Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342766
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2766 lượt.
kia, vẫn tinh anh lão luyện như thường. Nếu đã vậy, vào cái đêm nhiều năm trước, lần gặp mặt lướt qua với Tang Cẩu trên chỗ rẽ của đường cao tốc ấy, có thể nhận thấy chú Đức không chỉ đang âm mưu gì đó với tên Vu béo, thậm chí bí mật trong bí mật, lẽ nào đến Tang Cẩu cũng là người của chú Đức? Còn việc Tang Cẩu gây ra cái chết oan uổng của Cảnh Trình, đóng vai trò gì trong âm mưu đó?
Hễ nghĩ tới việc này là anh lại toát mồ hôi lạnh. Khương Thượng Nghiêu nhìn ngó xung quanh, cảm thấy chẳng có ai đáng tin cậy cả, bao gồm cả người anh em của anh: Hắc Tử.
Khương Thượng Nghiêu đứng trước gió châm một điếu thuốc, thấy Khánh Đệ lạnh tới mức co chân lại, anh dập thuốc đi, nói: "Quay về thôi. Đừng để bị cảm lạnh".
Khánh Đệ hiểu anh không muốn bàn sâu tới vấn đề này, thầm buồn bã trong lòng, gọi một tiếng: "Phúc Đầu! Mau lại đây".
Đưa cô về tới ký túc xá, sau khi tạm biệt Khương Thượng Nghiêu đi được mấy bước, quay đầu nhìn, Khánh Đệ vẫn đứng ở cửa nhìn theo bóng anh. Trái tim anh bỗng mềm nhũn một cách kỳ lạ, bước chân không kìm được quay lại, tới gần thấy nụ cười dịu dàng của cô, nụ cười dịu dàng như nước ấy đã tưới mát tâm hồn khô cằn của anh.
"Yên tâm. Anh sẽ không làm gì đâu. Càng không bao giờ quay lại nhà tù nữa."
"Vậy thì tốt." Cô thở phào: "Đừng để cô và bà lo lắng. Còn nữa, em hiểu anh muốn làm gì, nhưng, có thể tìm cách khác được không. Em không hiểu nhiều, em chỉ cảm thấy có lẽ cũng sẽ có con đường thẳng, một con đường không phạm pháp cũng có thể đạt được mục đích mà anh muốn?".
Khương Thượng Nghiêu tỏ ý suy nghĩ nghiêm túc, khóemiệng kéo lên để lộ ra một nụ cười lơ đãng: "Mấy năm nay, anh đều suy nghĩ tới vấn đề này. Những điều em nói, cũng là những điều anh cố gắng tránh. Giờ thì vạn sự khởi đầu nan. Không sao. Anh sẽ tìm ra cách".
Cô gật đầu dứt khoát, lời hứa của anh mang lại cho cô cảm giác an toàn, trong mắt chỉ còn lại sự tin tưởng. Khương Thượng Nghiêu bất giác giơ tay lên muốn vuốt tóc cô, nhưng khi tay giơ lên rồi mới bừng tỉnh thấy cô đâu phải là của mình, trái tim bỗng như se lại, anh đành giơ tay tạm biệt: "Anh đi trước đây".
Hít đầy lồng ngực không khí lạnh ngoài trời, Khương Thượng Nghiêu đi ra khỏi cổng trường, ánh mắt nhìn về phía trước, một đêm không sao, đường về dần dần chìm trong bóng tối, anh cần phải thận trọng trong mỗi bước đi.
"Anh Khương." Phía sau Khánh Đệ chạy đuổi theo, vừa chạy vừa gọi tên anh: "Bao giờ anh về nhà nghỉ Tết?".
"Hai mươi ba, hai mươi tư tháng Chạp."
Đôi mắt đen của cô lấp lánh, giọng nói cũng vui vẻ hơn: "Thế thì tới tìm em rồi cùng về. Đúng rồi, cái này vừa đi đường vừa ăn, ấm lắm. Lạnh quá, không chịu được nữa, em về đây. Bye bye".
Không đợi anh trả lời, cô đã biến mất phía sau cổng trường. Giọng nói giòn tan vẫn như quanh quẩn trong cơn gió lạnh thấu xương, vù vù cuộn lên, bay lượn xung quanh anh, rồi lại bị gió cuốn đi.
Khương Thượng Nghiêu nói với không khí "Bye bye", tay vẫn nắm nắm củ khoai lang nướng, ý cười ngập trong đáy mắt. Xa xa phía tây nam, những đám mây đen như bị vỡ vụn bay lơ lửng, anh vừa đi vừa nghĩ, chẳng trách trời lại tối như thế.
Mùa xuân năm 2005 tiết trời khá ấm áp, tới tận mồng Hai Tết mới có trận tuyết đầu tiên.
Mồng Ba Tết, Khánh Đệ và Ái Đệ xem các cô chú múa chiêng ở quảng trường xong, lại đi vào trung tâm mua sắm gần đó dạo một lượt, ăn no bụng mới thong thả đi về nhà.
Ái Đệ oán trách nói: "Chị, hay là chị cũng mua một cái máy nhắn tin, có việc gì còn tìm được chị".
"Về Dã Nam rồi đâu cần dùng đến, lãng phí tiền thế để làm gì?"
"Vậy hay là mua di động?" Ái Đệ không kìm được rút di động của mình ra cho chị xem: "Rất tiện lợi. Ngay cả cô gái Lôi Lôi cũng rất có lương lâm".
"Thói quen xấu thay đổi tên họ của người khác vẫn chưa cai được à?" Khánh Đệ cảm thấy thương cảm cho cậu bạn Hướng Lôi: "Tiêu tiền của người ta em không ngại à?".
"Đa phần là anh ta gọi cho em, để anh ta bỏ ra một nửa cũng không có gì quá đáng." Ái Đệ không ngớt kêu khổ: "Không ở cạnh nhau thì không sao, ở cạnh thì cãi nhau suốt ngày. Nhỏ hơn em một tuổi đáng đời anh ta, sao em phải nhường anh ta? Không nói cái này nữa, chị, mấy ngày ở nhà chị cầm lấy mà dùng, liên lạc rất tiện".
Khánh Đệ lúng lúng đỏ mặt, đẩy tay em gái ra, bước nhanh lên phía trước mấy bước: "Nói linh tinh gì thế".
"Xì, em không tin là chị không đợi. Về nhà mới có mấy ngày mà đã muốn ôm rịt điện thoại bàn vào lòng." Ái Đệ xả hết ấm ức rồi há to miệng, sau đó liếc nhìn về phía chị gái đang đứng sững bên cạnh mình, cười không hề ngại ngùng: "Em hiểu rồi, gọi điện không thành tâm bằng đến đứng đợi ở cửa nhà người ta".
Khương Thượng Nghiêu đang đứng ở cổng khu tập thể đi về phía trước, hỏi: \'"Đi lễ chùa à?".
Ái Đệ cất tiếng chào: "Anh Khương, chúc mừng năm mới", nói xong chề môi ra với chị gái: "Em lên nhà trước đây".
Đợi bóng em gái khuất hẳn, Khánh Đệ mới để lộ niềm vui sướng đang cố gắng kìm nén của mình, đến mắt cũng cười, hỏi anh: "Anh đến lâu rồi phải không? Sao không nói trước, hôm nay em sẽ không ra ngoài nữa".<