Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây
Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342724
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2724 lượt.
ương cho cô bao nhiêu, Khương Thượng Nghiêu buồn bã nghĩ.
Đang nghĩ đến tấm thẻ tín dụng đưa cho cô chắc cô sẽ chẳng dùng, thì Khánh Đệ nhắc, "Tiền anh để chỗ em, em sẽ giữ giúp anh. Anh cũng nói có dự phòng thì đỡ lo lẳng, giữ đấy nếu sau này cần anh cứ nói, em sẽ đưa cho anh".
"Cái đó anh dự phòng cho em mà."
"Em chẳng có nhiều khoản để chi tiêu, học phí cũng tiết kiệm được rồi. Nhưng anh, đừng chỉ biết phăm phăm tiến về phía trước, thỉnh thoảng cũng nên ngoảnh lại nhìn đằng sau chứ." Cô do dự rồi bổ sung thêm, "Đừng để giống như Nhiếp Nhị".
Cảm giác hối hận vì có được mà không biết trân trọng một lần nữa lại dâng lên trong lòng anh. Nhìn vào đôi mắt đầy quan tâm của cô, Khương Thượng Nghiêu nghẹn giọng nói: "Được".
Vào nhà, Khánh Đệ trả lời mấy tin nhắn hỏi hàng trên mạng, sau đó cầm di động trên bàn lên xem, có cuộc gọi nhỡ của Tần Thạnh. Cô bấm số gọi lại cho anh, một lúc lâu sau đối phương mới nhấc máy, vừa mở miệng đã giải thích, "Buổi chiều phải họp tới tận tối, chúc mừng em trước đã. Hôm nay thế nào?".
"Cũng được ạ. Phải cảm ơn anh nhiều, sự tự tin của anh đã truyền sang em, khi vấn đáp em cũng không căng thẳng lắm, phát huy khá tốt."
"Chắc chắn sẽ có tin tốt."
"Cũng khó nói, tiếp tục đợi đến tháng Sáu có thông báo thôi. Qua năm cửa cửa chém sáu tướng (1), người em cũng bải hoải rồi. Còn anh? Đến Vấn Sơn đã mấy hôm rồi, cảm giác thế nào?"
"Mỗi ba ngày thôi mà, từ sáng đến tối tiếp đãi quan chức thành ủy, đang định tối nay ra ngoài xem phố xá dân cư thế nào."
"Chắc ba ngày nay anh bận lắm, chú ý sức khỏe."
Tần Thạnh hiểu ý cô muốn nói, ha ha cười, "Em cũng nghe được tin rồi à?".
(1)Qua năm cửa chém sáu tướng: Khắc phục khó khăn trùng trùng.
Tin tức về Nhiếp Nhị có thể truyền xa với tốc độ chóng mặt như thế, có thể thấy người này ở Vấn Sơn danh tiếng xấu xa tới mức nào.
Tần Thạnh được Bộ trưởng Bộ Tổ chức Bành Ngu tháp tùng tới Vấn Sơn nhậm chức. Ngày đầu tiên anh đã mẫn cảm nhận ra sự thay đổi nho nhỏ của giới chính trị ở Vấn Sơn.
Trong cuộc họp, sau khi Bành Ngu đọc quyết định bổ nhiệm, tiếng vỗ tay vang lên rào rào, nhưng Tần Thạnh vẫn thấy được rất rõ sự căng thẳng của bầu không khí ấy. Tương ứng với nó chính là đối tác của anh, vẻ mặt nghiêm túc không dao động của người nổi danh khắp Vấn Sơn - Ngụy Kiệt.
Trong thời gian ngắn phải nhanh chóng gây dựng uy tín, sớm tạo thành tích, đây chính là mục tiêu của anh, nhưng cũng không thể quá nóng vội. Đối nội, anh đã gặp gỡ và nói chuyện với từng cấp dưới một, hiểu về quan hệ nhân sự. Đối ngoại, anh định sắp tới sẽ đến thăm khắp bốn hạt bảy trấn của Vấn Sơn, kết hợp với tình hình thực tế để đưa ra kế hoạch phát triển kinh tế toàn diện nhất.
Còn đối với vụ án phạm tội có tổ chức của đám lưu manh xảy ra ở Vấn Sơn mấy hôm trước khi anh đến nhậm chức, trong vài cuộc họp Tần Thạnh cũng không khinh suất nhắc tới. Trước khi tới đây, anh đã được nhắc nhở về tình hình phức tạp của Vấn Sơn. Trước khi hiểu rõ nội tình, ăn nói ngông cuồng hành động bừa bãi chỉ khiến anh rơi vào thế bị động.
Tiếp theo đó, anh cùng thư ký và lái xe tiến hành điều tra chính thức. Rất nhiều người khoanh tay đứng nhìn, muốn xem xem anh có thể tạo được thành tích gì.
Xuống tới địa phương, Tần Thạnh mới thấu hiểu sâu sắc nỗi khó xử của quan chức địa phương. Muốn đạt đến trình độ có lệnh thì làm hễ cấm thì dừng, cán bộ ban ngành phải phối hợp rất chặt chẽ, cần lấy uy tín làm cơ sở. Anh là thị trưởng thành phố quản lý việc xây dựng kinh tế và phát triển thành phố, không giống với bí thư chỉ có trách nhiệm quản lý nhân sự. Muốn lập uy chỉ còn cách duy nhất là phải tạo được thành tích thực tế.
Vì vậy, sau khi kết thúc điều tra quay lại thành phố, anh liền chủ động mời Diệp Thận Huy đến Vấn Sơn để khảo sát lần nữa.
Cái gọi là khảo sát chẳng qua cũng là lấy cớ với người ngoài, công cuộc nghiên cứu khảo sát nguồn tài nguyên kim loại ở Vấn Sơn của Kim An đã kết thúc từ lâu, chỉ đợi thời cơ thích hợp là vào, chính thức tiến hành dự án.
Khi Diệp Thận Huy đến Vấn Sơn đã là cuối tháng Tư. Đại ý cũng đã thảo luận qua điện thoại rất nhiều rồi, lần này chỉ là đến để bàn vào chi tiết. Luận về quan hệ riêng, hai người như tri kỷ tâm đầu ý hợp. Nói về lập trường, Diệp Thận Huy trước sau vẫn là người làm ăn, không thể không tính toán thiệt hơn.
Trong bàn tiệc, nhắc đến tình hình hiện tại của Vấn Sơn, Diệp Thận Huy rất thích thú. "Tên họ Nhiếp kia quả có cái móc câu bằng vàng, phạm vi liên lụy quá rộng. Thế cục hễ loạn, dù sống hay chết, cũng do hắn quyết định. Có lẽ thời gian này không ít người vì hắn mà mất ăn mất ngủ. Ba Tư Cần giương cung nhưng không bắn, kê gối nằm chờ, thủ đoạn này được lắm."
Quen biết bao nhiêu năm, rất nhiều việc đã chứng minh kiến giải chính trị và con mắt độc đáo của Diệp Thận Huy, Tần Thạnh hoàn toàn chẳng nghi ngờ gì về phân tích của anh ta, lúc này nghe vậy liền gật đầu tán đồng: "Đã có người mất kiên nhẫn bắt đầu hành động rồi. Tôi là người trung lập, không hiểu rõ tình hình đương nhiên cũng không tiện bày t