Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342355
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2355 lượt.
rồi, đống dây giẻ rách này còn dám dò điện!”, “Xì”, Vi Tinh không nhịn được cười, nói đầy ẩn ý, “Thôi, cậu đã tóm được trộm rồi, vậy xin thứ lỗi không theo hầu nữa!”.
Vi Tinh quay người định đi thì bị Mễ Dương túm lại, “Gì nữa đây?”, Vi Tinh sốt ruột nhìn anh. Mễ Dương xán lại gần khẽ nói, “Thơm một cái”. Mặt Vi Tinh thoáng cái đỏ bừng, “Thơm cái đầu cậu ấy! Lại định giở trò lưu manh hả!”. Mễ Dương vốn định nhân cơ hội trêu cô, nhưng buột miệng lại nói một câu thật lòng, “Nhớ cả ngày nay rồi!”, khiến bản thân anh cũng sững sờ, chỉ còn biết cười.
Tim Vi Tinh đập điên cuồng, tên này sao bỗng dưng lạ thế, trước tối hôm qua còn hiền lành như trẻ con cơ mà! Đương nhiên là không thể đồng ý, nhưng từ chối thì cũng… Vi Tinh đột nhiên nhớ lại một câu từng nói với Á Quân, khi ấy hai người đang nói chuyện không hiểu thế nào lại nhắc đến chuyện nam nữ thân mật, Vi Tinh khoe khoang ta đây rất chi là thuần khiết, còn Á Quân thì cực kỳ xem thường nói, đừng tưởng ăn chay là vinh quang, chẳng qua là cậu chưa chiêm nghiệm qua, không biết mùi vị đó thôi!
Mùi vị... Vi Tinh bất giác cắn môi dưới, đèn hành lang vẫn tối om, tứ phía mờ mờ ảo ảo, bên ngoài người tan sở trở về mỗi lúc một đông, càng tôn thêm sự yên tĩnh ở đây, là sự yên tĩnh cực kỳ thích hợp để làm chuyện mờ ám. Vi Tinh nuốt nước bọt, vừa ngẩng đầu đã thấy Mễ Dương đang nhìn mình, đôi mắt không to nhưng rực sáng, mỉm cười, nụ cười khiến Vi Tinh bỗng thấy chân mềm nhũn, mềm đến độ thấy Mễ Dương từ từ sát lại cũng không thể xê dịch.
Trong một thoáng Vi Tinh hình như nếm cả vị tanh của máu, cô vô thức liếm nhẹ một cái, thì thấy Mễ Dương cứng đờ…
“Nhìn gì thế, bà xã? Con gái sao vẫn chưa về nhỉ?”. Ông Vi bị hủy cuộc hẹn ăn cơm bưng mâm từ trong bếp đi ra, thấy bà xã đang nhoài người ra nhòm qua mắt cửa nhìn gì đó, bèn cất tiếng hỏi. “Suỵt!”, bà Vi vội phất tay ra hiệu bảo ông im lặng, rồi quay người trở lại phòng khách với vẻ mặt khó hiểu.
Ông Vi không hiểu chuyện gì thẽ thọt hỏi, “Sao thế?”, vẻ mặt bà Vi rất khó đoán, không biết là vui hay buồn, thấy chồng hỏi, bà thở dài cái thượt, “Cuối tuần chúng ta đi xem nhà thôi”. “Hả?”, ông Vi choáng toàn tập, đâu với đâu thế này.
Đáng ghét, đáng ghét quá, con trai quả nhiên vẫn qua lại với Vi Tinh, mà còn đã… bà Mễ nổi giận đùng đùng xoay người rời khỏi cửa chống trộm, nghiến răng nghiến lợi bước vào phòng. Bà cũng biết, nếu lúc này mà xông tới tách hai đứa nó ra, con trai nhất định sẽ hận mình, làm tổn thương lòng tự trọng của nó.
