Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342765
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2765 lượt.
ến tới bước đó, về bản chất, lấy tâm đãi tâm là được rồi."
Viên Viên nhìn cô chằm chằm, "Từ mà cậu dùng là tình cảm, không phải tình yêu. Còn nữa, cậu nói phương thức, người không phải vật chất, không thể áp dụng vào công thức nào đó để làm phản ứng hóa học".
"Viên Viên, cậu thấy mình còn có thể yêu ai nữa?"\'
"Vậy ít nhất cũng phải thích một chút chứ. Khánh Đệ, cậu có thích anh ta không?"
Khánh Đệ sững lại nhìn chằm chằm vào chính mình trong gương, không chắc chắn tình cảm của bản thân, "Mình chỉ từng yêu một người, thực sự không biết thích sẽ như thế nào".
Đàm Viên Viên không ngờ câu trả lời lại thế này, "Khánh Đệ...".
"Mình biết cậu lo lắng điều gì." Khánh Đệ khoác vai bạn, "Trước mắt, quan hệ của bọn mình chỉ ở giữa tình bạn và tri kỷ mà thôi, có thể đi tiếp về phía trước hay không, còn phải xem xét lại".
Quay về phòng ăn, Tần Thạnh nhắc nhở cô: "Di động của em reo rất lâu".
Khánh Đệ cầm di động lên nhìn, rồi đặt vào túi.
Tần Thạnh dường như còn định nói gì đó, ngập ngừng song thôi, đúng lúc này di động lại đổ chuông. Khánh Đệ đặt đũa xuống, nói: "Mình ra ngoài nghe điện thoại".
Kéo cửa lại, chặn đứng ánh mắt sâu hút của Tần Thạnh, Khánh Đệ đứng ở đầu hành lang nghe điện thoại của Khương Thượng Nghiêu.
"Anh đang ở dưới nhà." Anh nói.
"Em ở ngoài."
"Vậy anh đợi em về."
"Khương Thượng Nghiêu, rốt cuộc anh muốn thế nào?"
Giọng nói dịu dàng của cô mang đầy bất lực. Câu hỏi ấy khiến anh cũng bàng hoàng. Anh muốn được quay về thời khắc nhiều năm trước, khi ngồi trong căn bếp của trường tiểu học thôn Nam ăn bát mỳ do cô tự tay nấu và làm lại từ đầu, nhưng thời gian đã thay đổi cả cô và anh, đứng ở hai đầu bờ vực tình cảm, chỉ còn lại một tiếng thở dài khe khẽ.
"Anh..." Cảm giác tội lỗi xen lẫn nhớ nhung vô tận khiến ngực anh nhói đau, anh chua xót nói: "Khánh Đệ, anh xin lỗi. Anh nhớ em, không thể kiểm chế được, không ngày nào anh không nhớ em".
Khánh Đệ quay lại phòng ăn ngồi xuống, Tần Thạnh không hỏi một câu, chỉ điềm đạm nói: "Lát nữa đi hát karaoke".
Cô gật đầu nói vâng, chuẩn bị cất di động vào túi, nhớ tới câu nói cuối cùng của Khương Thượng Nghiêu: "Anh đợi em về\'", ngón tay khẽ run, di động đập vào thành ghế rơi thẳng xuống đất.
Tần Thạnh nhanh chóng nhặt lên giúp cô, nhẹ nhàng dặn dò "cẩn thận", rồi quay sang tiếp tục trò chuyện với Bành Tiểu Phi. Khánh Đệ đón nhận ánh mắt thăm dò của Đàm Viên Viên, không tới một giây, cô bạn ấy đã đọc được sự giằng co trong mắt cô.
Để chúc mừng bức ảnh của Chu Quân được lên trang bìa, mấy hôm trước Khánh Đệ đã vui vẻ cùng bạn bè của anh ta một trận rồi, hôm nay cô là nhân vật chính, thực sự không thể bỏ về giữa chừng.
Nhưng dù khẽ tiếng cười nói hay cúi đầu gẩy gẩy mấy hạt trong bát, thì trước mắt cô vẫn hiện lên hình ảnh Khương Thượng Nghiêu lạc lõng đứng ở đầu đường Song Hòe Thụ giữa đêm xuân. Cảnh tượng ấy khiến lòng cô nhức nhối, ngồi không yên.
Cố gắng trụ tới khi rời bàn tiệc đi thanh toán với tâm trạng thấp thỏm, Khánh Đệ khẽ nói với Đàm Viên Viên, "Mình về một lát, sẽ quay lại ngay, các cậu cứ qua đó trước đi".
Viên Viên không kìm được nói ra mối nghi hoặc trong lòng "Anh ấy đến phải không?".
Khánh Đệ gật đầu, "Hình như tâm trạng còn rất xuống dốc, mình không yên tâm".
"Cậu có phải mẹ anh ta đâu, tâm trạng không tốt cũng chẳng cần cậu phải chạy đến an ủi."
"Viên Viên."
Đàm Viên Viên chăm chú nhìn vào mắt bạn, cơn tức giận dần biến mất, "Mình hiểu rồi, cậu vốn không thể quên được. Sự tồn tại của anh ta giống như hơi thở của cậu, nhịp đập của trái tim cậu. Thật uổng công mình đã lo lắng về Tần đại công tử". Đàm Viên Viên liếc mắt về phía Tần Thạnh và Bành Tiểu Phi, "Hoàn toàn không có hy vọng".
Sắc sảo, nhạy bén, đâm thẳng vào tim người ta. Khánh Đệ không có lời nào phản kháng.
Đứng ở đầu đường, Khương Thượng Nghiêu dựa vào cửa xe ngước lên cửa sổ tầng hai. Đúng như Đàm Viên Viên nói, trái tim Khánh Đệ đã hỗn loạn. Trong chớp mắt như có dự cảm, anh quay đầu nhìn về phía cô.
Không thể tả hết nỗi tương tư tràn ngập nơi đáy mắt anh, tư thế ủ rũ bỗng chốc vui mừng vì sự xuất hiện của cô. Nhìn cô từng bước, từng bước tới gần, ánh mắt anh sáng lên.
Khánh Đệ dừng lại cách anh tầm một mét, khẽ nghiêng đầu quan sát. Qua một năm, anh hình như đã gầy hơn. Hàng lông mày vẫn kiên định quả quyết như trước, nhưng đằng sau ánh mắt đột nhiên rạng ngời bởi vui sướng mang theo sự kích động không rõ vì đâu, giống như khí chất hắc ám ẩn giấu trong người anh, đè nén, chẳng thể nắm bắt.
Khi cô lẳng lặng quan sát anh, Khương Thượng Nghiêu thả bước lại gần. Sự tĩnh lặng tỏa ra từ người cô giống như nam châm, tình yêu chôn giấu nơi sâu thẳm tâm hồn như đang tràn đầy huyết dịch chảy khắp nơi, mỗi tế bào đều bị thu hút, hỗn loạn, gào thét, kêu gọi anh hãy dang rộng vòng tay ôm cô vào lòng, như an ủi nỗi buồn bã và phẫn nộ trong tim anh. Nhưng, đến trước mặt cô, Khương Thượng Nghiêu lại hít một hơi thật sâu, không dám manh động, "Cắt tóc rồi?"
Khánh Đệ gật đầu.
"Cũng đẹp." Nói thì nói vậ