Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342373
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2373 lượt.
i hót rác, Mễ Dương thì cầm giẻ lau nhà, hai bố con đang từ nhà vệ sinh đi ra. Mễ Dương vừa trông thấy tạo hình của Vi Tinh, hai con ngươi gần như rớt ra ngoài, “Mỳ chính, cậu đang làm gì thế hả?!”.
Vi Tinh lắp bắp, “Tớ, tớ, tớ…”. Nếu Mễ Dương ở đó, vậy người sau cửa là ai?!. “Còn không chịu buông tay!”. Mễ Dương gào lên xông tới, Vi Tinh vội lùi lại hai bước, người sau cửa lập tức chạy ra, bà tức tới nỗi toàn thân run rẩy, chỉ mặt Vi Tinh mà không nói được thành lời.
Vi Tinh chết lặng đứng cầm giẻ lau, lên tiếng theo phản xạ, “Cháu chào cô!”.
“Cô, cô…”, bà Mễ hầm hầm một tay chỉ mặt Vi Tinh, một tay bưng trán đau tới độ thở hắt ra ngoài. Trông thấy Vi Tinh vẫn đang đờ đẫn cầm miếng giẻ rách chỉ vào mẹ mình, Mễ Dương lách người chặn lại tầm nhìn của bà Mễ, rồi khẽ đập vào cổ tay Vi Tinh, dùng ánh mắt ra hiệu cho cô mau bỏ giẻ lau xuống.
“Được rồi, được rồi, để tôi xem nào… Vẫn ổn, không sao, không sao”, ông Mễ mau chóng bước lên trước xem xét tình hình. Bà Mễ nghe khẩu khí của ông rõ ràng là định giảng hòa, liền trợn mắt dữ tợn nhìn chồng, “Cái gì mà không sao, thì ra cái cửa sắt to tướng không phải đụng vào trán ông đúng không?! Đầu tôi vẫn còn ong ong đây này, sau lưng khi nãy cũng va vào cửa phía trong, phen này hay rồi, trước sau đều bị kẹp!”.
“Được rồi, được rồi mà, cháu nó cũng không phải là cố ý”, ông Mễ khẽ vỗ vai bà an ủi, bà Mễ quyết không nghe nhún vai gạt tay ông ra. Vốn thường ngày đã không thèm chấp bà Vi, người phụ nữ ấy chả có điểm nào để so sánh với mình, ai biết con bé này còn bày mưu tính kế tìm cơ hội tấn công báo thù hay không.
Vi Tinh cắn môi gật đầu cúi người xin lỗi, “Cháu xin lỗi, bác gái, cháu, cháu lại cứ tưởng là Mễ Dương, định đùa với cậu ấy chút thôi”. “Đùa?! Có ai đùa như thế không hả?”. Bà Mễ lập tức chuyển nòng súng, chỉ vào cái trán bị va đỏ ửng của mình cho Vi Tinh xem, “Nhà cô toàn đùa thế này sao? Ờ, bố mẹ cô dạy cô thế đấy…”. “Xuân Hồng!”, ông Mễ ngắt lời bà, “Chuyện nào ra chuyện đó, lôi cả bố mẹ người ta vào đây làm gì”.
“Vi Tinh cũng đã xin lỗi bà rồi, vả lại Vi Tinh định sang giúp Mễ Dương dọn nước đúng không?”. Ông mễ vừa nói vừa đánh mắt ra hiệu cho Mễ Dương. Vừa rồi bà Mễ vừa nhắc đến vợ chồng ông bà Vi thế này thế kia, Vi Tinh vốn đang lung túng, sắc mặt lập tức đanh lại, Mễ Dương cũng thấy không vui, cảm thấy mẹ mình chuyện bé xé ra to, vốn định mở miệng góp ý, thì bị ông Mễ giành nói trước. Thực ra ông Mễ là có ý tốt, ông biết nếu để con trai lên tiếng nói giúp Vi Tinh, vợ mình sẽ càng tức.
