Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342370
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2370 lượt.
mua gà bao giờ, con gà này nếu có bệnh tật gì, liệu có đẹp mã nổi không? Cậu xem tôi nói có đúng không nào?”. Mễ Dương nghĩ cũng phải, “Được, vậy lấy nó!”. Quay sang định bảo Vi Tinh lấy tiền từ trong túi anh ra, thì phát hiện Vi Tinh đang nhìn lông gà như đang nghĩ ngợi gì.
“Này, trả tiền đi chứ, còn nghĩ cái gì thế?”, Mễ Dương hỏi. Vi Tinh lắc lắc đầu, chỉ mấy con gà không được mỡ màng cho lắm trong lồng bùi ngùi, “Lần đầu tớ phát hiện ra, ngoại hình xấu xí cũng có cái lợi của nó! Ít ra cũng được sống lâu hơn”. Mễ Dương liền phì cười, “Không sai, rất có lý!”. Vi Tinh liếc xéo cậu một cái, “Đừng có chăm chăm nói rất có lý với tớ được không hả?”.
Vi Tinh tay trái một gà, tay phải một chó, cùng Mễ Dương xách theo rau cỏ đi ra chỗ gửi xe. Khi lên xe lại loay hoay một hồi, cuối cùng Vi Tinh phụ trách xách rau, Gulit và mỹ nhân kê đồng thời tọa trong giỏ xe, ở giữa ngăn cách bằng một túi mướp đắng. Rõ ràng là có hơi chật, những dưới vũ lực của Mễ Dương, Gulit cũng không dám ho he gì, cứ thế chịu chật về nhà.
Về đến nhà, Mễ Dương xông thẳng vào bếp, Vi Tinh tiện tay với lấy quả táo cuộn tròn trên sô pha xem ti vi. Xem Tử Vi cách cách khóc tới chết đi sống lại được một lúc, bỗng thấy có gì là lạ, nghĩ mới thấy phòng bếp sao yên ắng quá. Cô chậm rãi bước tới, tựa cửa nhìn vào, Mễ Dương đang chăm chăm nhìn con gà không biết nghĩ gì. Vi Tinh gõ cửa bếp, “Cảnh sát Mễ, sao thế, còn đang mặc niệm à?”. Mễ Dương lườm cô một cái, nói rất nghiêm túc, “Tớ đang nghĩ xem nên xuống tay thế nào thì hơn”.
Vi Tinh cười nhạo, “Rốt cuộc là cậu có biết làm hay không hả? Bốc phét giờ lòi đuôi rồi hả!?”, “Bốc phét cái gì chứ, có vị đầu bếp nổi tiếng từng nói, giết gà còn khó hơn giết người đấy! Ít nhất với người cậu cũng không cần quan tâm sau đó hầm liệu ngon không!”, Mễ Dương nói cứ y như thật. Vi Tinh hừ một tiếng: “Lại huyên thuyên rồi, vị đầu bếp nổi tiếng ấu là ai chứ, Tôn Nhị Nương bán bánh bao nhân thịt người hả?”.
Mễ Dương dứt khoát đẩy con gà ra trước mặt Vi Tinh, “Tớ nói gì cậu cũng không tin, không thì cậu làm đi?”. Vi Tinh theo phản xạ bước lùi lại tránh, không nói gì. Mễ Dương đắc ý thu tay lại, đừng tưởng Vi Tinh đặc biệt khoái ăn uống, nhưng khả năng đầu bếp của cô thì có thể gọi là dốt đặc cán mai. Mễ Dương từng nói, Vi đại tiểu thư chính là người khổng lồ trong khoản ăn uống, còn nấu nướng thì chỉ đáng làm chú lùn!.
