Bành Tiểu Phi, "Vừa rồi anh vẫn luôn gõ bàn, sau đó ngừng mấy giây, trùng với thời gian Chu Quân bị giết".
(1) Đây là trò chơi gồm nhiều người tham gia, thể hiện trí tuệ, lòng kiên trì và khả năng phán đoán của người chơi, thường chia thành hai phe: phe người tốt và kẻ giết người. Phe người tốt dùng cách bỏ phiếu chỉ ra kẻ giết người và giành chiến thắng, còn kẻ giết người sẽ ẩn trong người tốt, dựa vào màn đêm để giết người, rồi bỏ phiếu tiêu diệt dần các thành viên của phe người tốt để giành chiến thắng.
Chu Quân vừa dặn dò xong những lời cuối cùng, đang nằm trên ghế sô pha giả chết. Nghe thấy vậy, anh ta liền ngồi bật dậy, gào thét đòi báo thù. Bành Tiểu Phi bất lực chấp nhận sự trừng phạt, hắng giọng, bắt đầu đọc thơ, "Lặng lẽ bí mật tôi đi rồi, cũng tự khi đến tôi âm thầm, tôi khẽ khàng hất cánh tay, không mang theo đám mây nào".
"Vì muốn tốt cho cậu thôi, cậu đúng là kẻ chẳng có lương tâm! Nếu vì ích kỷ, mình đã đẩy cậu vào lòng anh ta rồi, cậu kết hôn với anh ta sẽ giúp được Trình Húc nhà mình không ít. Chủ yếu mình lo cho cậu bởi cậu là giáo viên suy nghĩ đơn giản, không thể đối phó với gia đình phức tạp như gia đình anh ta, còn cả con gái anh ta nữa. Đừng nghe Chu Quân nói linh tinh, gì mà \'Cách chữa trị vết thương lòng tốt nhất là bắt đầu một tình yêu mới\', dù cậu có yêu lại lần nữa, cũng phải tìm một người có gia cảnh tử tế."
"Mình chẳng nghĩ nhiều như thế cũng chưa quyết định sẽ là anh ấy. Chỉ đơn thuần cảm thấy phương thức tình cảm bấy lâu khao khát chính là thế này, quan hệ bình đẳng, vui vẻ thoải mái. Còn gia đình và con gái anh ấy, giờ càng chưa phải lúc để suy nghĩ, nếu thật sự ti