Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342356

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2356 lượt.

n cho nó một trận, nó không hề mách với bố mẹ, trái lại còn bê hai cái bánh với một tảng thịt thủ lợn tìm đến cô đang trốn ngoài làng không dám về nhà. Tảng thịt đó mới thơm làm sao, thơm đến nỗi tới giờ bất cứ khi nào cô vẫn không sao quên được.
Có mấy lần ra ngoài ăn cơm, cô đã gọi thịt thủ lợn rồi, Á Quân với Vi Tinh còn cười nói, mỹ nữ kết hợp với thịt thủ thật là kỳ lạ. Nghĩ tới đây, Liêu Mỹ cong khóe môi tự trào, hai người họ có ai từng hai năm trời không biết mùi vị thức ăn mặn là gì không? Hội cảnh sát chỗ Mễ Dương nói thế nào nhỉ, đều là bốc phét!
Mễ Dương? Liêu Mỹ trầm ngâm, lẽ nào mẹ không phải vì Liêu Hổ tới mới vui, mà là… cô kín đáo quan sát bà Liêu. Liêu Hổ vừa kể chuyện nhà với bà Liêu, vừa trộm nhìn Liêu Mỹ. Liêu Mỹ mặc một chiếc áo sợi màu hồng đào, cổ trái tim, đường may ôm sát người, thân dưới mặc quần bò trắng, đôi chân thon dài, nhà nhã đứng tựa cửa, mái tóc đen mượt xõa xuống vai, đôi mắt như phủ một màn sương.
Trái tim Liêu Hổ rộn lên, chị vẫn xinh đẹp như thế, cậu làm thế nào cũng không quên được nỗi kinh ngạc lần đầu tiên nhìn thấy chị, nước da trắng, đôi mắt to, nụ cười lạnh lùng, đừng nói lũ con gái trong làng, kể cả đám nữ diễn viên hát nhị nhân truyền khi meeting trên thị trấn cũng không có ai đẹp bằng chị! Sau này lớn lên, mới biết có từ gọi là khí chất.
Bà Liêu bên tai nói câu gì đó, Liêu Hổ chợt bừng tỉnh, ngại ngùng hỏi, “Dạ? Bá nói gì ạ?". Bà Liêu vui vẻ lặp lại một lượt, “Bá nói trưa nay con muốn ăn gì, bá làm cho con ăn!”, “Dạ, không cần đâu ạ, cháu phải về đội báo cáo truớc một giờ, sau này có dịp cháu sẽ lại đến, bá đừng lo”. Liêu Hổ nhìn đồng hồ, lại nhìn Liêu Mỹ, Liêu Mỹ gật gật đầu, khách sáo nói, “Rảnh thì lại tới chơi”. “Rõ!”, Liêu Hổ đáp rõ to.
“Một giờ á? Vậy thì cũng sắp hết thời gian rồi, cháu đợi một chút”, bà Liêu quay người đi vào bếp. Lúc Liêu Mỹ tiễn Liêu Hổ xuống lầu, hai tay anh mỗi bên là một cái túi, đầy ăm ắp toàn đồ ăn bà Liêu đưa cho. “Chị, không phải tiễn nữa đâu”, đến cổng tiểu khu, Liêu Hổ dừng bước. Liêu Mỹ đang có chuyện lấn cấn trong lòng cũng không khách sáo, đang định giơ tay thì nghe thấy Liêu Hổ hỏi, “Chị, em còn có thể đến thăm chị được không?”.
Liêu Mỹ sững lại, nghiêng đầu nhìn cậu, “Được chứ, vừa rồi không phải đã nói rồi sao?”. Liêu Hổ cười thật thà, “Đấy là chị nói cho bá nghe thôi, em biết chị không thích bố mẹ em, em…”, cậu ấp úng không biết phải nói thế nào, chóp mũi cũng đổ mồ hôi. Liêu Mỹ nhìn cậu bé cao hơn mình một cái đầu, những gì cậu đối tốt với cô lúc trước bỗng chốc dâng lên trong lòng ngoài mẹ ra, đó là hơi ấm mà cô có được ở quê.
