Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc, Ăn Trước Yêu Sau

Tổng Giám Đốc, Ăn Trước Yêu Sau

Tác giả: Phong Tư

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 134578

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/578 lượt.

ợc người chứng tỏ cô ấy là của tôi, vì vậy mong anh buông tay và người rời đi hẵn là anh đó."
"Cái gì? !" Hạ Ngưng Âm lần nữa mở to mắt, Ngôn Phong Mị nói những điều này không thể nghi ngờ là hoạ vô đơn chí, bất chấp thể lực kiệt quệ, cố níu lấy tây trang của anh, móng tay cắm vào bắp thịt rắn chắc, ép hỏi: "Anh thật sự tặng tôi cho anh ta? Sao anh có thể tuyệt tình như vậy!"
Thời điểm cô thốt lời này, khuôn mặt đẫm bi thương, thân thể đã khó chịu nay bị thêm đả kích lớn, đôi mắt mệt mỏi rũ xuống, nhưng cánh tay nhỏ bé ý thức nắm áo Tư Khảm Hàn.
Tư Khảm Hàn không trả lời, cũng như không biết trả lời thế nào, bất quá gắt gao ôm Hạ Ngưng Âm nhiều hơn, trong lòng anh rõ hơn ai hết, nếu thật sự để Hạ Ngưng Âm theo bọn họ, anh là người đầu tiên ngăn cấm.
Nghĩ đến Hạ Ngưng Âm rời xa anh, trái tim như treo lơ lửng bởi sự mất mát mơ hồ, cỗ tức giận xông lên đỉnh đầu, tiềm thức mách bảo không để cô đi, có thể vì kế hoạch sau cần dùng đến cô, chung quy sự ảnh hưởng của cô đối với anh không hề nhỏ, nói trắng ra là vẫn còn giá trị lợi dụng.
Tóm lại anh cấm cô bỏ đi, bất kể thế nào, anh đều muốn giam cầm cô.
Ngôn Phong Mị thấy anh chẳng nói tiếng nào, nhắc lại lần nữa: "Mong anh tuân thủ theo quy tắc trả người cho tôi."
"Anh cho rằng tôi sẽ trả?" Giọng điệu Tư Khảm Hàn hàm chứa ám muội.
Trong chốc lát, Tư Khảm Hàn mắt lạnh lườm Ngôn Phong Mị, khóe miệng nâng lên nụ cười sáng lạng có phần ngạo mạn, anh nào lại quên, trước đó Hòa Huân Thức có cùng anh đề cập qua, nhưng anh không muốn thả người, ai làm gì anh, chỉ cần anh cao hứng liền đem quy củ xóa sạch! Chẳng lẽ nơi này còn có người dám khiêu chiến với Tư Khảm Hàn anh, bất quá cũng nên xem bản thân có năng lực hay không.
Thừa biết anh ngang tàng, Ngôn Phong Mị cười nhạt, thanh âm dịu nhẹ lộ ra cỗ mị hoặc đầu độc lòng người: "Cứ cho là anh không bận tâm, tuy nhiên anh có hỏi cô gái trong lòng anh chưa, cô ấy muốn theo anh hay theo tôi? Anh cũng biết tôi cũng quyền dẫn cô ta đi, chẳng qua tôi tôn trọng ý kiến của đôi bên."
"Điều này đâu quan trọng, bởi vì, cô ấy không thể không theo tôi." Tư Khảm Hàn chẳng chừa chút m mặt mũi cho anh, kiêu ngạo độc đoán đáp trả.
"Ai nói?" Hạ Ngưng Âm gắng gượng mở đôi mắt nặng trĩu, ngữ điệu yếu ớt "Tôi nói rồi, tôi không muốn đi với anh. . . . . ."
