Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342344
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2344 lượt.
br>“Thật sao”, Đào Hương cười, nhìn nữ chính trên ti vi đang ôm chặt nhân vật nam nào đó nói, “Vi Vi, có vị triết gia từng nói, có người bắt đầu từ tình yêu và kết thúc bằng hôn nhân, ấy là trạng thái bình thường; cũng có trường hợp bất bình thường như cậu, bắt đầu từ kẻ thù kết thúc bằng hôn nhân; đương nhiên nhiều hơn cả là bắt đầu từ tình yêu kết thúc là không còn yêu nữa, và nguy hiểm hơn là bắt đầu từ tình yêu kết thúc bằng thù hận”, nói đến đây, Đào Hương khẽ than thở “Nhưng đáng sợ nhất lại là bắt đầu từ tình yêu và kết thúc cũng bằng tình yêu, như thế, cậu cả đời cũng không thể quên được…”.
“A Mỹ, sao con đã về rồi? Không phải nói là ngày kia sao?”, bà Liêu nghe tiếng cửa chống trộm kêu bèn chạy ra xem, lại thấy con gái xách va li hành lý bước vào. “Bên kia xong việc rồi, con không muốn ở lại thêm, thời tiết bên đó còn lạnh hơn cả Bắc Kinh nữa”, Liêu Mỹ cười, buông tay, Liêu Mỹ bổng cảm thấy mẹ mình có gì đó khác trước, nét mặt rạng rỡ, làn da trắng ửng hồng, trông trẻ ra không ít, không như trước kể cả cười cũng phảng phất u sầu.
“Mẹ, con về mẹ vui thế sao? Mặt mày rạng rỡ thế kia?” Liêu Mỹ dí dỏm thăm dò. Bà Liêu nhìn cô có vẻ không hài lòng, đang định mở miệng, “Chị!”, một giọng nói vang lên từ sau lưng cô, Liêu Mỹ nhìn về hướng phát ra tiếng nói, một cậu bé dáng người cao cao đang toét miệng cười với mình, nước da rám nắng, hàm răng trắng bóc, tóc húi cua rất gọn gàng, vài cái mụn hiên ngang chiễm chệ ngự trị trên sống mũi, không nổi bật nhưng lại khiến người ta cảm thấy một sức xuân phơi phới không gì ngăn trở nổi.
Liêu Mỹ ngây ra nhìn hồi lâu, cậu bé mặc quân phục này là… “A Mỹ, con cũng không nhận ra đúng không, lúc trước khi chúng ta từ Đông Bắc về Bắc Kinh, nó còn ở bến xe đường dài ôm lấy cửa khóc không cho con đi, suýt thì lỡ cả xe, ha ha”, bà Liêu nhớ lại chuyện cũ, bật cười lắc lắc đầu.
“À, Tiểu Hổ?!”. Liêu Mỹ vô cùng kinh ngạc, bất luận thế nào cô cũng không thể liên hệ cậu lính to cao trước mặt với cậu bé thò lò mũi chạy lăng xăng khắp nơi trong trí nhớ. “Bá, bá để cháu! Đồ này để đâu ạ?” Tiểu Hổ cười hì hì, vội đến đón lấy hành lý, bà Liêu từ chối không xong, bèn cười nói, “Xem nó kìa, cứ để tạm ở cửa đi, con ngồi xuống đi, A Mỹ?”.
Liêu Mỹ bừng tỉnh lại cởi áo khoác ngoài, ra hiệu bảo Liêu Hổ ngồi xuống, cô mĩm cười nói, “Mười năm không gặp, cậu đã lớn thế này rồi, làm lính hả? ở Bắc Kinh?”. Liêu Hổ ưỡn ngực ngẩng đầu ngồi trên sô pha, hai tay chống gối, ánh mắt long lanh nhìn Liêu Mỹ, “Vâng ạ, để bổ sung quân cho lính cứu hỏa Bắc Kinh, em đến Bắc Kinh từ tháng Sáu rồi, từ bấy đến giờ đều ở Thông Châu huấn luyện, không được ra ngoài, hôm nay em xin tiểu đội trưởng nghỉ hai tiếng, đến thăm chị và bá, còn tưởng là không gặp được cơ, hì hì hì”, nói đến đây cậu cao hứng cười, cậu tuyệt nhiên không nói để có tên trong cái danh sách ra ngoài này cậu đã phải bỏ ra bao nhiêu mồ hôi nước mắt.
“Phải đấy, hai tháng trước bố mẹ cháu đến thăm cũng có gặp được đâu, bộ đội quản lý chặt chẽ lắm”, bà Liêu từ trong bếp đi ra cười nói chen vào, rồi gọi Liêu Hổ, “Nào, ăn lê đi, đây là lê Kinh Bạch, chị cháu lần trước đi công tác phía Tây mua từ Môn Đầu Câu về đấy, nếm thử xem thế nào! Mỹ à, con đi rửa tay chân đi”. “Cám ơn bá[1'>!”, Liêu Hổ lễ phép cảm ơn rồi nhận lấy.
[1'> Ở Đông Bắc thường gọi vợ của bác trai là bá chứ không gọi là bác gái như Bắc Kinh
Liêu Mỹ từ nhà vệ sinh đi ra cầm lấy một quả lê, đứng tựa cửa sổ chầm chậm cắn, cô nhìn Liêu Hổ đang cùng mẹ chuyện trò rất vui vẻ, những tháng ngày mà bản thân cô cũng không muốn nhớ lại, lại sống động hiện ra trước mắt cùng sự xuất hiện của Liêu Hổ.
Khoảng lúc nào thì biết mình không phải con đẻ của người bố kia nhỉ, sáu tuổi, bảy tuổi? Không nhớ rõ nữa, chỉ nhớ rằng ông chưa bao giờ cười với cô, nhưng cũng chưa khi nào đánh mắng, lo ăn lo mặc, chỉ là gần như tối nào cũng nghe tiếng ông gầm gừ, “Bà phải sinh cho tôi một thằng con trai, sinh con trai!” và cả tiếng khóc cố nén lại của mẹ, dù rằng ban ngày bà vẫn luôn mỉm cười làm hết việc này đến việc kia.
Sau này lớn lên mới biết, mẹ lúc sinh cô khó sinh nên để lại di chứng, mang bầu nữa là khó giữ, một người phụ nữ có thể chịu đựng bao nhiêu lần sảy thai chứ? Trên tinh thần, trên xác thịt… Tuy không thích người bố ấy, song Liêu Mỹ vẫn mang họ ông, nói cho cùng thì ông là người lo ăn lo mặc cho cô, để cô được tiếp tục sống. Đáng hận hơn là ông bố ruột kia, kẻ tiểu nhân làm cho mẹ cô có mang, rồi dùng lời lẽ đường mật để chiếm suất về thành phố của bà, một đi không bao giờ trở lại!
Năm mười tuổi, bố bị tai nạn trên đường ra chợ, những tưởng như thế là mẹ mình được giải thoát rồi, không bao giờ phải khóc nữa, nhưng nhà chú hai chuyển đến thực sự là một cơn ác mộng. Cô chính là một nàng lọ lem chịu đủ khổ nhục dày vò, hay là nàng lọ lem dù có chết cũng không có hoàng tử đến cứu.
Hoàng tử... Liêu Mỹ lại nhìn Liêu Hổ, tiểu tử này là độc đinh của nhà họ Liêu, từ nhỏ đã được chiều chuộng. Lúc đầu đối xử với cô cũng rất ngang ngược, cho tới sau khi cô không thể nhịn nổi nữa tẩ