“Bà xã, tôi bảo này!”, ông Mễ mặt mày hớn hở từ phòng ngủ đi ra, vừa rồi ông bận gọi điện thoại bà Mễ vốn định đi nghe trộm thì thấy có động tĩnh bên ngoài, đắn đo một chút, bà chọn chạy ra “giám sát” Mễ Dương. “Chuyện gì thế?”, bà Mễ không còn lòng dạ nào để nghe.
“Chuyện tốt!", ông Mễ rõ ràng đang rất vui, không có chú ý đến vẻ bực dọc của vợ. “Hừm, tôi còn có được chuyện gì tốt đẹp cơ chứ?”, bà Mễ nói đầy ẩn ý. “Bà còn nhớ Lý Vân không?”, ông Mễ cười hỏi. Đầu óc đang lòng vòng nghĩ chuyện con trai và Vi Tinh, bà Mễ thuận miệng ừ hữ một câu, “Ừm... ừm?! Lý Vân?!", nói xong bà ngẩng phắt đầu lên nhìn chồng.
“Đúng thế, bà bảo có khéo không, bao nhiêu năm như thế chúng ta không tìm được bà ấy, thế mà Mễ Dương lại gặp rồi!”, ông Mễ xúc động nói. “Tôi hôm nay tìm bà ấy cả ngày trời, thông tin Mễ Dương cho tôi cũng không đầy đủ, vừa rồi cuối cùng cũng liên lạc được, bà ấy đã khóc”, nói đến đây ông Mễ vốn điềm tĩnh là thế cũng đưa tay gạt khóe mắt.
Bà Mễ ngồi trơ ra như hóa đá, nghe xem... Lý Vân, cái tên khiến bà căm ghét cả cuộc đời lại xuất hiện! Tuy đã kết hôn với ông xã bao nhiêu năm như thế, ông xã vẫn luôn toàn tâm toàn ý yêu thương mình, nhưng lúc đầu nếu không phải mấy chuyện xảy ra đúng lúc, ông xã sẽ lấy mình hay cái cô Lý Vân cùng lớn lên từ tấm bé ấy, còn chưa biết chừng! Bà Mễ không thích Vi Tinh có lẽ có nhiều nguyên nhân, song lý do tận trong đáy lòng mà bà không thể nói ra là, bà ghét cay ghét đắng cái thứ gọi là thanh mai trúc mã ấy.
Trước là Vi Tinh, giờ lại tới lượt Lý Vân, sao thế này hả trời, liệu còn cảnh nào thảm hơn nữa không?! Bà Mễ nhất thời rối như tơ vò không biết phải làm thế nào, thanh mai trúc mã từ nhỏ lớn lên bên nhau, những tưởng mãi mãi không bao giờ gặp lại nữa, lại đùng một cái xuất hiện, ông Mễ nóng lòng muốn chia sẻ niềm vui với vợ, lại tiếp, “Đúng rồi, con gái của Lý Vân, nghe nói rất giống cô ấy, bà còn nhớ không, lúc trước chúng ta chẳng phải còn nói sẽ làm thông gia hay sao, ha ha ha”.
Rất giống? Thông gia? Bà Mễ cảm thấy có tiếng sấm “đoàng” một cái chẻ đôi đầu mình…
“Tiểu Trương, đang làm gì thế?”. Cao Hải Hà đi họp trung đoàn về vừa vào khu thân nhân, đã thấy liên lạc viên của mình đang ngồi bên vòi nước giặt quần áo. Anh vốn cũng không để ý, nhưng cái thứ màu đỏ trong tay tiểu Trương chói mắt quá, kiểu dáng cũng là lạ, anh dừng bước nhìn, không kìm được bèn hỏi.
Tiểu liên lạc viên giật thót mình, quay đầu nhìn tiểu đoàn trưởng rồi cười, “Tiểu đoàn trưởng về rồi ạ, em đang giặt đồ", nói xong anh nhét thứ đồ trên ta