“Được rồi, tớ bắt đầu đây!”, Mễ Dương túm lấy cánh gà đưa đúng tầm mắt, miệng không ngừng tụng kinh, “Đức Phật từ bi, thí chủ nhà ngươi không xuống địa ngục thì ai xuống chứ, tội lỗi, tội lỗi, có điều phải công nhận là, thí chủ ngươi béo thật đấy!”. Vi Tinh trợn mắt, “Tốt nhất là cậu niệm thêm chú vãng sinh cho nó đủ bộ”, nói xong không thèm để ý đến anh chàng Mễ Dương cổ quái, quay lưng trở lại tiếp tục gặm táo.
Chưa được hai miếng, đã nghe trong bếp tiếng cả người lẫ gà kêu lên thảm thiết, Vi Tinh xém chút nữa thì bị miếng táo trong họng nghẹn chết, cô vừa phi như bay đến bếp vừa hỏi, “Ai giết ai rồi thế?!”.
Nghe trong nồi đất đã bắt đầu ngào ngạt mùi canh gà, hơi nước phì phì chỉ chực đẩy bật nắp nổi, Mễ Dương chỉnh lửa về liu riu. Nhìn Mễ Dương mặt mày ủ rũ, lại nhìn ba ngón tay dán urgo của anh, Vi Tinh không nhịn được cười phá lên, “Được rồi nào, đã lấy mạng người ta rồi, còn không cho nó ngoạm cậu đôi miếng hay sao!”.
Mễ Dương tức tối vừa định mở miệng, liền thấy dưới chân có gì là lạ, “Ơ, dưới chân sao lại ướt thế này, ôi trời ơi, dò nước ở đâu rồi nhỉ?”. Vi Tinh cũng nhìn bốn xung quanh theo, bỗng ngớ ra, “Bỏ mẹ rồi, dưa chuột đang ngâm trong nhà vệ sinh kìa!”. Cô ngoảnh lại xông vào nhà vệ sinh. Khi nãy chỉ chăm chăm giúp Mễ Dương làm gà, loay hoay hai tiếng đồng hồ, nước trong bôn đã tràn ra từ bao giờ, lúc này sàn phòng khách cũng ướt nhẹp cả rồi, may mà chưa ngập vào phòng ngủ.
Vi Tinh nhanh chóng tắt vòi nước, Gulit lại rất khoái chí, cứ bám theo chạy đi chạy lại, suýt chút nữa vấp vào nó mà ngã chỏng gọng, Mễ Dương cũng theo vào cầm chổi với ki hót rác quét nước ra ngoài. Vi Tinh nói, “Cậu cứ quét nhé, để tớ về nhà lấy chổi với giẻ lau nhà sang giúp một tay”, nói rồi chạy về nhà mình.
Cầm chìa khóa mở cửa, Vi Tinh túm vội đồ xong định chạy sang ngay, bỗng điện thoại đổ chuông. Vội vàng bắt máy mới biết là bố mẹ không yên tâm, nhân lúc nghỉ trưa ăn cơm gọi điện về hỏi xem mình thế nào. Mãi mới trả lời xong bố mẹ, Vi Tinh vội vàng cầm giẻ lau chạy ra. Vừa ra khỏi cửa đã thấy cửa nhà đối diện đang khép khờ, sau cửa vọng đến tiếng quét nước ào ào, bóng chổi lúc ẩn lúc hiện.
Vi Tinh bổng nỗi tính trẻ con, hai tay nắm chặt giẻ lau, như Đôn Kihôtê nhằm cửa xông sang, người bên kia bất ngờ bị cô ép lại sau cửa không cựa quậy gì được. Vi Tinh cười ha ha, “Thế nào hả, chịu thua chưa?”. Người sau cửa không ngừng vùng vẫy, Vi Tinh càng ra sức dồn chặt về trước, “…”.
“May mà con ở nhà, không thì nguy hiểm biết chừng nào, nếu để ngập sang nhà hàng xóm thì không hay rồi”, giọng nói ôn tồn của ông Mễ vang lên. Vi Tinh sững người, xoay đầu sang nhìn, ông Mễ đang cầm k