Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342358
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2358 lượt.
g đến thật không.
Đi được nửa ngày đường, bác tài bèn hỏi, “Cô là nhân viên công ty nước ngoài à?”. Vi Tinh cười dè dặt, trong lòng không tránh khỏi đắc ý, mình cuối cùng cũng có được cái khí chất ấy rồi, người ta nhìn cái nhận ra ngay, “Sao bác biết?”, Vi Tinh dẫn dắt bác nói tiếp. Bác tài tỏ vẻ không có gì lạ, “Từ ABCD bắt xe về bên này xa như thế, thông thường cũng chỉ có công ty nước ngoài các cô mới hoang thế, không có xe còn thích khoe mẽ, không chệch đi đâu được!”. Vi Tinh tức khắc im bặt, nghĩ bụng bác đang khen hay đang chửi cháu thế?
Cuối thu đầu đông, ngày ở Bắc Kinh càng lúc càng ngắn, lại gặp tắc đường, lúc Vi Tinh về tới nhà trời đã nhá nhem tối. Vi Tinh trước khi lên cầu thang đã thấy bếp nhà mình sáng đèn, ôi? Lẽ nào mẹ già đã về ninh sườn cho mình rồi ư? Vi Tinh sung sướng bước lên lầu. Tới tầng năm, cô dậm chân thấy đèn không sáng, bèn lấy hết sức dậm thêm mấy cái nữa, đèn vẫn không chịu sáng, lại nghe thấy tiếng Mễ Dương từ đỉnh đầu bay xuống, “Dậm nữa là sập đấy nhá!”.
Vi Tinh ngẩn người, không ngờ Mễ Dương hôm nay cũng về sớm thế, bất giác định cười, song lại nhớ ra anh chàng này đang chọc quê mình, mặt cô nhăn nhó mất một lúc. May mà hành lang tối thui, cũng không ai trông thấy. Cô thong thả bước lên tầng, trên đường đã chuẩn bị đòn phản kích, vừa thò đầu ra đã thấy Mễ Dương đang quay lưng về phía mình, cửa hộp công tơ điện mở toang, không biết hắn đang nghịch ngợm cái gì.
“Chậc chậc”, Vi Tinh nhướn môi, “Cảnh sát quả không hổ là cảnh sát, ăn cắp điện cũng phải ăn cắp quang minh chính đại thế này!”. Công tơ điện của hai nhà ở trong cùng một tủ, đi một đường dây, lần lượt tính số, giờ Mễ Dương đang cầm cái bút điện chọc vào công tơ điện nhà Vi Tinh. Nghe tiếng Vi Tinh, Mễ Dương quay đầu lại cười với cô, đèn pin để trên đầu, làm mặt hề.
Mặt hề không dọa được Vi Tinh, cô hỏi, “Mồm cậu làm sao thế kia, sao lại sưng thành ba múi như thỏ thế này?”. Mễ Dương cười hề hề, nói vẻ bí mật, “Bị một mỹ nữ cắn đấy”. Vi Tinh khẽ nhướn mày, "Ô, ai thế, phù dung tỷ tỷ à?”. Mễ Dương liếm môi cười, Vi Tinh bước tới trước vặn cằm anh ra xem, “Mỹ nữ này của cậu chắc ăn chay nhiều năm rồi, cắn ra nông nổi này cơ à? Sắp đứt cả môi đến nơi rồi!”.
Mễ Dương mặt dầy chu môi, “Cậu có muốn thử tí không?”. Vi Tinh cười khẽ, lấy sức nghiến hai hàm răng, cười gằn, “Tốt thôi!”. “Ấy đừng, đừng”, thấy Vi Tinh làm bộ bẻ cằm mình định cắn thật, Mễ Dương cười né, "Là tớ tự cắn mình! Thật đấy!”. Vi Tinh sững lại, buông tay ra, “Đang yên đang lành tự cắn mình làm gì?”.
