Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342386

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2386 lượt.

mặt, Mễ Dương bèn viện lý do đứng dậy đi lấy đồ ăn, để đôi bên cùng bình tĩnh lại. Xung quanh đồ ăn bày la liệt, Mễ Dương lại hoàn toàn không muốn ăn, chỉ cứ đi vậy thôi. Một đứa bé gái rất đáng yêu chạy ngang qua, suýt nữa thì đâm vào Mễ Dương, anh đưa tay ra đỡ cô bé, cô bé nói lời cảm ơn ngọt lịm rồi đi mất.
Mễ Dương nhìn trong đĩa cô bé có hai miếng cá chình nướng, bỗng nhớ ra Vi Tinh rất khoái món này, còn anh thì lại thấy tanh ơi là tanh. Nếu hôm nay mà được tới đây, cô nàng ham ăn ấy nhất định sung lướng lắm, nghĩ thế, Mễ Dương bật cười, vô thức đi tìm cá chình nướng.
Tìm mãi mà không thấy, sau cũng phải hỏi một người phục vụ mới biết là ở trong cùng. Chưa tới nơi, đã thấy có người đang đợi rồi, Mễ Dương thoáng sững sờ, cô gái này nhìn sao rất giống Vi Tinh, song nhìn kỹ lại kiểu tóc không phải, kiểu tóc này quá phức tạp với lại nữ tính. Vi đại tiểu thư từng nói bao giờ có mốt đầu trọc thì tốt, như thế cô đỡ rách việc, bởi bà Vi nghiêm cấm không cho cô cắt tóc, nói là có tí tóc dài mới giống con gái.
“Phì, “Mễ Dương cứ nghĩ tới Vi Tinh là muốn cười, lúc này đầu bếp bên trong đặt một đĩa cá chình nướng mới ra lò ra, một mùi tanh ngọt ngào lập tức đậy lên, Mễ Dương nghe rõ tiếng cô gái phía trước nuốt nước bọt đánh “ực” một cái. Mễ Dương thoáng buồn cười, hóa ra con gái trang điểm như thế cũng có lúc không thục nữ. Rồi nhìn cô lái lấy một miếng lại một miếng, rồi vẫn một miếng lại một miếng, Mễ Dương không thốt lên lời, nghĩ bụng cô không sợ mỡ máu tăng cao hả trời.
Cô gái kia rõ ràng nhận ra phía sau có người đang đợi, hai miếng cuối thoáng ngần ngừ, ngại không lấy nốt, đưa tay bỏ cái xẻng vào trong đĩa, rồi khách sáo buông một câu, “Anh lấy đi”, “Cảm ơn”. Mễ Dương cảm ơn theo phản xạ có điều kiện, rồi lập tức thấy có gì là lạ, cô gái kia cũng đờ ra, đột nhiên ngoái đầu sang bên, định đi.
Mễ Dương bỗng tỉnh ra, túm ngay cô lại, ánh đèn êm dịu chiếu xuống làn mi dày và đôi môi đỏ, cô lại còn trang điểm nữa”, “Là cậu”. Vi Tinh ù ù cạc cạc buông câu, “Không phải tớ!”.
“Không phải cậu thì là ai?! Cậu tưởng cậu tô vẽ thế này thì tớ không nhận ra chắc?”. Mễ Dương vừa vui vừa buồn cười, lúc trước Vi Tinh không hiểu sao có phần chột dạ, không kịp nghĩ đã buột miệng nói, giờ trông vẻ nửa cười nửa không của Mễ Dương, cô lại khôi phục được phong độ thường này, trợn mắt hỏi, “Cậu làm sao lại ở đây hả?”. Tớ…” Mễ Dương do dự, không trả lời ngay, phải nói là giữa anh với Liêu Mỹ vẫn không có gì để giấu diếm cả, nhưng không hiểu vì sao, chỉ là không muốn để Vi Tinh biết. Vi Tinh vốn cũng chỉ buột miệng hỏi thế thôi, song nhìn biểu cảm của anh, lại thấy có gì đó bất thường.
