Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342374
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2374 lượt.
Dương cười nói.
Vi Tinh trợn mắt, “Mới à nha, cậu là con, bố cậu là chồng bác ấy, là lẽ đương nhiên thôi, còn tớ thì dựa vào cái gì chứ?!”. Mễ Dương cười hì hì, “Cậu cứ xem như là con gái chẳng hết chuyện sao?”. Vi Tinh khịt mũi khinh miệt, “Thôi khỏi, cành cao với không tới, vả lại tớ cũng có mẹ rồi!”. Mễ Dương nghĩ ngợi rồi cười nham hiểm, “Không thì cậu cứ xem mình là con dâu cũng được? Mẹ chồng nàng dâu đều không ưa nhau mà”.
“Cậu có tin tớ nhét cái giẻ lau này vào mồm cậu không?”. Vi Tinh thò tay định với giẻ lau, “Lỗi mồm, lỗi mồm, cậu là con rể được chưa?”, Mễ Dương làm ra vẻ ngại ngùng xấu hổ. Vi Tinh bị cậu chọc cho tức mà vẫn phải cười, đang định mở miệng, đã nghe tiếng ông Mễ ho ở phía đối dện, “Mễ Dương, con quét lại chỗ nãy lần nữa nhé, trong phòng để bố lo”.
Mễ Dương làm mặt hề, “Bố tớ nhắc phải về rồi, đừng giận nữa, chốc nữa lên mạng, chúng ta Q nhé!” “Q cái đầu cậu í, bụng đói muốn chết đây, đúng là đen đủi, giúp cậu thịt gà mà chưa được ăn, đúng là nghiệp chướng mà!”, Vi Tinh lầu bầu. “Hì!”, Mễ Dương phì cười, xoa xoa đầu Vi Tinh, “Yên tâm, nhất định sẽ cho cậu ăn, không tạo nghiệp chướng không công đâu, tớ về đã, bố tớ sắp không đỡ nổi nữa rồi!”.
“Ờ, chú Mễ đúng là người tốt, rất có phong độ, nhưng mẹ cậu thì… Haizz, chả trách người xưa có câu, hảo hán vô hảo thê, lại hán thú hoa chi[3'>!”, Vi Tinh lắc đầu cảm thán. Mễ Dương vừa vui vừa buồn cười, dí ngón tay lên trán Vi Tinh, “Huyên thuyên cái gì thế hả! Mẹ tớ tí nữa thì bị cậu chèn cho thành sandwich rồi còn không cho người ta kêu ca đôi câu hay sao? Lại còn cười nữa! Thôi, tớ đi đây, đóng cửa cẩn thận nhé!”.
[3'> Đàn ông tốt không có được vợ tốt, đàn ông lười lại lấy được vợ giỏi giang xinh đẹp.
Trông thấy con trai chui ra từ cửa nhà đối diện, ông Mễ chỉ mỉm cười, Mễ Dương thấy nụ cười của bố liền nháy nháy mắt, ký hiệu ngầm giữa bố và con trai không cần nói nhiều. Đón lấy cái chổi bố đưa, Mễ Dương hạ giọng hỏi, “Mẹ con không sao chứ?”, “Không sao, thực ra hôm nay bà ấy đã khó chịu sẵn trong người rồi, Vi Tinh lại nhằm đúng lúc ấy mà đụng vào”, ông Mễ cũng thì thầm đáp.
“Uhm”, Mễ Dương lại hỏi, “Bố, sao bố mẹ về sớm thế? Không phải đã nói là đi một tuần hay sao? Giờ mới có năm ngày mà”. “Nhà máy có chuyện, bắt buộc phải về, mẹ con muốn đi chơi nhưng lại không muốn đi một mình với đoàn nên đành về cùng bố, vì thế nên bà mới không vui”, giọng ông Mễ có phần luyến tiếc.
