Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần
Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342769
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2769 lượt.
y, song rõ ràng anh nghe thấy giọng mình có chút bi thương. Giống như mái tóc ngắn thời trang của cô, cuộc sống mới của cô sớm đã nhốt anh bên ngoài. "Đẹp!" Anh cố gắng nở nụ cười, nhắc lại.
Nụ cười chua xót giấu đi những ấm ức. Khánh Đệ lòng rối như tơ vò, khẽ hỏi: "Xảy ra chuyện gì rồi? Ở nhà, hay là anh...".
"Ở nhà đều tốt, anh cũng không sao. Chỉ là có vài lời đột nhiên muốn nói với em, hơn nữa phải trực tiếp nói với em."
Ánh mắt Khánh Đệ tràn ngập nỗi nghi hoặc.
"Anh... Cuối cùng hôm nay anh đã hiểu vì sao em lại rời xa, nếu người em yêu sâu sắc kia đã biến chất, trở thành một kẻ mà khiến chính bản thân anh ta cũng khinh bỉ cực độ."
"Đột nhiên lại nói chuyện này làm gì?" Khánh Đệ buồn bã, nhưng vẫn nhói lòng trước ánh mắt chua xót của anh, "Đều đã qua rồi".
Anh chằm chằm nhìn cô hồi lâu không nói. Dưới ánh đèn đường, thấp thoáng có thể nhận ra vẻ căng thẳng trên khuôn mặt, tâm trạng đè nén hiện rõ mồn một trong đôi mắt anh.
"Khánh Đệ!" Anh khẽ gọi tên cô, như thể muốn tìm chút dũng khí, nói tiếp: "Hơn hai năm trước, khi gặp lại bác sĩ Trạch và biết bố cô ta là ai, anh đã bắt đầu có ý với cô ta. Lúc đó mới kiếm được món tiền đầu tiên, muốn tiếp tục tiến xa hơn không thể không có sự hỗ trợ từ mối quan hệ với cô ta. Sau đó thì lợi dụng cũng được, hợp tác cũng được, anh đã giấu em, anh chỉ không muốn bị em phát hiện ra mối quan hệ mờ ám với cô ta".
"Khương Thượng..."
"Khánh Đệ, em nghe anh nói, đấy mới chỉ là bắt đầu. Sau khi em bỏ đi, anh đã trút giận lên cô ta, thực ra sao anh lại không biết những suy nghĩ vô liêm sỉ kia của mình chứ? Em nói không sai, anh đã bị tham vọng dắt mũi, trong đầu chỉ toàn suy nghĩ làm thế nào để trèo lên đầu lên cổ người khác, trong lòng chỉ tính toán làm sao để có được những mối quan hệ có lợi cho mình. Anh đi tự nhủ, đại trượng phu nói được làm được, chỉ cần có ngày leo lên tới đỉnh, thì những trò bỉ ổi trước kia ai còn nhớ? Nhưng..." Anh nhìn Khánh Đệ, môi khẽ run, ngay lập tức mím chặt. Rất lâu sau anh mới lại cất tiếng, giọng trầm hẳn đi bởi kiềm chế tới cực điểm "Nhưng, hôm nay thì anh biết, dù thật sự có ngày nào đó đạt được ước vọng, anh cũng sẽ không thôi khinh bỉ bản thân, vì sự quỵ lụy nhục nhã của anh. Hôm nay, anh muốn biết bao có thể cho ông ta một cái bạt tai, song anh không làm được. Khánh Đệ, hôm nay, không chỉ khiến em thất vọng, mà đến mẹ anh, người mẹ ngậm đắng nuốt cay nuôi anh khôn lớn, nếu biết anh xu nịnh kẻ quyền quý thế nào, e rằng cũng rất đau lòng. Những người thật lòng tốt với anh trên thế giới này không nhiều, vậy mà anh lại khiến mọi người thất vọng, anh..".
Khánh Đệ chưa kịp hỏi “ông ta" kia là ai, một giọt lệ long lanh lấp ló nơi khóe mắt, sau đó lăn dài xuống má anh. Anh ủ rũ cúi đầu, nhắm chặt mắt lại, hai hàng nước mắt bắt đầu lã chã rơi
Cô run rẩy giơ tay ra, nhưng sợ kinh động tới anh, cô đành dùng ngón tay khe khẽ gạt đi hàng lệ ấy, anh lại như nhận được niềm an ủi lớn, từ từ mở mắt, ánh mắt đau buồn vô hạn.
Nếu có thể, anh tình nguyện cuộc đời này không được trải nghiệm những điều tốt đẹp mà cô ban tặng, cứ để mặc anh đi đến tận cùng của tội ác, như thế có lẽ lại may mắn. Còn bây giờ, quay đầu không được, mà vẫn phải tỉnh táo bước tiếp, hơn nữa còn phải mở to mắt dõi theo bóng cô mỗi lúc một xa. Đây chính là việc đau khổ nhất trên thế giới này.
Khánh Đệ cố gắng nở nụ cười với anh, "Anh là người tốt, anh chỉ là bất đắc đĩ. Trước kia em đã biết rồi, em chưa bao giờ trách anh".
Khương Thượng Nghiêu chăm chú nhìn nụ cười của cô, lẩm bẩm."Anh xin lỗi. Vì những gì tốt đẹp mà em từng làm cho anh không đòi hỏi đáp lại, vì kẻ khốn nạn là anh đã không biết trân trọng em, anh xin lỗi!".
Anh cắn chặt môi, không dám nói thêm nữa. Bắt đầu từ thời thiếu nữ rực rỡ, tình yêu đối với anh chẳng khác nào những ngôi sao sáng trên trời cao, không phút giây ngơi nghỉ làm tròn vai trò chỉ đường cho cô, dù có vấp ngã loạng choạng, đi đi dừng dừng, dù là hôm nay, cô cũng chưa bao giờ oán hận anh.
Tiếng chuông di động phá vỡ màn đêm tĩnh mịch, Khánh Đệ bừng tỉnh, mở ra nhìn, tin nhắn của Đàm Viên Viên. Cô liếc nhìn Khương Thượng Nghiêu, rồi bấm máy gọi cho Viên Viên: "Mình sẽ qua đó muộn một chút".
Cô ngẩng đầu lên, có lẽ anh đã nghe thấy tiếng huyên náo vọng tới từ di động, khẽ hỏi: "Em còn có hẹn?".
Sự lưu luyến và hy vọng hiện rõ trên khuôn mặt nhưng vẫn cố mỉm cười khi Khánh Đệ khẽ gật đầu, nói: "Vậy anh... anh nên đi thôi".
Khánh Đệ do dự một lát, chợt hỏi: "Anh đến từ bao giờ?".
"Khi gọi điện cho em."
Cô tính toán thời gian của lộ trình, "Anh chưa ăn cơm phải không?".
Khương Thượng Nghiêu lắc đầu.
Cô bất lực thở dài, "Em đưa anh đi tìm một quán ăn gần đây, ăn chút gì đã".
Anh gật đầu, ngay sau đó ngập ngừng nói: "Anh muốn ăn mỳ, em nấu".
Giọng nói khẩn cầu khiến cô không thể buông lời từ chối Khánh Đệ ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt anh. Anh dường như biết yêu cầu của mình hơi quá đáng, ngượng ngùng, nhưng lại kiên quyết nhìn cô. "Ăn xong anh sẽ đi."
Khánh Đệ bất giác thở dài trong lòn