Đang định truy hỏi, phục vụ ở gần đó không biết xảy ra chuyện gì, thò đầu ra nhìn một lúc, thấy vẻ mặt hai người đều không tốt, cuối cùng vẫn vẫn ngập ngừng bước tới, mỉm cười, cực kỳ khách sáo nói; “Anh à, cá chình mới sẽ ra ngay thôi, anh có thể về chỗ ngồi đợi một chút, lát nữa tôi sẽ mang tận nơi cho anh, bàn anh số bao nhiêu a?”.
Mễ Dương ngẩn người, liếc người phục vụ một cái, rồi theo ánh mắt anh ta nhìn lại, mới phát hiện mình còn đang túm lấy cánh tay Vi Tinh không buông, trong khi trên đĩa của Vi Tinh xếp đầy cá chình, nhìn thoáng qua, trông cứ như hai người đang cãi nhau vì cá chình. Mễ Dương ngượng ngùng buông tay, “Ừm, không cần đâu, cảm ơn”, anh vừa nói vừa trừng mắt nhìn Vi Tinh đang lén cười.
Người phục vụ lịch sự rời đi, song đi chưa được bao xa vẫn không kìm được ngoái đầu lại nhìn anh một cái, Vi Tinh không kìm được bật cười ha ha, “Anh chàng này chắc tưởng cậu định đánh tớ vì cả chình rồi, buồn cười chết mất thôi!”. Mễ Dương vừa định mở miệng, liền thấy vẻ mặt Vi Tinh vốn đang cười vui vẻ đột ngột biến sắc, rồi nghe tiếng Liêu Mỹ vang lên từ sau lưng, “Vi Tinh? Cậu sao lại ở đây?”.
Vi Tinh nhìn Liêu Mỹ vẻ mặt đang có phần ngạc nhiên thích thú, nhất thời không nói nên lời, chỉ thấy sao lại trùng hợp thế nhỉ? Sao lại kỳ cục thế này, lại cùng lúc gặp cô ta và Mễ Dương? Lại?! Không đợi cô nghĩ nhiều, Liêu Mỹ bước tới cạnh Mễ Dương, nghi hoặc cười hỏi Vi Tinh, “Cậu không phải cùng đi ăn cơm với anh chàng thiên tài nào sao? Không phải chứ? Cũng ở đây à?”. Liêu Mỹ nhìn quanh vẻ cực kỳ sửng sốt, rồi lại hỏi, “Bọn cậu ngồi đâu? Cho bọn mình xem xem đối tượng xem mặt mà Á Quân nói với cậu đi”.
“Bọn cậu?!”, “Xem mặt?!”. Vi Tinh và Mễ Dương đồng thời thốt lên, rồi trợn mắt nhìn nhau! “Cậu sao có thể đi xem mặt sau lưng tớ?!”. Mễ Dương nheo mắt sắp thành một đường thẳng, anh chàng đội trưởng kia còn chưa giải quyết xong đã lại mọc ra một anh thiên tài? “Cái gì mà bọn cậu bọn mình chứ, vô duyên!”, lòng đau dạ xót sắp vắt ra nước tới nơi, Vi Tinh bĩu môi hận không thể bĩu tới tận sau gáy.
Liêu Mỹ thoáng cười, rồi nửa đùa nửa thật đề nghị, “Hay là chúng ta ngồi chung, bọn tớ cùng giúp cậu kiểm định được không?”. “Hả?”, Vi Tinh nhanh chóng nghĩ tới cái đầu bóng loáng, cái cằm nung núc, còn cả quả bụng “chất lượng cao” kia của thiên tài, “Không cần đâu, cám…”, Vi Tinh còn chưa cám ơn xong, Mễ Dương đã chen và