Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342366
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2366 lượt.
vào mông nó một cái, “Mau đi chơi đi!”. Thằng bé chạy như chim sổ lồng, vui vẻ gia nhập vào đám gà con bị bắt. Đứng bên ngoài quan sát một hồi, cô giáo không nhịn được cất tiếng thở dai, “Tiểu Hoàng, sao thế?”. Cô giáo Hoàng ngoái đầu lại, là Viện trưởng viện phúc lợi, “Không có gì, thầy xem tụi nhỏ hôm nay vui đến thế nào kìa”.
Viện trưởng viện phúc lợi nhìn diều hâu và bầy gà con đang hăng say chạy chơi trong sân, khẽ thở dài, “Cũng chẳng biết làm sao khác được, nhân viên làm việc ở chỗ chúng ta vốn đã ít, mà căn bản lại toàn là nữ, thực ra trong quá trình trưởng thành của trẻ con, tình yêu của người cha là vô cũng quan trọng, có thể ảnh hưởng và định hướng hình thành tính cách cũng như nhân sinh quan của chúng”.
Cô giáo Hoàng gật đầu, rồi lại lắc đầu, “Tổ chức phúc lợi xã hội như chúng ta đây, có thể giúp đỡ lũ trẻ được ăn no mặc ấm đã là tốt lắm rồi, nếu còn giúp tìm cho chúng mai nhà ấm áp, thì quả là may mắn lớn … À phải rồi, đồng chí cảnh sát này chính là người đưa Ái Gia tới đây hả?”. Hiệu trưởng gật đầu, “Hôm nay còn một số vấn đề về thủ tục, nên cậu ấy tới”.
“Đồng chí này thật tốt, cậu ấy là anh cảnh sát đầu tiên cùng chơi với lũ trẻ ở đây, thảo nào tụi trẻ phấn khởi thế!”, cô giáo Hoàng mỉm cười nói. Hiệu trưởng gật đầu tán đồng rồi lớn tiếng gọi, “Cảnh sát Mễ”, nhân tiện vẫy vẫy tập giấy tờ trong tay về phía anh. Mễ Dương nhễ nhại mồ hôi chạy lại, vui vẻ chào, “Viện trưởng Trương, cô giáo Hoàng! Viện trưởng, cô cứ gọi em Đại Mễ là được”.
Cô Viện trưởng tuổi đã ngoài năm mươi cười, “Được thôi, đây, đây là giấy tờ của Ái Gia, lần này chắc đủ hết rồi chứ, cậu đem về vào hồ sơ đi, có vấn gì lại liên hệ với chúng tôi!”. “Vâng”, Mễ Dương giở xem qua, thấy không vấn đề gì, liền nhét vào trong túi công văn. Viện trưởng nửa đùa nửa thật, “Cũng không còn sớm sủa gì, chỗ nghèo hèn chúng tôi không giữ cậu lại dùng cơm nữa”.
“Xem cô nói kìa”, Mễ Dương cười, lúc với tay lấy mũ phát hiện ra lũ trẻ đang chằm chằm nhìn mình không chớp. Mễ Dương trong lòng có chút áy náy, đang định nói với chúng lần sau sẽ lại tới, thì cô Viện trưởng đã vẫy tay nói với tụi nhỏ, “Thôi nào, sắp tới giờ cơm tối rồi, các con chào chú cảnh sát đi nào!”. Lũ trẻ tuy vẫn quyến luyến không muốn rời, nhưng đều rất ngoan ngoãn đáp, “Chúng cháu chào chú cảnh sát!”. Mễ Dương đáp lại theo phản xạ, “Tạm biệt, tạm biệt!”.
Cô giáo Hoàng đứng bên vỗ vỗ tay, “Nào, các con xếp hàng ngay ngắn vào nào, Ái Quốc, con lên dẫn hàng đi”. Cô viện trưởng dắt Mễ Dương ra ngoài, Mễ Dương đi đến cửa ngoái đầu lại nhìn, phát hiện lũ trẻ đều đang vặn mình nhìn theo anh. Đến cổng chính viện phúc lợi, nhìn Mễ Dương vẻ như có điều muốn nói, cô viện trưởng mỉm cười nói, “Đừng dễ dàng hứa với những đứa trẻ điều gì, nhất là lũ trẻ ở đây, cảm giác bị bỏ quên không dễ chịu chút nào, tuy rằng chúng đã quen bị người đời quên lãng”.
Mễ Dương há miệng nhưng không thốt lên lời, hiểu tâm tư của anh, cô viện trưởng vỗ nhẹ cánh tay anh, “Đại Mễ, rảnh rỗi thì tới chơi, chúng tôi lúc nào cũng chào đón cậu”. “Vâng”, Mễ Dương mạnh mẽ gật đầu, trong lòng anh cũng thư thái, vốn là thế, chỉ cần có thể làm được, thì cần gì phải hứa.
Quay người trèo lên xe đang định phóng đi, Mễ Dương chợt nhớ ra một chuyện, “Viện trưởng, chỗ cô có phải đang thiếu người không?”. Viện trưởng gật gật đầu, “Phải rồi, chỗ chúng tôi lương thấp, lại không có biên chế chính thức, yêu cầu đối với nhân viên, là phải yêu trẻ, cậu cũng biết đấy, hơn nửa số trẻ ở đây đều có khuyết tật, cho nên những người tình nguyện tới đây làm đâu có nhiều”.
“Vậy để tôi giới thiệu cho cô một người có được không?” Mễ Dương hỏi. Viện trưởng sững người, “Nếu thích hợp, thì đương nhiên là được rồi”. “Vậy cứ thế, để tôi hỏi trước đã”, Mễ Dương rút điện thoại ra, “Ôi, sao lại hết pin rồi?” Anh quay đầu nói với viện trưởng Hà, “Để tôi về hỏi lại, cô cứ giữ cho tôi một chỗ nhé!”.
Viện trưởng cũng cười, “Cậu cứ làm như là cơ quan lớn, hay là doanh nghiệp nước ngoài hả, người người tranh nhau xin vào, có điều cậu phải nói rõ với người ta trước, là tạm thời chưa có biên chế, lương tháng 600 tệ, bao ăn ở, phải có hộ khẩu Bắc Kinh, chỗ chúng tôi có cũ nhỏ đến đâu cũng là do nhà nước lập ra, phải có trách nhiệm với sự an toàn của lũ trẻ, không thể tùy tiện bạ ai cũng tuyển vào được”.
“Vâng, vậy xin phép cô!”, Mễ Dương vẫy tay chào, rối nhấn chân một cái, cưỡi lên xe phi đi. Viện trưởng mỉm cười đứng ở cửa dõi theo, cho tới khi bóng anh mất hút.
Mễ Dương về đồn, giao lại hồ sơ tài liệu, vội vàng sạc nạp điện cho điện thoại. Chu Lương vừa đẩy cửa vào đã trông thấy anh, “Ủa, cậu về hồi nào vậy? Tôi cứ tưởng cậu về nhà luôn rồi cơ”. “Ờ, sạc điện thoại tôi lại để ở đây”, Mễ Dương không buồn ngẩng đầu đáp. “Vừa rồi có cô gái đến tìm cậu đấy”, Chu Lượng cầm phích đi lấy nước. “Ai cơ, lúc nào hả?”, Mễ Dương lập tức ngẩng đầu lên hỏi.
Chu Lượng cười đểu giả, “Ha, vừa nghe đến con gái là ngẩng đầu lên ngay, vừa rồi còn không thèm nhìn tôi lấy một cái”. Mễ Dương trợn mắt, “Thôi ngay, cậu có nói không thì bảo”. Số ngư