The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tác giả: Hàn Dẫn Tố

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342323

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2323 lượt.

suy nghĩ thế, giọng nói Hà Cửu càng bất đắc dĩ: "Đại ca, không phải Nhĩ Đông nói lần này lão phật gia muốn đến đây sao? Sao chỉ có một mình Chu tiên sinh? Chúng ta có cần chuẩn bị một chút trước không?"
Nói tới lão phật gia, sự vui vẻ trên mặt Hoắc Cố Chi nhất thời thu lại, nhức đầu mà nhíu mày rậm!
Lão phật gia không khó ứng phó, người khó ứng phó là một người khác như thuốc cao bôi trên da chó!



Đối với Hoắc Cố Chi mà nói, bên cạnh có cô gái nhỏ làm bạn, năm năm tha hương nơi xứ lạ cuộc sống vô cùng thoải mái vui vẻ, chỉ có điều, lúc Đường Triều xuất hiện thì mọi chuyện bắt đầu trở nên náo loạn.
Anh ta là con trai độc nhất của lão phật gia, cũng được coi như là hoàng tử trong giới này, cũng có nghề nghiệp giống như cô ấy, cũng yêu thích cô ấy, cũng có hứng thú với cô ấy.
Hơn nữa, đáng chú ý nhất là anh ta đối với Ngu Vô Song còn có chút tình cảm, người đàn ông như vậy khiến cho anh có chút e dè lẫn nể nang.
....
Cho đến lúc Ngu Vô Song đã lên xe, thân thể mềm yếu của cô vẫn không thể nhịn được khẽ run lên, đôi tay ngọc nắm chặc đặt trên đầu gối, trong lòng có một trận lạnh lẽo đau thương.
Bề ngoài anh là trợ lý của cô, nhưng nhìn nhiều hơn một chút thì đó chính là người bạn tri kỷ tốt, lão phật gia là một người biết nhìn xa trông rộng, nếu như ông ấy có thể phái Chu Mịch Phong đến giúp đỡ cô, hẳn người đàn ông đó đã tự cho mình có chỗ thông minh hơn người.
"Thật là, nhìn Mạnh Thiếu Văn luôn nghi ngờ cô ta đủ thứ chuyện, trong lòng tôi có vài phần thật sự sảng khoái!" Khẽ nhếch nhếch khóe môi, Ngu Vô Song tuy là đang cười nhưng trong đáy mắt lại lộ ra một tần băng không tan. "Cô ta là một người phụ nữ cao ngạo không ai sánh nổi, cuối cùng lại bị tình yêu biến thành như vậy, thật là đáng buồn"
Thật ra thì năm đó, cô đối với cô ta là cảm giác ghen tỵ, thèm thuồng, họ đều học cùng một chuyên ngành, nhưng cô ta lại có thể tiến vào Mạnh Thị vì gia tộc mà làm việc cho công ty, còn cô chỉ có một chức vụ nhàn nhã.
Họ cùng đi học, khi còn bé, cô thường được nhiều giải thưởng hơn, đương nhiên sẽ đè ép Uyển Linh vươn lên đứng đầu. Nhưng sau khi lớn lên, khoảng hai năm sau, bởi vì năng lực của Giản Uyển Linh xuất chúng, nên được cha cân nhắc tiến vào Mạnh thị, còn cô khi đó chỉ là một tiểu thư yêu kiều, hoàn toàn không có ý định nào về chuyện này.
Cuối cùng mới phát hiện, thì ra như vậy là rất ngu xuẩn, người ngu xuẩn chính là cô. Bằng tuổi nhau, lúc mà đáng ra chị em gái sẽ đi uống trà buổi sáng buổi trưa cùng nhau dạo phố, hoặc cùng đi du lịch, thì Giản Uyển Linh đã có thể giết người không gớm máu, kinh doanh vững vàng trên bước chân của mình.
Nhưng cô bây giờ lại hoàn toàn không có sự liều lĩnh như vậy, lòng dạ không độc ác, lại không thông minh thủ đoạn.
Chu Mịch Phong ban đầu là trợ lý đắc lực cho lão phật gia, nếu lão phật gia đã để mắt tới cô thì những chuyện xảy ra trong quá khứ chắc hẳn Chu Mịch Phong sẽ biết rõ.
Trong lòng cậu ta có rất nhiều cảm xúc, nhìn thật sâu bên trong lòng người phụ nữ này vẫn không thấy có chút vui vẻ nào, sau đó anh trầm giọng nói: " Thù hận đã che kín cặp mắt của cô, khiến cho cô thấy cuộc đời này chỉ có sự âm u, thật ra khi cô suy nghĩ những chuyện kia theo mặt tốt hơn một chút, thì sẽ phát hiện ra câu chuyện còn có mặt khác nữa"
"Là sao?" Ngu Vô Song nghe vậy cũng có chút xem thường, cô cười cười, đáy mắt mơ hồ có ánh sáng lạnh hiện ra: " Mịch Phong, chúng ta là hai người hoàn toàn khác nhau, anh có vợ, có con, có thể có một gia đình mỹ mãn, hạnh phúc. Nhưng tôi thì không có gì cả. báo thù là động lực duy nhất để tôi có thể tiếp tục sống mấy năm nay, nếu như ngay cả chuyện như vậy cũng không có, tôi không biết là còn có lí do gì để tôi tiếp tục phấn đấu nữa!"
Cha mẹ đã từng nói qua, không chỉ một lần, rằng cô là người vô dụng, mỗi khi cô cùng Giản Uyển Linh có mâu thuẫn, bọn họ luôn nghiêng về phía Giản Uyển Linh, đơn giản là vì cô ta có năng lực xuất chúng, có thể làm Giản thị thêm sáng lạn, còn cô, một đứa con gái vô dụng, có thể hiểu được nổi khổ cực của công việc mà em gái mình đang làm hay không? Còn luôn nói là cô không làm được, như vậy không phải cố ý sao?"
"Vô Song!" Chu Mịch Phong nghe thấy thế, nhíu mi thật sâu, bất đắc dĩ lên tiếng: "Ai nói cô không có một gia đình mỹ mãn? Cô xem, cô có Bảo Bảo, nhìn một chút đến Hoắc Cố Chi, cô nhìn những người xung quanh cô đi! Chúng tôi đều yêu thương cô, chẳng qua, chỉ có cô là tự đưa mình vào ngõ cụt mà thôi"
Lời này vừa nói ra, thân thể Ngu Vô Song run lên, đáy mắt thoáng qua một chút khí ẩm mờ mịt.
Đúng lúc này, vẫn ngồi ở phía sau, nhưng Bảo Bảo lại hiếu động không nhịn được, bé chớp chớp đôi mắt to, đáng yêu, kéo kéo váy cô, giọng thật mềm mại nói: "Mẹ, mẹ còn có Bảo Bảo, Bảo Bảo sẽ ở bên mẹ cả đời"
Tiếng nói của con trẻ mát lạnh như nước, nhưng lại mang theo ý tứ chân thành nhất trên đời. Ngu Vô Song nghe vậy, nhất thời trở nên tức cười, nhỏm dậy.
Đúng vậy, còn có Bảo Bảo đáng yêu như vậy, sao có thể nói cô chỉ đơn độc