XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Muốn Làm Thuê

Tổng Giám Đốc Muốn Làm Thuê

Tác giả: Hồng Hạnh

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 134639

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/639 lượt.

he.
Lúc đó Uông Bội Nhu cảm thấy tất cả đồng nghiệp đang nhìn mình với ánh mắt đầy đủ màu sắc, hại cô chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui vào.
“Ai!...” Vất vả lắm mới được tan ca, cô lén lút nhìn ra ngoài nhiều lần, xác định Triển Dục Quảng không có đến đón cô, thì cô mới dám rời khỏi công ty.
Nhưng vừa về đến nhà, chuông điện thoại liền reo lên.
“Alô!...” Cô không còn hơi sức để bắt máy.
“Tại sao lại bắt máy chậm ba phút? Em không biết anh lo lắng sao? Em...” Triển Dục Quảng còn nhiều vấn đề vẫn chưa càu nhàu xong, thì đã “Rắc” một tiếng, Uông Bội Nhu liền cúp điện thoại, nhanh chân chạy đi rút dây điện thoại ra. “Bệnh thần kinh!”
Hiện tại cô đã chắc chắn 100% là mình đã bị ngôi sao xấu chiếu vào!
“Tối nay dứt khoát phải đi ngủ sớm, ngày mai mới có tinh thần để làm việc.” Nếu còn không chú tâm vào công việc, sợ sẽ phải cuốn gói ra đi thật đó!
Tùy tiện ăn xong một bát mì ăn liền, Uông Bội Nhu vội vàng chui vào chiếc giường hư mà ngáy đều đều.
Nhưng cô ngủ cũng không được yên ổn, cảm giác như có ai đó ở bên tai cô thì thầm nói nhỏ vậy.
Cô phất tay một cái, giống như đang đuổi muỗi vậy. “Đừng ồn!”
Trong mơ màng, cô tựa hồ nghe được một giọng nói nhỏ nhẹ: “Được!”
Cũng... Không thể nào? Chắc cô đang nằm mơ.
Nhưng cô có cảm giác mình đang bị nhấc bổng, giống như đang bay trên không trung, không bao lâu sau lại được buông xuống... Bởi vì cảm giác này quá mức chân thật, cho nên cô chậm rãi ngồi dậy, tỉnh táo mở hai mắt đang rất buồn ngủ ra “Oa... !” Uông Bội Nhu rất nhanh liền tỉnh lại.
“Anh... Anh... Sao anh lại ở trong nhà của em?”
Lại cúi đầu nhìn. “Anh... Anh đã làm gì cái giường của em?”
Triển Dục Quảng dù đang bận vẫn ung dung vuốt đầu của cô. “Em đã tỉnh rồi hả? Vậy thì mau xuống giường đi, người bên đồ dùng gia dụng sẽ giúp chúng ta dọn dẹp sạch sẽ.”
Uông Bội Nhu nghe vậy, mang theo một ít si ngốc ngoan ngoãn leo xuống giường.
“Chuyện này làm phiền đến các anh rồi!” Triển Dục Quảng khách khí nói với mấy người bên cửa hàng đồ dùng gia dụng.
Lúc này Uông Bội Nhu mới phát hiện ra căn phòng bé nhỏ của mình đang chứa một cái giường thật lớn.
Đây... Cô có nói muốn anh bồi thường giường đôi sao!
Không gian trong phòng của cô nhỏ như vậy, để cái giường lớn như vậy thì còn lối đi sao?
Sao anh tại lại tự tiện quyết định?
Nghĩ đến đây, cô giận đến hít thở dồn dập, nhìn chằm chằm anh, không kìm chế được tay run rẩy chỉ về phía trước. “Anh... Anh...” Thật là to gan, dám tự ý thay đổ đồ dùng của cô, còn loạn xông vào phòng cô!
Nhưng Triển Dục Quảng lại hiểu lầm ý của cô, anh ôn tồn nho nhã cười một tiếng, bước đến bên cô nắm lấy cánh tay đang chỉ của cô. “Anh biết em đang muốn nói lời cám ơn với anh, OK!...Anh xin đón nhận.”
Cô... Cô có nói như vậy sao?
Anh ôm cô qua chiếc giường mới, cùng cô nằm trên chiếc giường lớn. “Đúng rồi! Như vậy mới thoải mái, em thấy có đúng không?”
Đúng cái đầu anh!
“Anh... Sao anh lại có thể vào nhà em?” Đang mờ mịt, cô chỉ biết hỏi vấn đề này.
Nhưng cô còn chưa dứt lời, anh đã chen vào nói như vừa tìm được cơ hội để mắng cô vậy. “Em còn dám nói, anh đã nhắc nhở em phải đợi, vậy mà em còn ngủ như con heo chết vậy!”
Cô... Ngủ như con heo chết!
Này... Này, anh không thể hình dung cô khá hơn một chút hay sao? Cô vẫn còn là thiếu nữ, phụ nữ chưa chồng đó nha!
Thế nhưng anh lại hoàn toàn không để ý cái miệng đang chu ra kháng nghị của cô. “Hại anh phải đi tìm thợ khóa đến mở cửa, thuận tiện giúp em đổi khóa cửa mới!”
Đổi... Đổi khóa cửa? Sao anh lại tự ý quyết định nữa!
Nhưng anh không để cô có cơ hội nói. “Em mau ngủ đi, nếu không ngày mai em sẽ không dậy nổi đó!”
Sao? Bây giờ là người nào đang ở trên địa bàn của người nào vậy? Nhìn bộ dạng của anh giống như chủ nhà vậy!
Nhưng... Chẳng biết tại sao, cảm giác được Triển Dục Quảng ôm chặt thật là ấm áp, an toàn, rất thoải mái, khiến cho Uông Bội Nhu chỉ cảm thấy rất buồn ngủ, cứ như vậy an tâm mà ngủ thiếp đi.
Còn là… thẳng một giấc đến sáng hôm sau!
Triển Dục Quảng một bên kéo vạt áo Uông Bội Nhu, khiến cô phải đi theo anh đến xe của anh, một bên đưa một bộ chìa khóa cho cô, hoàn toàn không để ý quan sát vẻ mặt không vui của cô. “Chìa khóa nhà em!”
“Em nhớ em không có đổi chìa khóa cửa nhà?” Cô cười nhưng bản mặt lại rất khó coi, vẻ mặt không được coi trọng cùng chú ý.
Triển Dục Quảng chỉ mỉm cười rồi nhét cô vào ghế trước, giúp cô thắt dây an toàn, sau đó đưa cô đến công ty.
Trên đường đi, anh không ngừng nói chuyện về bản thân cùng gia đình của anh, cũng không chút nào chú ý đến sự im lặng của cô “... Tóm lại, đây chính là chuyện của anh, đúng rồi chiều nay tan ca anh sẽ đến đón em.”
Đợi chút... Cô không muốn anh tới đón cô!
Coi như anh vừa tự giới thiệu về bản thân mình cùng đem gia thế hiển hách nói hết cho cô biết, vậy thì thế nào? Cô không muốn cùng anh phát triển quan hệ lâu dài nha!
Trên thực tế, sau khi cô nghe nói anh không phải là người “hạ mình bán thân”, thì cô đã xây lên một bức tường thành rất cao giữa hai