Tất Cả Mọi Người Đều Yêu Tổng Giám Đốc
Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341720
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1720 lượt.
hản nhiên nói.
Trình Lộ kinh ngạc nhìn cô ấy.
“Phó tổng giám đốc phòng thị trường của tập đoàn xuất bản Hùng Đại Bắc Kinh tìm tôi nói chuyện, tôi thấy cô ấy có cách hiểu về giao dịch bản quyền rất độc đáo, hơn nữa cô ấy cũng phân tích rất rõ những ưu thế của tập đoàn mình, nên tôi đã đưa cho cô ấy bản quyền của ba cuốn tiểu thuyết trước đây của Carl Sura. Với thực lực của bọn họ, có thể đồng thời ra ba quyển sách”.
“Cô ấy là Cố Sảnh?”. Tôi vội hỏi.
“Cô ấy là bạn hồi đại học của anh đúng không? Năm đó anh nhường suất làm việc ở ngân hàng cho cô ấy nên mới ở lại Bình Hải phải không? Những điều này tôi đều biết. Bên ngoài không tránh kẻ địch, bên trong không tránh người thân. Cô Cố Sảnh rất có năng lực, tôi yên tâm khi đưa bản quyền của My VVorld cho anh, thì cũng rất yên tâm khi đưa bản quyền ba quyển còn lại cho cô ấy. Hơn nữa, cho hai bên cạnh tranh với nhau, tôi mới biết ai thích hợp với dự án bản quyền của Wolters Kluwer”. Trình Tư Vy cười thản nhiên, dường như tất cả đều nằm trong tay cô ấy.
Tôi suy đi nghĩ lại, chúng tôi có thể có được một quyển sách của Carl Sura đã là rất may mắn, lại ép Trình Tư Vy sao không đưa nốt những quyển còn lại cho chúng tôi, cũng có chút không hợp tình hợp lý.
“Nếu muốn giành được dự án bản quyền, thì hãy cố gắng chứng minh thực lực của các bạn”. Trình Tư Vy nhìn tôi, lại nhìn Trình Lộ, “Vốn định hẹn anh đi ăn, nhưng anh và giám đốc Trình bận như vậy, thì để hôm khác tôi lại đến tìm anh vậy”.
Cô ấy dường như muốn nói: Trình Lộ có thành kiến với tôi, tôi cũng không tiện mời anh đi ăn, lần sau gặp riêng đi. Câu này rõ ràng là nói cho Trình Lộ nghe.
Trình Tư Vy chầm chậm đi ra khỏi văn phòng trong ánh mắt của mọi người, vẫn rất nho nhã.
Thấy tôi nhìn về phía cửa ra vào rồi chìm vào suy nghĩ, Trình Lộ cố ý ném quyển Chiến trường lên bàn tôi, như tự nói một mình: “Hứ, còn nói không có gì, cơ hội làm việc ở ngân hàng cũng nhường cho người ta rồi”.
Tôi cười khổ sở, cất quyển tiểu thuyết vào ngăn kéo, Trình Lộ không biết lòng tôi đang rối rắm trăm bề. Mấy ngày tiếp theo, tôi và Trình Lộ bận chuẩn bị các hoạt động cho ra cuốn sách mới, Tô Tô ngày nào cũng báo cáo với tôi tình hình phản ứng trên forum, Cố Sảnh không liên lạc với tôi, Trình Tư Vy không đến tìm tôi, Tử Hà cũng không xuất hiện.
Thứ sáu, thời tiết thật đẹp, quét sạch mọi u ám của những ngày qua, bầu trời vô cùng trong xanh.
“Anh Tiểu Mân! Sáng nay, phản hồi ở forum đã là hơn tám nghìn rồi! Chỉ đăng đại một tin, mà đã trở thành hot topic của forum trường rồi, anh thật lợi hại!”. Tôi vừa đi ra khỏi phòng, Tô Tô đã chạy xộc đến.
Mấy ngày hôm nay, do Tô Tô đăng tin tôi sẽ quay về trường trên diễn đàn, phản hồi ngày càng nhiều, số lượng phản hồi như quả bóng tuyết đang lăn, cái này cũng là kết quả mà tôi dự tính sẽ đạt được.
Nhìn vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa hưng phấn của cô bé, tôi cười: “Được rồi, chuẩn bị đi, chúng ta sẽ đi đến trường”.
“Vâng vâng! Hôm nay chị Hiểu Ngưng và chị Linh Huyên đều xin nghỉ, đến trường cổ vũ anh đấy!”. Tô Tô kích động nói.
Cô bé đang nói thì cửa phòng của Hiểu Ngưng mở ra, cô ấy cũng từ trong phòng đi ra.
Cô ấy mặc một chiếc áo mềm mại tao nhã, cổ hình lá sen có đăng ten. Phần eo có thắt một chiếc nơ hình con bướm, toát lên vẻ ngọt ngào, trẻ trung.
Trên người cô ấy không có đồ trang sức gì quá rực rỡ, đơn giản nhưng lại thể hiện được sự hấp dẫn mê hồn, nhìn thì thấy màu sắc giản dị, nhưng lại thể hiện được vẻ đẹp thục nữ nhã nhặn. Quả nhiên, với khí chất của Hiểu Ngưng, rõ ràng không cần trang điểm lòe loẹt cũng có thể nổi bật trong một đám đông người đẹp.
Nhìn thấy Hiểu Ngưng như vậy, không chỉ tôi, ngay cả Tô Tô cũng ngẩn cả người.
“Hôm nay có đánh chút phấn”. Nhìn thấy tôi và Tô Tô đều bần thần cả người nhìn cô ấy, Hiểu Ngưng hơi ngại ngùng sờ mặt mình, “Có phải là đánh trắng quá không?”.
“Hiểu Ngưng, mình phải nói, cậu trang điểm một chút là không hề kém Trình Lộ”. Linh Huyên đi tới.
“Trình Lộ biết trang điểm, mình không so được với cậu ấy”. Hiểu Ngưng bẽn lẽn cười, “Lúc nào thì đi?”.
Cô ấy cười, cũng rất nhã nhặn yêu kiều. Tôi có thể hình dung, một Hiểu Ngưng như thế này đến Học viện Thương mại Hoa Đông, sẽ thu hút không biết bao nhiêu ánh mắt của các sinh viên nam.
“Một lúc nữa là đi rồi. Mình cũng phải đi thay đồ”. Linh Huyên đặt bánh gato xuống bàn, đi về phòng. Tô Tô cũng vào theo.
Phòng khách chỉ còn tôi và Hiểu Ngưng.
Cô ấy nhìn tôi, tôi nhìn cô ấy, không ai nói gì.
“Em ăn chút gì đi, anh cũng đi thay quần áo”. Tôi đứng dậy, nói với cô ấy một câu, rồi về phòng mình chọn quần áo.
Khi tôi ra khỏi phòng lại càng ngạc nhiên hơn, “đội cổ động” bốn người đã xếp hàng ngang ở phòng khách.
Cách ăn mặc trang điểm của ba người còn lại đều toát lên hơi thở mùa xuân. Dễ nhận ra rằng, bọn họ đã dụng công chọn quần áo kỹ lưỡng hơn mọi ngày. Linh Huyên mặc một bộ vest bằng lụa hai màu đen trắng, làm nổi lên sự tinh tế của đường nét cơ thể, tự do tự tại, rất phù hợp với thời tiết trong xanh ngày hôm nay.
Còn Trình Lộ