XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342368

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2368 lượt.

y vào trong chậu, đứng lên đón lấy đồ trong tay Cao Hải Hà. “Chờ chút!”, Cao Hải Hà gọi anh lại, bước tới trước mặt anh, trên lông mày Tiểu Trương còn dính chút bọt xà phòng giặt, Cao Hải Hà giơ tay lau giúp cậu, cười hì hì như trẻ con. “Cười ngây ngô cái gì chứ, thứ gì thế hả, lại còn giấu...”. Cao Hải Hà cúi người mò từ trong chậu ra thứ đồ Tiểu Truơng vừa nhét vào, vừa nhìn, “Phạch!”, anh buông tay vứt trả lại vào chậu nước, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.
Tiểu Trương mặt đỏ rần rần, có phần lúng túng, anh cũng không dám nhìn thẳng Cao Hải Hà, cứ cúi đầu, tay bất giác chùi vào quần. Cao Hải Hà cố gắng giữ bình tĩnh, cúi người khoắng một lượt chậu nước, anh không nói câu nào bước thẳng về phòng. Vừa vào cửa đã thấy một đôi giày cao gót đổ nghiêng trước cửa, gót giày vừa cao vừa mảnh, “Mỹ Ngọc! Em ra đây!”, Cao Hải Hà vừa gọi vừa tự tìm nước uống, vợ anh vẫn chưa về, lắc lắc bình nước chỉ nghe tiếng óc óc, rót ra chưa được nửa cốc nước, nguội ngắt, Cao Hải Hà cũng không quan tâm, ngửa cổ uống hết, chỉ là cặn dưới đáy cốc có hơi mắc họng.
“Ồ, anh rể, anh về rồi à, có chuyện gì thế?”. Dương Mỹ Ngọc từ phòng mình bước ra, ngồi phệt luôn xuống sô pha, cô vẫn luôn thế, có thể ngồi thì tuyệt đối không đứng, lười hết chỗ nói. Cao Hải Hà đầy một bụng tức soạt cái quay người lại, “Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi, em…”, còn chưa nói hết, Cao Hải Hà trợn trừng mắt nhìn Dương Mỹ Ngọc, cô mặc độc bộ đồ thun mỏng dính, chân trần, cổ áo cực trễ, mà rất rõ ràng, cô không mặc nội y, đường nét ấy thấp thoáng ẩn hiện.
Cao Hải Hà vội quay đầu đi, Dương Mỹ Ngọc trông thấy phần nhô lên ở cổ anh đỏ ửng, khóe môi khẽ cong lên, đàn ông mà, ai cũng làm ra vẻ đứng đắn, kỳ thực chả có ai là chê thịt cả! Nghĩ tới đây, Dương Mỹ Ngọc tạo dáng càng “mê hoặc” hơn. Cao Hải Hà nắm chặt nắm đấm, nếu không phải vì nể mặt vợ, anh thật sự muốn tống cổ con đàn bà này ra khỏi cửa…
“Anh rể, gọi người ta rốt cuộc là có chuyện gì?”. Dương Mỹ Ngọc ưỡn ẹo nói, cô cố tình nói tiếng phổ thông có pha chút âm Bắc Kinh cốt để Cao Hải Hà nhận ra sự khác biệt giữa mình và bà chị đến giờ vẫn nói giọng quê đặc sệt kia. Cao Hải Hà cố kìm chế, “Mỹ Ngọc, em về phòng mặc thêm áo khoác vào đã, giờ trời lạnh rồi, cẩn thận không cảm!!”.
“Người ta vừa mới tắm xong, còn đang nóng chết đi được đây, anh không tin à, không tin em cho anh ngửi xem, sữa tắm em mới mua hôm nay, tinh dầu ngọc lan đấy”, Dương Mỹ Ngọc nói rồi định đứng dậy. “Thôi, em không sợ lạnh thì ngồi đó nghe anh nói được rồi!”, Cao Hải Hà chẳng vui vẻ gì nói, “Anh đã nói rồi, quần áo em phái tự giặt lấy, đừng làm phiền liên lạc viên, hôm nay anh nói lại với em lần cuối, nghe rõ chưa hả?".
“Xì”, Dương Mỹ Ngọc lập tức ỉu xỉu, còn tưởng anh nói với mình cái gì cơ, nhìn sau lưng Cao Hải Hà, cô tuy trong lòng không thoải mái vẫn dịu giọng, “Anh rể, bảo anh ta giặt chút đồ thì đã làm sao, việc của anh ta chẳng phải là thế sao?”, “Anh nhắc lại lần nữa, Tiểu Trương là liên lạc viên, tổ chức cử cậu ấy đến để giúp việc cho anh, cũng chăm sóc cho cuộc sống của anh, nhưng cậu ấy không phải là người ở, hiểu chưa hả?”. Cao Hải Hà lườm Dương Mỹ Ngọc một cái, nhìn cô cười khẩy và khó chịu ra mặt, cơn giận trong lòng càng ngùn ngụt!. “Em xem đường đường là một cô gái, lại để cho con trai giặt hộ quần áo lót của mình, em thấy có được không? Sao em không học lấy một phần của chị mình chứ? Em xem cô ấy có lúc nào…”.
“Học chị ấy, học chị ấy, em có giống chị ấy không, chị ấy chỉ là người trông trẻ, em còn phải đi làm, em làm gì có thời gian? Vả lại, nếu không phải chị ấy nhất quyết đòi đi bế con cho người ta, em có cần nhờ tới Tiểu Trương giặt đồ không?!”. Dương Mỹ Ngọc bị cách nói của Cao Hải Hà chọc tức, giờ trong mắt cô Dương Mỹ Lan chỉ là thứ đồ bỏ, là chướng ngại vật, dựa vào cái gì để so sánh với mình chứ! Cô đặc biệt không chịu nổi việc Cao Hải Hà đem hai chị em cô ra so sánh.
Đúng là đồ khốn nạn! Cao Hải Hà tức đến nỗi huyệt thái dương giật liên hồi, cô ta còn có thể ăn nói vô lối như thế, “Cô!”, Cao Hải Hà vừa định mở miệng, thì Dương Mỹ Lan đi làm về bước vào, “Thôi nào, thôi nào, có gì từ từ nói”. Dương Mỹ Ngọc vốn đã đầy một bụng tức thấy chị gái về rồi, tay còn bế theo đứa trẻ, lập tức chuyển họng súng, “Chị! Chị lại bế con oắt con ấy về rồi!”.
Dương Mỹ Lan luống cuống nói, “Mỹ Ngọc, em nói nhỏ thôi, đứa nhỏ này rất bám choa, cứ rời choa ra là khóc mãi không thôi, hai hôm nay viện phúc lợi phải sửa lại hệ thống sưởi, trẻ con thì nhiều, không có chỗ đặt, choa bế tạm nó về nhà hai hôm, sửa xong, choa đưa nó đi ngay”, Dương Mỹ Lan tuy đang giải thích cho em, nhưng lại nhìn chồng. Cao Hải Hà nhìn cô cười, "Không sao, em thấy thế nào tiện thì làm", nói rồi giơ tay đón lấy đứa bé, “Ái Gia, còn nhớ chú không hả?”, xong rồi hôn lên trán đứa nhỏ một cái, đứa bé bật cười khanh khách, Cao Hải Hà cũng cười, tâm trạng anh bỗng thấy khá lên nhiều, “Mỹ Lan, đứa bé này lớn nhanh thật đấy, lần trước bế nó đâu có nặng thế này chứ”.
Dương Mỹ Lan cười gật gật đầu, dựa theo khuỷu tay chồng khẽ vuốt má