Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342349
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2349 lượt.
Ái Gia, lòng vui mừng xen lẫn xót xa, chồng cô vẫn luôn rất thích trẻ con, mà mình thì… nhìn “một nhà ba người” hòa thuận vui vẻ, bỗng chốc thấy như bị lãng quên hoàn toàn, Dương Mỹ Ngọc tức đến run cả chân tay, bà chị đáng chết, Cao Hải Hà đáng chết, còn cả con oắt đáng chết kia nữa, tụi bây đều đáng chết!
“Hừm”, cô cười gằn một tiếng, “Chị, anh rể thích trẻ con như thế, chị mau sinh cho anh ấy một đứa đi. Bố chúng ta cũng giục mãi rồi, trước thì chị nói xa xôi cách trở, giờ ngày ngày ngủ chung giường, chắc không vấn đề gì nữa chứ”, Dương Mỹ Ngọc nửa cười nửa không nói. Mặt Dương Mỹ Lan thoáng chốc trắng bệch, ấp úng mãi không nên lời, Cao Hải Hà nhìn cô, rồi nói với Dương Mỹ Ngọc, “Không cần bố phải bận tâm, cứ để thuận theo tự nhiên, lúc có tự khắc sẽ có, Mỹ Lan, nấu cơm ăn thôi, anh đói rồi, Ái Gia cứ để anh trông cho”.
“Vâng!”, Dương Mỹ Lan nhanh chóng gật đầu, đi rửa tay nấu cơm. Cao Hải Hà khẽ đung đưa đứa bé trong cánh tay, nói mà không thèm nhìn Dương Mỹ Ngọc lấy một cái, “Em gái à, anh vẫn luôn coi em như là em gái ruột, nên có gì là nói thẳng luông, em đừng để bụng, song có một số chuyện là vấn đề nguyên tắc, anh mong em, thông cảm, và nghe theo!”.
“Vâng, anh rể, em biết rồi!”, Dương Mỹ Lan gượng cười gật đầu rồi viện cớ trở về phòng. Đợi cô đóng cửa xong, Cao Hải Hà mới ngẩng đầu lên, nhìn cánh cửa đóng kín, rồi nhìn bóng vợ thấp thoáng trong bếp. Mấy hôm trước anh tình cờ phát hiện vợ đang uống thuốc tránh thai, Cao Hải Hà vô cùng kinh ngạc, anh khi ấy còn định tìm vợ hỏi cho ra lẽ, nhưng cuối cùng vẫn kìm lại, cảm thấy nên tìm cơ hội thích hợp thì hơn, người nhạy cảm yếu đuối như vợ anh nhất định có lý do gì mới làm như vậy. Nghĩ đến đây, anh khẽ hỏi Ái Gia, “Cô ấy yêu trẻ con như thế sao lại không muốn sinh con cho chú chứ?”. Ái Gia ê ê a a phun ra bong bóng.
Dương Mỹ Ngọc nghiến răng nghiến lợi, cô điên cuồng đi đi lại lại trong phòng, bỗng lao tới lôi điện thoại trong túi ra, bắt đầu nhắn tin... Hừ, tôi không vui vẻ gì, thì cô cũng đừng có mơ!
“Đào Tử, dạo gần đây cậu sao thế? Phải rồi, còn cả chữ ký trên MSN nữa, nấm mộ nào hả, lại cả người chưa chết nữa? Nghe đã thấy ghét!”. Vi Tinh đang chải đầu trên giường, cô vừa mới tắm xong, liền gọi điện thoại cho Đào Hương kể chuyện hôm nay. Đào Hương cũng cười cười nói nói, song Vi Tinh vẫn thấy cô có vẻ không vui.