“Đừng nhắc nữa, không phải tớ đã nói với cậu là đi bắt trộm rồi sao, gặp phải tên trộm ngốc cực độ”, Mễ Dương vừa nói vừa đưa đèn pin cho Vi Tinh, ra hiệu giúp một tay, “Soi vào đây! Đúng, là chỗ đó… sau đó thì thằng cha đó xem như ra tay rồi, tớ không cẩn thận bị sặc nước bọt, muốn ho mà sợ đánh động thằng cha ấy, đành cắn môi chịu đựng, shit! Trần đời chưa thấy tên trộm nào chậm chạp như thế, khó khăn lắm mới chờ được đến lúc bắt cả người và tang vật, thì phát hiện miệng đã sặc mùi máu, nói theo cách của Chu Lượng, chậm thêm phút nào nữa, tớ khéo cắn cho mình thành sứt môi cũng nên, may thay, đồn trưởng chỗ tớ thương tớ vì việc công mà bị thương, nên khai ân cho về sớm”.
Vi Tinh khanh khách cười mãi không thôi, Mễ Dương thình lình lấy trán mình đập trán cô, “Còn cười được à, đồ vô lương tâm!”. Vi Tinh xoa trán nhưng vẫn cười, đèn pin rung rung. Mễ Dương nén cười, nhìn cô, tay vẫn không dừng, hỏi một câu vẻ như rất bâng quơ “Sao hả, cậu nói hôm nay gặp anh chàng tiểu đội trưởng kia cơ mà?”.
“Đúng rồi!" vừa nhắc đến Vi Tinh đã hào hứng hẳn lên, cô đem cả nguyên nhân kết quả kể một lượt từ đầu đến cuối, rồi hỏi như khoe thành tích, “Thế nào, lần đầu làm bà mối của tớ đã thành công rực rỡ, hai bên đều rất bằng lòng, trời phú, thật đúng là trời phú!”. Mễ Dương tỉnh bơ nghe, trong đầu đã quay đến vòng thứ ba. Thứ nhất, Vi Tinh rõ ràng không có quan hệ gì với tiểu đội trưởng kia, rất tốt! Thứ hai, chuyện này sao nghe không chắc chắc làm sao ấy, cứ thấy có gì đó không ổn!
Vi Tinh phát cho cậu một cái, “Nghĩ gì thế, có nghe tớ nói không đấy?” “Nghe rồi, nghe rồi, bà mối là cậu được trời phú, trời phú!", Mễ Dương còn đang mải nghĩ ngợi buột miệng đáp. Vi Tinh bĩu môi, “Nói chuyện với cậu chán thật đấy, thôi, để tối tớ kể cho Đào Hương nghe!”. Mễ Dương cười không nói gì. Vi Tinh bấy giờ mới nhớ ra hỏi, "Mà cậu đang hí hoáy cái gì thế?”
“Tớ vừa vào nhà, mẹ đã bảo đi kiểm tra công tơ điện, nói hai tháng nay tiền điện tăng gấp đôi, nên tớ ra xem xem thế nào thôi”, Mễ Dương đáp, “Ừm”, Vi Tinh gật đầu, lại lập tức cảm thấy không ổn, chau mày liếc xéo nhà đối diện, “Không phải mẹ cậu ám chỉ nhà tớ ăn cắp điện nhà cậu đấy chứ? Bà…”, “Suỵt!”, Mễ Dương đưa tay bịt miệng Vi Tinh lại, “Nói bé thôi, oang oang cái gì, đừng lấy bụng tiểu nhân đo lường lòng quân tử thế chứ”.
Vi Tinh không vui gạt tay anh ra đang định nói, thì nghe trong tủ điện xoẹt xoẹt một tiếng, Mễ Dương vội ngoái đầu nhìn, rồi chửi, “Shit! Lão đây không ăn cắp điện là tử tế lắm