Lúc này thấy bố ra hiệu, Mễ Dương đành nặn ra nụ cười nói, “Đúng thế, con thấy nhà bị rò nước, một người làm không xuể, mới gọi Vi Tinh qua giúp một tay, là con gọi cô ấy sang”. Bà Mễ không nói gì, chỉ đứng tại chỗ thở dốc, bởi Vi Tinh thật sự cầm giẻ lau chạy qua, nhưng nhìn cô quần cộc áo ba lỗ đứng sau lưng con trai mình, trong lòng vẫn thấy bực bội.
Nhìn vẻ mặt có phần không cam lòng của vợ, sợ bà lại nói điều gì không phải với người ta, ông Mễ vội đẩy bà vào trong nhà, “Nào, nào, bà vào nhà nghỉ đi một lát, ban nãy trên taxi không phải cứ kêu đau đầu còn gì, có tôi với con trai đây rồi, nào, đi thôi, à Vi Tinh, cám ơn cháu nhé, cháu về nghỉ đi, hiếm hoi mới có ngày nghỉ cuối tuần, Mễ Dương, con quét chỗ cửa này sạch vào nhé!”. “Cháu chào cô chứ”, Vi Tinh tuy rất khó chịu với bà Mễ nhưng vẫn lễ phép chào. Ông Mễ quay đầu lại cười với cô, “Chào cháu!”, nói rồi xua xua tay, tỏ ra không sao, bảo cô về nhà.
Vi Tinh đầy một bụng ủ rũ lôi giẻ lau về nhà, Mễ Dương thò đầu lướt nhìn nhà mình một lượt, trông thấy bố đã khuyên nhủ mẹ vào phòng ngủ, anh cũng quay người đi theo Vi Tinh. Lúc Vi Tinh xoay người định đóng cửa thì phát hiện Mễ Dương cũng định theo vào, bao nhiêu buồn bực trong lòng bỗng chốc bốc lên hừng hực, cô lập tức lấy người chặn cửa lại, ra sức đẩy Mễ Dương ra ngoài, “Đi đâu thế hả! Nhà cậu ở phía đối diện cơ mà!”.
Mễ Dương nửa người len vào trong cửa, vì bị dồn ép đến nỗi mặt cũng méo cả đi, anh lại không dám to tiếng sợ bà Mễ nghe thấy, chỉ khẽ nói, “Mỳ chính, đừng vậy mà, để tớ vào trong đã!”. Vi Tinh nghe cậu nói thế, càng ra sức đẩy vào, “Đừng như thế, cậu đừng có vào, con ngoan như cậu vào nhà tôi lại thành hư đi, tôi không gánh nổi trách nhiệm!”.
Vi Tinh cứ nghĩ tới vẻ mặt bà Mễ lúc nói về bố mẹ mình là lại sôi máu lên, thò tay cấu những chỗ Mễ Dương để lộ ra sau cửa, cũng không cần quan tâm là ở đâu, sờ thấy thịt là ra sức cấu, “Ui cha! Này, mỳ chính, cậu ác vừa thôi chứ, đau chết người ta rồi, cậu còn cấu nữa là tớ khóc thật đấy nhé!”. Mễ Dương nghiến răng nghiến lợi vặn vẹo người để tránh, song vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục đẩy cửa vào trong.
Cũng không biết Vi Tinh cấu vào đâu, Mễ Dương bỗng kêu rống lên, tiếng kêu không nhỏ, Vi Tinh theo phản xạ buông ra, cậu nhân cơ hội len vào. “Xì!”, Vi Tinh hừ một tiếng không thèm tranh giành với cậu nữa, quay người dợm bước vào trong, liền bị Mễ Dương lôi lại. “Đừng giận nữa, mẹ tớ là thế mà, tớ với bố còn thường xuyên bị bà trách mắng nữa là, còn kinh khủng hơn thế nữa!”, Mễ