Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342413

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2413 lượt.

ạn.
Có thể nhật ký trò chuyện bị trông thấy, vừa vặn lại nhận lời mời của Chu Lượng, vô tình nghe thấy Á Quân gọi mình là Vi Vi... dường như nhất cử nhất động của mình, Liêu Mỹ đều nắm rõ. Cái cảm giác bị người khác rình mò khiến Vi Tinh chau mày, nhìn về hướng tiêu điểm của đám đông --- Liêu Mỹ.
Mễ Dương hình như vừa nói câu gì, mọi người đều phá lên cười, Liêu Mỹ cũng cời tươi như hoa nhìn Mễ Dương, vẻ chăm chú lắng nghe khiến người ta rung động, lẽ nào cô ấy với Mễ Dương thật sự... "Màn đêm trong anh còn nhiều hơn là ngày...", điện thoại bỗng đổ chuông khiến Vi Tinh giật nảy mình, cô luống cuống lôi điện thoại ra xem, là Đào Hương.
"A lô?", Vi Tinh nhận điện thoại, "Đang làm gì thế?", Đào Hương cười hỏi, "Một mình đứng dựa Trường Thành ngắm phong cảnh", Vi Tinh cười đáp ngắn gọn. Đầu kia Đào Hương thoáng ngẩn người, rồi cười phá lên, "Sao thế, không phải đi leo Trường Thành sao? Nghe cái điệu bộ dở sống dở chết của cậu, người không biết còn tưởng cậu đi xây Trường Thành cũng nên!".
"Ờ, tìm tớ có việc gì không?". Bỗng dưng vô duyên vô cớ thêm tâm sự, Vi Tinh chẳng có tâm trạng đùa với Đào Hương, liền đổi chủ đề. Đào Hương lập tức cảm nhận được sự khang khác, "Sao thế? Xảy ra chuyện gì à? Lại cãi nhau với Mễ Dương hay sao?". Cô hỏi thăm dò, nếu là việc khác hoặc người khác, với tính cách của Vi Tinh nhất định sẽ bật lại ngay.
Vi Tinh ngần ngừ không biết phải nói thế nào, bản thân cô cũng đang rối tinh rối mù nghĩ không ra tiền căn hậu quả. Nhưng nhìn đám đông cách đó không xa đang cười cười nói nói, và cả Mễ Dương đang cuốn trong đó, trong lòng cô lại thấy không thoải mái, do đó cô đem cảm giác vừa rồi không đầu không cuối kể ra hết.
Đầu dây bên kia Đào Hương nhẫn nại lắng nghe, càng nghe khóe miệng càng cong lên, lòng đố kỵ quả nhiên là con dao hai lưỡi. Đợi Vi Tinh thủ thỉ tương đối rồi, Đào Hương cười khì khì nói, "Hiểu rồi, cảm giác của cậu chính là bị người khác cướp mất người đàn ông của mình đó mà!".
Bên này Vi Tinh nhảy dựng lên như bị kim châm, cô hét lên, "Cái gì mà người đàn ông của tớ!!!". Liền sau đó là tiếng vọng lại từ khe núi, "Tớ, tớ, tớ...". Mọi người xung quanh tròn mắt nhìn "Pavarotti"[6'>, Liêu Mỹ cũng bị tiếng hét làm cho im bặt, sững sờ nhìn về phía Vi Tinh.
[6'> Luciano Pavarotti là ca sĩ opera giọng nam cao người Italia.
Vi Tinh chỉ hận không thể biến mất khỏi đó, mà đã không biến mất được, cô đành cười gượng, dối mình dối người quay đi, quay lưng lại đám đông. "Đào Tử chết tiệt, cậu huyên thuyên cái khỉ gì thế hả!", Vi Tinh che điện thoại hạ giọng mắng.
Đào Hương liên tục cười trêu trong điện thoại, "Thật không, không phải thì cậu xúc động làm gì?", "Vớ vẩn, Mễ Dương là bạn thân của tớ, không thể để cậu ấy chịu thiệt được! Nói chung là tớ thấy A May cứ kỳ kỳ làm sao ấy!", "Ồ, vậy là tớ hiểu nhầm rồi", Đào Hương cũng không ép cô, có những việc buộc phải để bản thân cô tự hiểu, "Nói thế tức là cậu vô tình lại thành bà mối rồi, cũng coi như là nhân vật chính, sao phải đứng đơ ra đấy một mình chứ".
"Nhân vật chính?", Vi Tinh quay đầu lại ngó nghiêng, phía bên kia đã huyên náo trở lại, Liêu Mỹ nói câu gì đó, cả đám lại cười ồ lên, Mễ Dương cũng ở đó "ngây ngơ cười" theo, cô lạnh lùng hừ một tiếng, "Tớ chính là em gái thứ hai của chị họ của cháu dâu của bà cô của bà mối! Cách nhân vật chính còn xa lắm!".
"Ha ha!", Đào Hương không nhịn được cười phá lên, "Suỵt!", một người ngồi cạnh giơ ngón tay ra hiệu, "Đề nghị trật tự...". Đào Hương cười đáp lại tỏ vẻ hiểu ý, mọi người xung quanh cũng cười thân thiện đáp lại.
"E hèm, Đào Hương hắng giọng khẽ đáp, "Tớ đang ở bên ngoài, mai mình gặp rồi nói tiếp nhé...". "Số 68, số 68 có đó không?", một giọng nữ vang lên trên điện thoại, Vi Tinh nghe tiếng Đào Hương đáp lại, "Có đây, này, thôi nhé Vi Vi, tớ sẽ gọi lại cho cậu sau, bye!".
Vi Tinh còn chưa kịp nói bye bye, bên kia đã cúp máy rồi, "Phòng khám số 2?". Cô lẩm bẩm, Đào Hương đi bệnh viện sao? "Phòng khám số 2 gì thế?". Tiếng Mễ Dương vang lên sau lưng, Vi Tinh quay đầu lại, thấy Mễ Dương đang cười với cô, Vi Tinh theo phản xạ định trả lời, bỗng nhớ ra cậu ta vừa từ đâu chui ra, buột miệng mát mẻ một câu, "Sao lại về rồi?".
Mễ Dương sững lại một chút, rồi nhìn Vi Tinh cắn môi, mặt đỏ bừng bừng. Tia sáng lóe lên, anh bỗng hiểu ra, bắt đầu nhếch mép cười. Mễ Dương biết mình không nên cười lúc này, nhưng anh thật sự không kìm nổi, vốn tưởng cô nàng ngốc nghếch này có thần kinh còn vững hơn cá voi, nhưng mà thật không ngờ, không thể ngờ, đưa mắt lướt qua Liêu Mỹ ở cách đó không xa, miệng Mễ Dương lại ngoác ra.
Nhìn Mễ Dương cười, mặt Vi Tinh nóng muốn bốc lửa, kỳ lạ thật, rõ ràng vừa rồi còn to tiếng tranh cãi với Đào Hương rằng Mễ Dương là bạn thân, sao giờ lại thấy khó xử thế này, hình như ở chỗ sâu khuất trong tâm hồn mình vẫn còn có điều chưa rõ, lại bị Mễ Dương nhìn thấu rồi.
Nhất thời cảm thấy mình bị mất mặt quá,, suy nghĩ đầu tiên của Vi Tinh khi ấy là muốn chạy, nhưng Mễ Dương đã chặn lại. Vi Tinh xấu hổ quá hóa bực bắt đầu lấy tay đẩy anh,


XtGem Forum catalog