Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342128

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2128 lượt.

, năm dấu tay ngay lập tức in trên làn da trắng nõn của cô ta, cô ta mở to mắt nhìn Uông Giai Vi, vẻ mặt của ả chính là bình tĩnh như vậy.
“Cũng đến lượt mày nhìn bản tiểu thư sao?”
“Chị!” Trong thanh âm của cô ta mang theo ủy khuất.
“Lần sau nhớ kỹ, mày không được nhìn gì hết, tốt nhất là cút đi thật xa, lần sau sẽ không phải là một cái tát có thể giải quyết được đâu.” Thanh âm của ả đến một chút tình cảm cũng không có.
Cảm giác đối với Uông Giai Trừng, ngoại trừ chán ghét, vẫn là gai mắt.
Uông Giai Trừng bụm mặt nhìn bóng lưng đẹp đẽ của Uông Giai Vi lộng lẫy kia, trong lòng toát lên trận lửa giận không tên, dựa vào cái gì mà cô phải bị đối xử như vậy, dựa vào cái gì mà ả muốn đánh cô là có thể đánh?
“Uông Giai Vi, mày chờ đi, một ngày nào đó, nhất định có một ngày. . .” Cô cúi đầu nói thầm, trong mắt tất cả đều là oán hận.
(khúc mắc của chị em họ Uông, cùng tranh chấp của an hem Hạ thị từ từ nhen nhóm rồi âm ỉ, cái này sẽ nói sau. )
__________________________________________
Bệnh viện.
Hạ Thiên Triệu đứng trước mặt Hàn Nhất Nhất, đột nhiên xuất hiện như vậy.
“Theo tôi trở về!” Hắn nói như ra lệnh, không cho phép có cơ hội thương lượng.
Hàn Nhất Nhất nhẹ giọng nói, “Có thể trở về cùng anh, thế nhưng tôi mong muốn anh có thể đáp ứng tôi một việc.”
“Hàn Nhất Nhất, cô học được kiểu ra giá sao, cô hẳn là biết kết quả khi ra giá với tôi.” Ánh mắt của hắn vẫn lạnh lùng cùng thâm thúy như mọi ngày.
“Tôi muốn Giai Trừng cùng sống với tôi, có thể chứ?” Hàn Nhất Nhất sau khi nói xong, ánh mắt rũ xuống, yêu cầu như vậy, tựa hồ có chút vô lý, cô chỉ là một hầu gái ở Hạ gia, là một phụ nữ do Hạ Thiên Triệu mua về, cô không phải chủ nhân của Hạ gia, cô dựa vào cái gì yêu cầu hắn đáp ứng.
“Nếu như cô thích xem tôi mang đàn bà trở về, tôi sẽ thỏa mãn cô!” Hắn đang cực lực mà khống chế lửa giận trong lòng.
“Vậy anh đáp ứng hay không đáp ứng?” Cô kiên trì muốn hắn có thể cho cô một đáp án xác thực.
Khóe miệng Hạ Thiên Triệu tà tà lộ ra ý cười, “Chuyện cô phải làm hiện tại, là đứng lên theo tôi trở về.”
Cô càng muốn đáp án, hắn càng không cho cô, hắn muốn khiến cô nếm thử dằn vặt một người là loại tư vị như thế nào, nghĩ tới đây, hắn cư nhiên lại mong chờ.
“Cô có thể chọn không đi theo sau tôi, tôi sẽ tôn trọng lựa chọn của cô, thế nhưng cô phải biết rằng, tôn trọng không hề có nghĩa là đồng ý.” Hắn xoay người rời khỏi phòng bệnh, không hề trống rỗng nhưng không chút ấm áp.
Hàn Nhất Nhất vừa mới ra khỏi phòng bệnh, liền có người đi tới dẫn ra ngoài.
Hạ Thiên Triệu lái một chiếc xe đậu ở cửa bệnh viện mà cô vừa đi ra, có người chủ động thay cô mở cửa vị trí ghế phụ, sau đó đóng cửa lại.
“Cài dây an toàn cho tốt!” Thanh âm của hắn vẫn là lạnh lùng như vậy.
Hàn Nhất Nhất chỉ có thể nghe lời làm theo, bởi vì cô biết, nếu như cô không cài cho tốt, như vậy hắn nhất định sẽ giúp cô cài tốt. Chiếc xe không có như cô tưởng tượng, rất thoải mái đối với lần cô nằm viện này hắn cũng không nhắc đến nửa chữ, thậm chí ở trong xe, hắn một câu cũng không nói.
Hắn không nói lời nào, cô lại càng vui vẻ nhàn rỗi, khuôn mặt nhìn phía ngoài cửa sổ.
Ánh mắt Hạ Thiên Triệu tuy rằng vẫn luôn luôn nhìn phía trước, thế nhưng dư quang trong ánh mắt có khi dừng lại về phía Hàn Nhất Nhất, lại phát hiện cô gái này từ đầu đến cuối vẫn giữ nguyên một tư thế.
Từ sau khi hắn biết cô, duy trì một tư thế hay một thói quen chính là đặc trưng của Hàn Nhất Nhất.
Xe sắp đi vào khu biệt thực, Hàn Nhất Nhất đột nhiên la lên: “Dừng xe!”






Uy Hiếp Chạy Trốn
“Không rõ?” Hạ phu nhân cười lạnh, “Tuy rằng diện mạo quả thật vô cùng xấu xí, nhưng lại tự cho bản thân là ngây thơ thanh thuần, thực sự là một tiểu tiện nhân từ trong xương cốt.”
Đối mặt với lời nói hung hăng dọa người của Hạ phu nhân như vậy, Hàn Nhất Nhất lựa chọn im lặng.
Ở trong mắt người ngoài, Hạ phu nhân luôn luôn dịu dàng trượng khí, nhưng phẩm chất ấy của bà lúc gặp Hàn Nhất Nhất lại hoàn toàn không còn, ngay cả bản thân bà cũng ngạc nhiên, vì sao Hàn Nhất Nhất này luôn dễ dàng khiến bà cảm thấy thất thố như vậy?
“Bị tôi nói trúng rồi sao? Câm rồi sao!” Sự chế giễu của Hạ phu nhân khiến bà càng nhìn càng thêm mất đi phong cách quý phái, dường chính bà ta cũng hoàn toàn quên bản thân đường đường là Hạ phu nhân.
Trước khi Hạ phu nhân rời đi, còn quay đầu lại vừa quăng lại một câu nói: “Cô tốt nhất nhớ kỹ những lời hôm nay tôi nói, bất luận có chuyện gì cũng phải rời khỏi Hạ gia, bằng không tôi sẽ làm cho cô sống không bằng chết.”
Hàn Nhất Nhất đọc được từ trong ánh mắt của bà sự căm ghét và hoang mang, cô không có cách nào hiểu được ánh mắt ấy, bởi vì cô không biết bản thân rốt cuộc đã làm gì khiến Hạ phu nhân căm ghét mình như vậy.
______________________________________________________________
Hạ phu nhân ngồi vào xe, xe vừa lăn bánh, bà đang chuẩn bị đóng cửa sổ xe, lại phát hiện một người phụ nữ đang đi về phía biệt thự của H