Mễ Dương khom lưng quét, hai bố con thoải mái tán gẫu, không bao lâu bà Mễ từ phòng ngủ đi ra, tay giữ khăn mặt ướt đang đắp trên trán, hỏi “Mễ Dương, còn nấu gì trong bếp mà thơm thế?”. “Hả? Không có gì, con? À? Là canh gà!”, Mễ Dương buột miệng đáp.
“Canh gà?”, bà Mễ đi vào bếp, ánh mắt sắc lẻm ngay lập tức phát hiện lông gà trong thùng rác, “Con mua gà sống về tự làm?”, nhìn Mễ Dương gật đầu, bà Mễ càng nghi ngờ tợn, “Từ lúc con đi làm tới giờ không thấy xuống bếp lần nào, hôm nay sao lại? Lại còn mua cả gà sống, con cũng rảnh rỗi quá nhỉ!”.
Nói đến đây, giác quan thứ sáu của phụ nữ khiến bà bất giác đưa mắt sang cửa nhà đối diện, nghĩ bụng lẽ nào con trai… Mễ Dương vừa thấy ánh mắt mẹ biết ngay bà đang nghĩ gì. Thầm kêu lên chết rồi, chuyện ban nãy đã làm bà tức tối lắm rồi, nếu biết được là mình nấu cơm cho Vi Tinh ăn… “Còn không tại Gulit cả sao!”, đầu óc Mễ Dương xoay tít mù.
“Gulit?”, bà Mễ ngẩn người, cúi đầu nhìn Gulit nãy giờ ngoan ngoãn theo sau mình, vừa nghe bà Mễ gọi đến tên mình, nó quấn lấy bà cuống quít vẫy đuôi. Trong cơn hỗn loạn vừa rồi còn chưa kịp chào hỏi gì với nó, bà Mễ lúc ấy cũng đã “quay mòng mòng” rồi, bà liền cúi xuống vuốt ve nó, Gulit nũng nịu kêu “Ư ử”, ra sức cọ vào chân bà Mễ, dính chặt lấy.
“Chả thế là gì, mẹ không phải nhất nhất bắt con chăm nó cơm ngày ba bữa, lại còn đi dạo nữa, hôm nay được nghỉ con muốn ăn tươi một chút nên dắt nó đi chợ, kết quả là nó cứ xông vào chỗ lồng gà của người ta mà gâu gâu nhặng xị lên, thế là con đành phải mua một con mang về”. Nói xong Mễ Dương lắc lắc đầu làm ra vẻ bó tay, hết cách.
Những điều Mễ Dương nói cũng đều là sự thật, chỉ là có thêm mắm dặm muối tí chút, bà Mễ tuy không hiểu đầu đuôi, nhưng anh con trai họ khuyển này của bà có tật xấu gì bà rõ hơn ai hết, chắc là người bán gà không bằng lòng nói này nói nọ, nên anh con trai ngốc của bà liền mua luôn con gà, bà cũng không nghĩ gì thêm nữa.
Ông Mễ cười khà khà, “Thế chẳng phải cũng tốt hay sao, lâu lắm không được thưởng thức tay nghề của Mễ Dương rồi, hôm nay vừa hay được giải tỏa cơn thèm, mấy ngày nay ở ngoài ăn cơm tập thể mà mẹ con cứ kêu đau dạ dày”. “Thế ạ? Thế hóa lại hay, con gà này con mua đáng tiền rồi, mẹ, mẹ cứ vào nghỉ chút đi, lát nữa được canh con sẽ gọi mẹ, không thì để con bưng tận giường, chúng ta học ăn trên giường như phương Tây nhé?”, Mễ Dương hỏi săn đón.
Bà Mễ chuyến này phấn khởi tợn, cảm thấy con trai vẫn đối tốt với mình, liền cười tít mắt, “Học phương Tây cái gì, mẹ cũng đâu đến nỗi nằm liệt giường, lát nữa cả nhà cùng ăn!”. Nói rồi quay người bế Gulit vào phòng ngủ, còn nghe