“Có gì đâu, gặp ở chỗ nào đó thấy rất hay hay nên dùng thôi”, Đào Hương khẽ cười đáp, cô khoanh chân cuộn mình trên sô pha, điều khiển trong tay vô tình bấm nút, hình ảnh trên màn hình ti vi không ngừng biến đổi, nhưng do chỉnh chế độ im lặng, nên tuy những nhân vật trên màn hình cười nói khoa trương, hoa chân múa tay, lại càng trở nên cô quạnh hơn.
“Thôi đi, tớ quen cậu bao nhiêu năm rồi, nói xem, xảy ra chuyện gì rồi?”, khẩu khí của Vi Tinh nghiêm túc hơn. Đào Hương khúc khích cười, “Ô, nghiêm trọng thế, khẩu khí của cậu đủ để dọa người đấy”. “Đừng có đánh trống lảng với tớ, Đào Tử, từ trước tớ đã biết cậu có vấn đề, nhưng không nói, vì tớ thấy cũng không phải chuyện gì ghê gớm lắm, tớ tôn trọng quyền riêng tư của cậu, nhưng cậu gần đây lạ lắm, nếu cậu vẫn kiên quyết đó là việc riêng của cậu, thì cứ coi như tớ chưa hỏi gì!”, Vi Tinh nói.
Đào Hương nghe khẩu khí nghiêm trọng của Vi Tinh, mắt bỗng nóng bừng, tâm sự cô vẩn luôn giấu trong lòng chưa từng kể cho bất cứ ai, những tưởng sẽ chỉ thế thôi, không ngờ lại có thể gặp lại anh, còn trơ mắt nhìn anh có vợ. Biết rõ rằng anh sống rất hạnh phúc, nhưng trong lòng mình lại càng buồn hơn...
“Cậu với Mễ Dương công khai rồi hả?”, Đào Hương bỗng nhiên hỏi, “Hả? Tớ đang hỏi cậu mà, sao lại chuyển sang tớ rồi, đừng có đổi chủ đề chứ!”, Vi Tinh thoáng ngây ra song lập tức đáp lại. “Vi Vi, giọng cậu tràn đầy hạnh phúc, hạnh phúc đến độ người ta phải ghen tỵ, nhưng tớ vẫn rất mừng cho cậu, Mễ Dương là một chàng trai tốt, là mẫu đàn ông có thể sống với cậu cả đời, cả đời”, Đào Hương khẽ cười đáp, quệt khóe mắt một cái.
Vi Tinh ở đầu dây bên kia trầm ngâm một lúc, “Đào Tử, cậu biết đấy, tớ vốn căn bản không định với Mễ Dương, mà, cái đó…”.
Đào Hương cười khúc khích, Vi Tinh lại tiếp, “Cho nên là, có những việc cậu không tưởng tượng được đâu, chuyện xảy ra hôm qua không thể thay đổi được, nhưng ngày mai xảy ra chuyện gì có ai biết được đâu, phải không?”. Vi Tinh vốn nhanh nhảu mồm miệng là thế bỗng cũng không biết phải nói thế nào, lời nói không biểu đạt được hết ý.
Đào Hương lại hiểu rất rõ ý cô, “Vi Vi tới hiểu, mỗi người một số mệnh mà”. “Thật chẳng giống cậu chút nào”, Vi Tinh tặc lưỡi thành tiếng, “Đào Hương mà cũng tin vào số mệnh rồi sao”. “Khà khà”, Đào Hương khẽ cười không đáp. “Nói thật nhé, Đào Tử, cậu là người con gái đặc biệt, đặc biệt, đặc biệt tốt, còn tốt hơn cả tớ lận, cho nên, cậu nhất định phải gặp được người đàn ông còn tốt hơn Mễ Dương mới phải!”, “Cậu quá khen rồi!”, Đào Hương cười nói. “Vốn là thế mà!”, Vi Tinh quả quyết, “Cậu nghĩ mà xem, tớ với Mễ Dương đều có thể từ gặp mặt là cấu véo nhau, thành ra gì rồi, cậu có gì mà không được chứ?”.<