Tư Khảm Hàn nhăn trán tạo thành vài vạch đen, nghĩ đến cô không kịp chờ đợi muốn rời khỏi, cơn tức giận vô cớ bộc phát, lại nhìn thân thể cô suy yếu, sắc mặt trắng bệch không huyết sắc, đành kìm nén mềm mỏng trở lại: "Bớt nói chút đi, cô đã ký khế ước trong vòng một năm này phải bên cạnh tôi."
"Khế ước, anh còn dám nhắc tới, anh đã vi phạm bao nhiêu điều lệ trong đó hả? Dựa vào cái gì mà ép buộc tôi?" Khắp người Hạ Ngưng Âm nóng hổi, mệt mỏi nhắm nghiền hai mắt, trong miệng cứ lẩm bẩm.
Cô ngày một yếu ớt, lại cứng đầu chống đối, tranh thủ từng phút rời khỏi anh, Tư Khảm Hàn thất vọng đau khổ, khóa chặt mi tâm, trong lòng không biết là tư vị gì?
Ánh mắt Ngôn Phong Mị sắc bén, khóe miệng phác họa đường cong "Cuối cùng anh muốn thế nào mới chịu thả người?"
"Muốn tôi thả người? Đừng mơ tưởng! Trừ phi anh có năng lực cướp cô ấy từ tay tôi, nếu không. . . . . ." Tư Khảm Hàn liếc nhìn Ngôn Phong Mị, cánh môi nâng lên nụ cười tà ác, khí thế cao ngạo hướng tới Ngôn Phong Mị.
Ngôn Phong Mị híp nửa mắt đánh giá Tư Khảm Hàn, không dám tùy tiện thách đấu, từ nhỏ anh đã học võ, nhưng anh nhìn ra Tư Khảm Hàn cũng là người học võ, khí phách ngạo mạn ẩn chứa dưới thân thể cường tráng đã nói cho anh biết năng lực của Tư Khảm Hàn rất mạnh.
Còn nếu anh không đồng ý đánh, Tư Khảm Hàn nhất định sẽ quay đầu bỏ đi, cho nên anh đành đặt hi vọng người Hạ Ngưng Âm, xem ý tứ của cô, anh mới có thể tận lực giúp cô lấy lại công bằng.
Ngôn Phong Mị lại gần Tư Khảm Hàn, thấy Hạ Ngưng Âm giống như ngủ thiếp đi, trên trán lấm tấm mồ hôi, sắc mặt thật là khó nhìn, ngước sang Tư Khảm Hàn hỏi: "Cô ấy không khỏe? Mau đưa đi bệnh viện a."
Tư Khảm Hàn cúi đầu cũng thấy Hạ Ngưng Âm nhắm mắt, giật mình hoảng sợ, lòng như lửa đốt chạy nhanh về xe phóng ga rời đi, Ngôn Phong Mị cũng leo lên buồng lái đuổi theo Tư Khảm Hàn.
Dọc đường đi, Hạ Ngưng Âm chợt tỉnh giấc, mí mắt khẽ mở, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ: "Nóng, nóng. . . . . ."
Tư Khảm Hàn nghe thanh âm dịu nhẹ của Hạ Ngưng Âm, không yên tâm quay đầu lại là thân thể mỏng manh đang vặn vẹo, bàn tay mất ý thức bắt đầu lần mò trang phục, muốn cởi áo xuống, nhất thời cả kinh, có dự cảm chẳng lành liền thắng xe gấp, chồm người xuống băng ghế sau áp tay lên trán Hạ Ngưng Âm, mặt cô đỏ như quả cà, chóp mũi phún ra hơi thở dị thường, miệng anh đào mơ hồ nỉ non, anh khẳng định suy nghĩ của mình mười phần đúng.
Đôi ưng mâu nồng đậm sát khí, đáng chết, dám dùng thuốc đối phó cô!
Lúc này đi sau anh là xe của Ngôn Phong Mị cũng dừng lại, chạy đến gõ cửa kính hỏi "Thế nào?"
Tư Khảm Hàn chẳng màng tới, kéo tay Hạ Ngưng Âm đặt lên bụng, ngồi vào ghế lái một đường hướng thẳng.
Ngôn Phong Mị thoáng thấy sắc mặt của Hạ N