Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342559
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2559 lượt.
hắn nói câu từ từ nói, tất cả mọi người đều trông thấy Hà Ninh không kìm nổi run lên cầm cập. Mấy cậu thanh niên chạy ra giúp thấy Hà Ninh vẫn không nói gì, không phủ nhận tức là thừa nhận, đôi bên đều cảm thấy mất hứng, Lý Hải Ba buông một câu rồi định giải tán, “Có gì từ từ nói, đánh phụ nữ thì gọi gì là đàn ông!”.
“Phải, phải”, tên kia lập tức gật đầu, rồi ngượng ngùng gãi gãi đầu, “Nếu không phải không biết cô ấy đem con giấu đi đâu, tôi cũng đâu sốt ruột đến thế, các anh các chị nói xem có lý nào lại không cho bố đẻ gặp con ruột của mình không?”. Đến đây thì cả bà Vi cũng há hốc mồm, con?! Dương Mỹ Ngọc rõ ràng đã sắp không nín được nụ cười của mình nữa rồi, shit, hóa ra còn có cả con rồi, lại còn lằng nhằng với anh chàng đẹp trai kia, từ sáng tới tối làm ra vẻ trinh nữ, kỳ thực chả khác gì kỹ nữ mà, ha!.
“Được rồi, mọi người về làm việc đi, cô… tự nhiên đi!”, bà Vi trong lòng ít nhiều cũng thấy khó chịu, vốn bà rất quý cô bé Hà Ninh này, cảm thấy cô bé thật thà lương thiện, giờ ầm ĩ thế này, bà Vi có phần buồn bực. Bà dẫn đầu đi về sân công ty, những người khác cũng đi theo, Hà Ninh cũng cúi đầu lầm lũi đi về, tên kia đứng im tại chỗ nhìn.
Lúc bước vào cổng công ty bà Vi cố tình liếc ra sau một cái, ngược sáng, không nhìn rõ mặt người đàn ông kia, bà bỗng thấy lành lạnh, bước vội mấy bước về phòng mình. Ngồi xuống tiếp tục xem sổ sách, kỳ thực đầu óc bà cứ tận đâu đâu, bất chợt một tiếng “Dinh dong” khiến bà tỉnh lại, ra là tin nhắn của Vi Tinh, “Đại ca mẹ, nhiệm vụ đã hoàn thành, đang trên đường về nhà, con gái mất nhân quyền của mẹ kính báo!”.
“Phì”, bà Vi cười, cái con bé này, bà vụng về từng nút từng nút bấm trả lời Vi Tinh, “Mất nhân quyền mà có sườn ăn, chọn cái nào?”. Không đầy năm phút, lại có tin nhắn đến, “Sườn!!! Nhân quyền là cái thá gì chứ?!”. Ha ha, bà Vi bật cười, tâm trạng thoáng chốc vui hẳn lên, “Phù!”. Bà thở dài một hơi, định bụng về sớm một chút ninh sườn cho Vi Tinh. Vẫn là con gái mình ngoan, vừa nghe lời lại vui tươi, tuy không tốt nghiệp đại học gì nổi tiếng, nhưng giờ cũng không đến nỗi nào.
Con người đúng là biết người biết mặt khó biết lòng, Hà Ninh trông vừa trẻ trung lại e lệ thẹn thùng như thiếu nữ, ai biết được cô ta đã lấy chồng lại có cả con rồi nữa. Còn cả anh chồng của cô ấy nữa, vừa nhìn đã biết là chả ra gì, phụ nữ ở đời, sợ nhất là lấy nhầm chồng! Nghĩ đến đây, bà Vi bất giác liên tưởng tới Vi Tinh và Mễ Dương.
Bà chợt thấy ông xã mình nói rất đúng, Mễ Dương từ nhỏ đã rất tốt với Vi Tinh, vừa tâm lý lại cầu tiến, tuy mẹ cậu ta thực quá là đáng ghét, nhưng dù sao cũng còn hơn chán vạn như Hà Ninh thế mà lấy một người mặt mũi chả ra sao, lại còn không biết phải trái như vậy. Dẫu sao bọn trẻ bây giờ cũng không muốn ở cùng các ông bà già, bao năm nay mình tích cóp được ít tiền, lần trước chị cả nói căn phòng bố mẹ để lại sắp di dời rồi, nhà có bốn anh chị em, chia đều ra cũng được một khoản. Rồi trả cho chúng nó đợt đầu, cho chúng nó ra ở riêng là xong, bà Vi nhẩm tính, bà định tối nay lại về thăm dò xem ý Vi Tinh thế nào.
Nghĩ là làm, bà Vi thu dọn bàn, gọi điện cho bà chủ nói nhà có chút chuyện xin về sớm một lát. Bà chủ nhanh chóng đồng ý. Vừa ra khỏi phòng làm việc của mình, bà Vi đã thấy Dương Mỹ Ngọc đứng cạnh bình nước uống nhắn tin, trong tay cầm thứ gì như tờ danh thiếp.
Chỗ cô ta đứng vừa vặn chắn đường, “E hèm”, bà Vi cố ý hắng giọng, Dương Mỹ Ngọc giật thót người, cô vội vàng giấu tấm danh thiếp trên tay ra sau lưng, “Ôi, chị Hứa, chị về rồi à?”, cô tươi cười hỏi han. “Ừ, nhà có chút việc nên tôi về trước, mọi người có việc gì thì gọi di động nhé”, bà Vi cười đáp.
“Vậy chị về mau đi, bình thường chị đã bận lắm rồi, chẳng mấy khi về sớm một hôm lại còn nhọc lòng lo lắng thế, chị yên tâm, nếu không có việc gì to tát như trời sụp, em tuyệt đối không để bọn họ gọi điện cho chị đâu!”. Dương Mỹ Ngọc thân thiết khoác tay bà Vi tiễn bà ra ngoài. Bà Vi khẽ cười, “Cám ơn cô, vậy tôi về trước đây, cô cứ làm việc của mình đi". Dương Mỹ Ngọc vẫn khăng khăng đòi tiễn, bà Vi cũng đành kệ cô ta.
Trước khi ra khỏi cửa, bà cố ý nhìn sang chỗ Hà Ninh một cái, không có ai. Ra khỏi cổng, bà Vi nhìn quanh một lượt, thấy người đàn ông kia biến mất rồi, cũng thở phào, nếu không gặp phải lại càng khó xử. Bà Vi không nghĩ ngợi nhiều, rảo bước ra bến xe buýt, định tranh thủ vào siêu thị mua ngó sen, Vi Tinh thích nhất là ngó sen hầm với sườn.
Dương Mỹ Ngọc tiễn bà Vi xong về gần chỗ ngồi nhìn một lượt xung quanh, rồi nhanh chóng nhét trả tờ giấy nhỏ vào túi của Hà Ninh. Cô dương dương đắc ý về chỗ ngồi của mình, lật giở xem lại số điện thoại đã lưu trong điện thoại, hừ, chuyến này có trò vui xem rồi.
Bên này nộp tiền xong, Vi Tinh cực hào phóng bắt một chiếc taxi, lên xe đọc địa chỉ, bác tài xế nghe xong miệng suýt ngoác ra tận sau gáy, từ đây tới nhà Vi Tinh, không có 100 tệ thì đừng có mơ mà xuống xe, “khách sộp rồi!”. Dọc đường bác tài liên tục tán gẫu với Vi Tinh, từ chuyện xăng tăng giá đến việc Olympic sang năm liệu có kẻ ngốc đeo khẩu tran