Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342383

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2383 lượt.

bà nói với Gulit, “Con trai ngoan, để mẹ xem con béo gầy thế nào nào… Ông vào đây một lát, cái áo chui đầu tôi mua cho Gulit để đâu rồi nhỉ?”. Ông Mễ đáp lại rồi bước vào theo.
“Phù…”, Mễ Dương lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lão phật gia cuối cùng cũng vui lên rồi… Lau nhà xong anh vào bếp, nhìn nồi canh gà đang sôi ùng ục qua nắp kính mà rầu hết cả người, làm thế nào lén mang qua cho tiểu phật gia được bây giờ…
“Ô, chị đi đâu thế này, lại còn trang điểm đẹp thế kia, ai không biết còn tưởng chị đi phỏng vấn cũng nên?”. Bà Mễ dắt chó đi dạo buổi sáng đúng lúc chạm mặt bà Vi. Bà bỗng phát hiện bà Vi thường ngày vốn không mấy khi trang điểm hôm nay lại ăn vận rõ gọn gàng sáng sủa, thế là theo thói quen buông một câu mát mẻ.
Bà Vi đã nghe con gái kể chuyện xảy ra hôm nọ, Vi Tinh còn chưa dám kể câu bố mẹ giáo dục này nọ, bà Vi đã bắt đầu oán hận mụ hàng xóm lắm điều chuyện bé xé ra to, chuyện cỏn con có đáng phải làm ầm lên thế không.
Không nghĩ lại gặp kẻ thù oan gia bắt nạt con gái mình vào lúc này, lại nghe những lời quái gở dị hợm của bà ta, bà Vi nhủ thầm sao mà đúng lúc thế, liền tăng volume lên một chút, “Sao bà biết, tôi không biết bà lại còn xem bói được cơ đấy, có điều không phải đi phỏng vấn, mà là đi làm”. “Hả?”, bà Mễ sững sờ. Bà Vi cố tình thở dài, “Vốn tôi cũng không muốn đi, bà bảo ở nhà thảnh thơi có phải sướng hơn không, nhưng người ta thành tâm thành ý tới mời đi, lại nhất quyết dành cho cái chức trưởng phòng tài vụ, tôi thực sự không từ chối nổi, đành qua trước xem tình hình thế nào rồi tính, cũng không thể không nể mặt người ta”.
Rồi bà Vi lại như chợt nhớ ra điều gì hỏi, “À phải rồi, nghe chị Lý ở ủy ban dân cư nói, trường chị đang tính giảm nhân viên, người ngoài năm mươi tuổi đều bị buộc về hưu đúng không?”. Bà Mễ còn chưa kịp tỉnh lại sau cú “công kích” bà Vi đi làm kia, đột nhiên lại nghe hỏi thế, trong lòng thất kinh, lập tức làm ra vẻ không quan tâm, “Chỉ là lời đồn thế thôi, song chủ yếu vẫn là xem khả năng và biểu hiện của mỗi người, tuổi tác không phải là tuyệt đối!”.
Thực ra nhà trường đã rất khéo léo thông báo đến một số đồng chí trong đó bao gồm cả bà Mễ, để mọi người chuẩn bị sẵn tinh thần, bất cứ lúc nào cũng có thể nghỉ hưu về nhà. Cũng chính vì bà Mễ vẫn chưa cân bằng được tâm lý, ông Mễ mới đặc biệt xin nghỉ phép năm, đưa bà đi chơi cho khuây khỏa, nhưng bây giờ bất luận thế nào cũng không thể để mất mặt trước bà Vi.
Bà Vi mỉm cười, “Đúng rồi, đúng rồi, trình độ của chị cao thế cơ mà, mà chị còn biết xem bói, tính toán một tí là biết hết cả rồi, tôi cũng lo hão rồi, hề hề, thôi không nói nhiều nữa, không đi nhanh lại muộn mất, dù là trưởng phòng tài vụ mà ngày đầu tiên đã đi làm muộn cũng không hay lắm, chị nói có phải không, gặp chị sau nhé!”. Dứt lời bà Vi ưỡn ngực ngẩng cao đầu, như hồng kỳ phấp phới đón gió đi làm, chỉ còn lại mình bà Mễ đứng ở hành lang tức tối nghiến răng kèn kẹt.
“Trưởng phòng Hứa, đây là phòng làm việc của chị, chỗ này tuy có hơi chật, nhưng điều kiện chỗ chúng tôi chỉ có vậy, có điều Lưu tổng đã nói rồi, sau này sẽ chuyển sang chỗ khác!”, một người phụ nữ trung niên dáng vẻ khỏe mạnh nhiệt tình giới thiệu. Bà Vi gật đầu cười nói rất tốt, nhìn điều kiện làm việc mà ngán ngẩm trong lòng, nhưng lại cần công việc này, vì tiền đành phải chịu vậy.
Tuy lúc trước bà mạnh mồm với bà Mễ là thế, nhưng đây chỉ là một doanh nghiệp tư nhân, ông chủ khởi sự từ đẩy xe bán rau, giờ chuyển sang bán thiết bị thẩm mỹ, đừng xem thường người ta mới học hết lớp bốn, về bản lĩnh kiếm tiền còn trên tài trình độ tiến sĩ. Một đồng nghiệp phòng tài vụ trong nhà máy lúc trước của bà Vi vẫn làm tài vụ ở đây, giờ trong nhà mới có thằng cu bụ bẫm, bà ấy phải về giúp chăm cháu, trước lúc nghỉ việc liền nhớ tới người đồng nghiệp tốt, trình độ nghiệp vụ cũng không tồi là bà Vi. Nói là trưởng phòng tài vụ, thực ra chỉ là một kế toán, thu chi vẫn nằm trong tay em gái của vợ ông chủ, không biết làm sổ sách, chỉ lo thu tiền và chạy ngân hàng.
Bà Vi hai năm nay ở nhà cũng đã chán, giờ lại thấy ông xã nhà mình sắp nghỉ hưu, sẽ ảnh hưởng nhất định tới kinh tế gia đình, bèn nắm lấy cơ hội dâng tận tay này, chỗ này cách nhà cũng không xa lắm. “Vậy đấy, nếu chị thấy thích hợp, thì có thể bắt đầu làm luôn hôm nay, lương tháng 2.800, đã nói từ trước rồi nhé”, người phụ nữ mập mạp bồi thêm một câu, như sợ bà Vi lại đòi tăng thêm. Cô là bà chủ ở đây, tiết kiệm được đồng nào chẳng đều vào túi mình hay sao.
Đang nói chuyện, một chàng trai trẻ tuổi dẫn theo hai cô gái bước tới, “Phó tổng Uông, chị ở đây à”, cô ả mập mạo liền giơ tay chào, “Cậu đến đúng lúc quá, đây là trưởng phòng tài vụ của chúng ta, trưởng phòng Hứa; còn đây là trưởng phòng kinh doanh của chúng tôi, Trương Quốc Hỷ”. “Chào cậu”, bà Vi mỉm cười gật đầu, chàng trai kia rất nhiệt tình chìa tay ra, “Chị Hứa phải không, hoan nghênh hoan nghênh”.
Bà Vi ngây người, nghĩ bụng cậu nhóc này trông còn kém cả tuổi Vi Tinh, lại dám gọi mình bằng chị, sao mà khó nghe thế, nhưng phó tổng Uông đứng bên hoàn toà