Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342262
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2262 lượt.
lòng vạch trần bộ mặt thật của Giản Uyển Như, sợ rằng Ngu Vô Song sẽ không tha thứ cho anh ta đâu.
Nghĩ tới đây, ánh mắt anh ta chuyển qua nhìn sang Giản Uyển Linh, đáy mắt lộ ra thâm tình vô hạn, nhìn thế nào cũng giống người đàn ông si tình: “Uyển Như, sao em có thể độc ác như thế? Mạnh Thiếu Văn có điểm nào tốt? Em đi theo anh ta nhiều năm như vậy đến cuối cùng cũng chỉ nhận được sự tổn thương, cho đến tận hôm nay anh ta vẫn chưa tin tưởng em...em thật sự muốn ở cùng anh ta cả đời?”
Giọng nói của anh ta trầm thấp ôn nhuận, si tình dứt khoát nhìn Giản Uyển Linh, nghiễm nhiên là bộ dạng ái mộ cô ta.
Nếu như là trước kia, Giản Uyển Linh không chừng sẽ vui mừng kiêu ngạo, thậm chí dù có đang đóng giả Giản Uyển Như cô ta cũng phải chơi đùa anh ta một lần, nhưng bây giờ còn chưa giải quyết được Mạnh Thiếu Văn, cô ta nào có tâm tình suy nghĩ đến người đàn ông khác?
Lúc này cô ta liền lạnh mặt, nói: “Tôi không biết tôi đã nói gì khiến anh hiểu lầm, tôi đã cưới Thiếu Văn rồi, tôi là vợ của anh ấy, tôi sẽ trung thành với anh ấy cả đời, dù là người đàn ông nào khác đi nữa tôi cũng không quan tâm!”
Dứt lời xong, cô ta quay người chăm chú nhìn Mạnh Thiếu Văn, đáy mắt lộ ra sự u ám, nhẹ giọng nói: “Thiếu Văn, không phải anh vừa hỏi em, tại sao không nói cho anh biết chuyện trí nhớ của em đã tốt hơn sao? Đúng, em thừa nhận em đã lừa anh, em không nói cho anh biết, bởi em sợ anh sẽ tránh em, em rất yêu anh, em sao có thể chịu được cảnh anh vứt bỏ em chứ?”
Lâm Vinh Gia ở một bên xem kịch hay cảm thấy cô ta đời này không đi làm diễn viên thì thật là đáng tiếc, bộ dạng đau khổ chân thật này đúng là diễn giống y như đúc, khó trách năm đó Uyển Như không đấu lại cô ta.
Khi đó Giản Uyển Như kiêu ngạo tự tin, là một thiên kim tiểu thư con nhà giàu, mất hứng chính là mất hứng, sao có thể giống như cô ta nhiều âm mưu như vậy?
TRước kia anh ta thật sự đã quá coi thường cô em gái này rồi, chỉ nghĩ cô ta có chút ý định nhỏ thôi, nhưng không ngờ cô ta thật sự thông minh. Nếu không, sao cô ta có bản lĩnh làm bộ trước mặt Mạnh Thiếu Văn nhiều năm như vậy mà vẫn chưa bị lộ?
Mạnh Thiếu Văn nhướng mày, nhìn khuôn mặt ướt đẫm nước mắt, nhất thời câm nín không biết nên nói gì, mỗi lần cô ta giải thích đều hoàn mỹ như vậy, đè lại sự nghi ngờ trong anh ta.
Nhưng càng nhưu thế càng khiến anh ta cảm thấy kinh hãi, Uyển Như trong trí nhớ của anh ta không giỏi nói chuyện, cô sẽ bởi vì Giản Uyển Linh so với cô ưu tú hơn mà thường xuyên buồn buồn không vui, nếu như năm đó cô nhanh mồm nhanh miệng đối phó như bây giờ, thì cũng sẽ không để cho Giản Uyên Linh chiếm tiện nghi như vậy.
“Lâm Vinh Gia, coi như tôi xin anh được không?” Khi xác định người đàn ông này thật sự thích Giản Uyển Như, tâm Giản Uyển Linh càng cảm thấy uấ hận, chỉ là bây giờ không phải là nơi để cô ta phát tác, thấy Mạnh Thiếu Văn chậm chạp không lên tiếng, cô ta không khỏi nóng lòng, chỉ đành đi ra ngoài trước: “Trước khi anh về Hồng Kong, tôi đã nói là tôi không thích anh, tôi và anh Thiếu Văn là thanh mai trúc mã, tôi còn hứa sẽ gả cho anh ấy sau khi tốt nghiệp. Mặc kệ anh có tốt đến mức nào, tôi cũng sẽ không bao giờ thay đổi”
Cô ta và Mạnh Thiếu Văn đã trở thành vợ chồng, mặc kệ là chuyện gì xảy ra thì bọn họ vẫn có thể đóng kín cửa nói chuyện với nhau, hơn nữa cô ta có thể khiến Thiếu Văn tin tưởng mình!
Mạnh Thiếu Văn nghe vậy, mặt lạnh rời mắt đi, không muốn nhìn vẻ mặt của Giản Uyển Linh. Nhưng phàm là đàn ông đều không chịu nổi cảnh người phụ nữ của mình quan hệ mập mờ với người đàn ông khác, càng yêu thì càng quan tâm.
Trên phương diện tình cảm, anh ta từ trước đến giờ không phải là người hào phóng, chỉ là lúc trước Uyển Như và anh ta luôn ở cùng một chiến tuyến, không bao giờ khiến anh ta phải lo lắng.
Ngược lại sau khi Giản Uyển Như mất trí nhớ thì trở nên yếu ớt, vì trong lòng mang theo áy náy nên anh ta luôn bỏ qua sự yếu ớt này, chỉ là bây giờ chuyện xảy ra càng ngày càng nhiều, tâm trạng của anh ta cũng trở nên khó chịu.
“Mạnh Thiếu Văn rốt cuộc đã làm cái gì khiến em phải toàn tâm toàn ý với anh ta như thế?”. Sau khi Lâm Vinh Gia ngeh vậy, cắn răng nhìn Mạnh Thiếu Văn chằm chằm, biểu hiện tương đói tức giận, đem hình tượng người đàn ông thẹn quá hóa giận biểu diễn giống hệt như đúc: “Tôi thừa nhận so với anh mình vẫn còn thua kém, năm đó nếu như không phải tôi rời Hong Kong đi du học thì Uyển Như cũng không phải chịu nhiều ấm ức như vậy, người thua chính là anh đấy, thậm chí đến Giản Uyển Linh muốn hãm hại cô ấy cũng không nhìn ra”.
Mạnh Thiếu Văn tức giận vốn đang tích tụ, nhưng nghe đến đây, trong lòng đột nhiên lại trở nên đau xót, từng ly từng tý chuyện của năm năm trước lại hiện về.
Theo bản năng anh ta nhìn về phía Giản Uyển Linh, tròng mắt tĩnh mịch tràn đầy sự đau lòng.
Đúng vậy, tất cả mọi chuyện đều là lỗi của anh ta, không chỉ một lần Uyển Như nói Giản Uyển Linh thích anh ta, nhưng anh ta lại.
Khi đó anh ta tuổi trẻ tài cao, tính tình ngông cuồng, không hề để những lời đó trong tai, theo ý anh