Liêu Mỹ mỉm cười, “Đương nhiên là được, em huấn luyện làm nhiệm vụ cũng phải cẩn thận, lần sau chị mời em một bữa thật thịnh soạn”. “Vâng!”, Liêu Hổ mừng rỡ cũng chỉ biết gật đầu, nhìn Liêu Mỹ giơ tay bắt xe, cậu vội nói, “Chị, không cần đâu! Em đi xe buýt về!”. Liêu Mỹ không phớt lờ cậu, vẫn bắt xe, mở cửa xe, cười nói, “Được rồi, nếu không phải cậu xách đống đồ này không tiện, chị cũng không lo đâu, mau đi đi”. Nói rồi cô dúi cho Tiểu Hổ 100 tệ, không cho cậu được phép từ chối.
Nhìn theo chiếc taxi rẽ mất hút, Liêu Mỹ quay nguời bước vào nhà, cô không thấy chiếc taxi rất nhanh tấp vào lề, hai người quân nhân bước ra từ hiệu sách ven đường. Một anh lính cũ cười nói, “Ô, tiểu tử cậu xa xỉ gớm nhỉ, lại còn bắt taxi, tiền đó để đánh chén một bữa có hơn không!”. Liêu Hổ cười ha ha, chỉ vào hai chiếc túi bên mình, "Tiểu đội trưởng, đây là đồ bá em cho, chị em nhất quyết bắt em phải gọi xe mới được!”.
Lính mới ra ngoài nhất thiết phải có lính cũ đi cùng, Liêu Hổ là người gương mẫu trong đội lính mới huấn luyện, vừa chịu khó lại giỏi giang, tiểu đội trưởng rất quý. Hôm nay ra ngoài có việc có ý dẫn cậu theo, còn xin với trung đội trưởng cho tiểu tử này đi thăm nhà họ hàng vẫn luôn nhớ nhung trong lòng một lát, còn mình thì ở ngoài đợi cậu ta.
“Thôi, cũng gần đến giờ rồi, gọi xe thì gọi thôi”. Tạ Quân tay cầm mấy quyến sách cười nói, “Về còn có việc nữa, Tiểu Hổ này, về rồi đừng nói lung tung đấy, biết chưa hả?", anh tiểu đội trưởng đang chui vào xe vỗ đầu tiểu Hổ một cái, “Nghe rõ chưa hả, không được gây rắc rối cho trung đội trưởng đấy!”. Liêu Hổ nói lớn, “Em hiểu ạ!”. Tạ Quân cũng cười rồi bước lên xe.
Liêu Mỹ vừa vào phòng đã nghe mẹ hỏi, “Tiểu Hổ về rồi à, con không lái xe tiễn hay sao?”, “Con gọi xe cho nó rồi, tiền xe cũng đưa rồi”, Liêu Mỹ cao giọng, trong lòng tính toán không biết nên mở lời thế nào. Bà Liêu phủi tạp dề từ trong bếp đi ra, thấy Liêu Mỹ đứng ở cửa bèn cười nói, “A Mỹ, con lại đây, mẹ có chuyện muốn nói với con!”
Liêu Mỹ mỉm cười, quả nhiên…
Bên này Mễ Dương đang bận vắt chân lên cổ, cuối năm, số vụ trộm cắp nhiều lên trông thấy, mọi người đều phải đón Tết, những kẻ không chịu kiếm tiền bằng con đường chân chính, chỉ nhăm nhăm nghĩ cách đi đường tắt. Bọn chúng vừa ra tay cái là hội cảnh sát như Mễ Dương phải chạy rạc cẳng.
Vừa lôi hai tên trộm từ siêu thị về, bước vào phòng, Mễ Dương dốc ngược ca nước tu ừng ực. Chu Lượng bàn đối diện