Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342775
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2775 lượt.
br>"Anh hẹn bạn ăn cơm buổi tối, giờ vẫn còn sớm, tiện thể tới hỏi em xem có muốn cùng đi không. Anh cũng vừa đến thôi."
"Có tiện không ạ?"
"Đương nhiên là tiện rồi. Quán thịt dê Lão Đồng Gia, ăn lẩu có được không?"
Vừa nói đến quán thịt dê Lão Đồng Gia, trong lòng Khánh Đệ trào dâng cảm giác ngọt ngào như mật ong. Lão Đồng Gia nằm đối diện với Cung văn hóa đường sắt, từ nhà anh đi đến đây không thể giải thích bằng hai từ "tiện thể" được.
Khánh Đệ cố gắng giữ vẻ mặt chín chắn, ánh mắt lấp lánh như có muôn vàn những đốm lửa nhỏ đang nhảy nhót, đồng ý nói: "Vâng".
Hai tay anh đút túi, nhìn rất thoải mái phóng khoáng. Khánh Đệ lặng lẽ đi rớt lại phía sau nửa bước, chỉ là vì muốn thấy khuôn mặt nghiêng nghiêng của anh khi hơi quay lại nói chuyện với mình. Lại tưởng tượng tới cảnh hai người cùng đi với nhau trong con mắt của người khác, cô bất giác nắm chặt cái túi đang cầm trên tay.
Trước Tết Lão Đồng Gia vừa trang trí lại, đây là lần thứ hai Khánh Đệ đến ăn, lần trước... mắt cô nhìn chằm chằm vào tấm lưng rộng của Khương Thượng Nghiêu, thời gian bảy, tám năm rồi, thời gian đảo ngược, lại thêm bảy tám năm nữa, ba người còn lại trong bọn họ, sẽ ở đâu?
Em gái phục vụ đưa khách vào phòng rồi rót trà, Khương Thượng Nghiêu giải thích nói: "Bọn họ đến muộn một chút, anh Lăng đưa con gái đi mua đồ, Hắc Tử hôm nay trực ban".
Khánh Đệ dạ khẽ một tiếng, uống ngụm trà, rõ ràng là tìm chuyện để nói: "Mấy ngày gần đây anh bận không?".
"Mồng Một đi thăm họ hàng. Sáng mồng Hai tới chúc Tết chú của Hắc Tử. Buổi chiều vào viện điều dưỡng."
Khánh Đệ nghe thấy vậy cụp mắt xuống, đột nhiên rất muốn chạy thẳng về nhà hỏi Ái Đệ xem Hướng Lôi có phải cũng hay báo cáo lịch trình như vậy cho nó nghe không. Nghe tới ba từ cuối cùng bất giác ngẩng đầu lên: "Cô Diêu vẫn khỏe chứ ạ? Phải hơn nửa năm rồi em chưa tới thăm cô ấy".
"Vẫn thế. Uống thuốc để kiểm soát thôi." Khương Thượng Nghiêu nhíu chặt mày.
"Vậy chi phí ở viện điều dưỡng của cô ấy..." Khánh Đệ buột miệng hỏi vấn đề mà cô vẫn lo lắng bao lâu nay.
"Chẳng còn bao nhiêu nữa. Vì vậy anh mới phải vội vàng đi kiếm tiền."
Trong lúc cả hai cùng rơi vào im lặng, bên ngoài phòng vang lên mấy tiếng gõ cửa rồi cửa bị đẩy ra. Người đứng ngoài cửa tóc bạc trắng, cõng trên lưng một bé gái chừng bảy, tám tuổi, nhìn thấy Khương Thượng Nghiêu, bộ dạng có vẻ rất kích động, đặt đứa trẻ xuống gọi: "Anh Khương".
Khương Thượng Nghiêu sớm đã đứng dậy, đi lên phía trước vài bước đứng đối diện với người kia, nhất thời không biết nói gì. Người đó thoạt nhìn còn lớn tuổi hơn Khương Thượng Nghiêu, nhưng vì cảm động, mắt thoáng đỏ lên.
Khương Thượng Nghiêu vỗ vào lưng anh ta: "Người anh em, mau ngồi đi". Người đó bừng tỉnh, dỗ con gái chào chú. Sau khi ngồi xuống, Khánh Đệ mới biết, thì ra anh ta là Lăng Vạn Cường.
Cô nghe Khương Thượng Nghiêu nhắc đến nguyên nhân được giảm án. Năm đó anh làm việc ở mỏ, một chiếc xe tải không đột nhiên lao thẳng xuống hầm mỏ, Khương Thượng Nghiêu đã kịp thời lôi hai người đang ngồi ngủ gật bên thành hầm ra, một trong hai người đó chính là Lăng Vạn Cường.
Từ trước đến nay Khánh Đệ vẫn thích nghe những câu chuyện cảm động chất chứa tình người, nghe hai người bọn họ kể về những chuyện xảy ra sau khi từ biệt nhau, sau khi ra tù, Lăng Vạn Cường chạy ngược chạy xuôi tìm việc để nuôi con gái, lại nhìn những nếp nhăn già nua trên trán anh ta, bất giác thấy buồn bã, ngay cả ánh mắt khi quay sang nhìn đứa trẻ, cũng không giấu được vài phần đau xót.
Cô con gái lúc đầu còn sợ người lạ đã dần dần bạo dạn hơn, tự mình lấy lạc trên đĩa bóc vỏ, rồi lại đặt lạc trước mặt Khánh Đệ.
Lăng Vạn Cường lên tiếng an ủi cô: "Đứa con gái này của tôi cũng không dễ bảo, bình thường không bao giờ chịu nói chuyện với người khác".
"Cô ấy rất giỏi giao tiếp với bọn trẻ con," Khương Thượng Nghiêu cười trêu.
Khánh Đệ nghe thấy sự trêu chọc trong giọng nói của anh, muốn lườm anh một cái, trong lúc ánh mắt chạm nhau, vẫn là cô nhát gan lảng đi chỗ khác trước. Một mặt tức giận vì tâm trạng của mình luôn bị anh nắm được, một mặt lại thầm vui trước lời khen vừa rồi của anh.
"Ngày trước đọc thư của cô đã biết cô là một cô gái tốt." Lăng Vạn Cường tán dương, ngay sau đó lại nói: "Lấy vợ là cả đời. Nửa phần đời còn lại của người đàn ông tốt hay xấu đều do việc này quyết định".
Nghe câu đầu tiên Khánh Đệ còn cảm thấy kinh ngạc kỳ lạ, đến câu tiếp theo thì bỗng trở nên ngượng ngùng. Mắt liếc về phía Khương Thượng Nghiêu, chỉ thấy anh cụp mắt uống trà, chiếc cốc che mất phân nửa khuôn mặt, nên không nhìn thấy biểu hiện của anh. Khánh Đệ đành phải vui vẻ bật cười mấy tiếng lấy lệ, quyết định dù cho họ có nói gì sau này cô cũng vờ như không nghe thấy.
"Nhị Hóa thì sao?" Khương Thượng Nghiêu hỏi.
"Hắn ta còn ra trước bọn này hai năm không biết là đã về đâu, hay lại vẫn lang thang lưu bạt? Thời gian trước nghe hắn ta nói đi Nguyên Châu, nhưng đến Tết vẫn chẳng thấy có tin tức gì."
Trong lúc nói chuyện thì nghe thấy một giọng ồm ồm vịt đực ở bê