Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341721
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1721 lượt.
bên cạnh mặc một chiếc áo khoác mang đầy hương vị mùa xuân, đối với nhiệt độ hiện tại thì có hơi lạnh một chút, nhưng đôi vai chợt ẩn chợt hiện và không cần thắt dây lưng là đã có thể làm nổi lên đường nét tinh tế của bờ eo thon nhỏ, đem lại cho cô ta không ít tự tin. Khí chất của cô ta không cần nói cũng thu hút được ánh mắt của tôi, không hổ danh là “đóa hoa của trường Đại học Ngoại ngữ”.
Còn Tô Tô, phong cách chủ đạo vẫn là dễ thương, cô bé mặc một bộ đồ lửng đính hoa với hoa văn thêu rất đẹp, một cảm giác đẹp trong sáng và tự nhiên, toát ra vẻ yếu đuối khiến người khác muốn bảo vệ che chở, lại đeo thêm chiếc vòng màu vàng kim, thấp thoáng vẻ nữ tính. Thế hệ hoa khôi mới của trường dường như sắp xuất hiện.
Ba người bọn họ yêu kiều diễm lệ, còn Hiểu Ngưng với màu trắng nhẹ nhàng thanh khiết, điểm xuyết vào đó, bổ trự lẫn nhau.
Trong khi tôi đang ngắm nhìn họ, họ cũng đang ngắm tôi.
“Anh Tiểu Mân hôm nay mặc thật đẹp”. Tô Tô nhìn chằm chằm tôi vài giây, bước lại gần nói.
“Lâu lắm không mặc quần áo thời sinh viên, tự mình cũng cảm thấy ngượng”. Tôi cúi đầu nhìn chiếc áo khoác phóng khoáng và chiếc quần bò rách bươm.
“Đi thôi. Xuất phát”. Trình Lộ đi đến nói.
Hôm nay cô ta xịt nước hoa nhẹ nhàng, phong thái mê hồn. Kiểu trang điểm hôm nay của cô ta ngay cả ở Học viện Thương mại Hoa Đông tập trung nhiều người đẹp nhất ở thành phố Bình Hải, cũng tuyệt đối là đẳng cấp hoa khôi trường.
“ừ”. Tôi cầm chìa khóa xe, đi ra khỏi chung cư. Chiếc xe này hôm qua đã được tân trang lại, dưới ánh mặt trời rạng rỡ càng trở nên sáng bóng bắt mắt. Chiếc BMW bóng láng đẹp đẽ này lại chở bốn cô mỹ nữ tuyệt trần, thật sự rất xứng.
Tôi chở họ đến Học viện Thương mại Hoa Đông. Trên đường, Trình Lộ gọi điện thoại đốc thúc phòng phát hành chở năm nghìn quyển sách đến Học viện.
Còn Linh Huyên mở cửa sổ xe, mặc cho gió ấm vuốt ve mái tóc đẹp của cô, đôi hoa tai màu vàng lay động, có một phong thái làm rung động lòng người. Theo như phong cách ăn mặc hôm nay của họ, nếu như phải phân cấp, Linh Huyên cho người ta cảm giác như sinh viên năm tư, trưởng thành và có sức hút; Trình Lộ giống sinh viên năm ba, tự tin và xinh đẹp; Hiểu Ngưng giống sinh viên năm hai, hiểu biết và thuần khiết; Tô Tô chính là sinh viên năm nhất điển hình, đáng yêu và hoạt bát, tràn đầy tinh lực và sự tò mò.
Tôi vừa lái xe, vừa ngắm nhìn bọn họ qua kính chiếu hậu.
“Hôm nay là thứ sáu, người chắc không đông. Bạn học cũ của anh Tiểu Mân lúc này cũng đã đi làm, không có cách nào đến được nhỉ?”. Tô Tô nhìn ra bên ngoài cửa sổ, có chút lo lắng nói.
Tôi mỉm cười, không nói gì.
Chiếc xe đã đến gần Học viện Thương mại Hoa Đông, đi theo bức tường bao với cây xanh rậm rạp, rẽ một cái, là đến con đường chạy thẳng vào cổng chính.
Chỉ thấy trên đường bên ngoài trường có một hàng dài xe ôtô. Như thể đến tham gia triển lãm xe ngoài trời, đủ các loại xe, đỗ từ phía đông của con đường kéo dài mấy trăm mét, cho đến tận phía tây của con đường cũng dài mấy trăm mét.
Còn trong quảng trường hình tròn ở cổng chính, xe cộ nườm nượp, mười mấy bảo vệ do trường cử đến, đang bận rộn chỉ huy những chiếc xe ra vào trường.
Tô Tô lần đầu tiên nhìn thấy nhiều xe như thế tập trung ở cổng trường, không khỏi ngạc nhiên đến độ há hốc miệng.
“Không phải là vị lãnh đạo nào mở cuộc họp ở đây đấy chứ?”. Trình Lộ cũng không dám tin vào mắt mình, nghi hoặc hỏi. Cảnh tượng như thế này hoàn toàn khác với dự tính của cô ta.
“Không phải. Nếu là lãnh đạo họp, cổng trường chắc chắn phải có biểu ngữ”. Hiểu Ngưng từ tốn nói. Phân tích điềm tĩnh mà đơn giản của cô ấy loại trừ suy đoán của Trình Lộ.
Tôi lái xe xuyên qua biển xe, tiến đến cổng chính.
Trong trường không có biểu ngữ hay bóng bay gì cả, nhưng khắp nơi là những chiếc xe hơi sáng bóng, chúng chính là công cụ tạo không khí tốt nhất!
So với trường học vào những ngày bình thường, Học viện Thương mại Hoa Đông hôm nay đúng là đông gấp đôi!
Lúc này tuy đang là giờ lên lớp, nhưng trên đường xung quanh trường toàn người là người!
Chạy dọc trường từ nhà A đến nhà G, tôi nhìn thấy trong giảng đường của các tòa nhà, học sinh ngồi ở gần cửa sổ đều thò đầu ra ngoài nhìn ngó. Rõ ràng, bầu không khí này đã làm cho những học sinh đang lên lớp kia không thể ngồi yên được.
Tôi chầm chậm lái xe, đi một vòng nhỏ quanh trường, mới tìm thấy một chỗ đỗ xe.
Họ lần lượt xuống xe, Tô Tô nhìn bốn phía, thấy trường học vốn rất yên tĩnh lúc này là cả một biển người, biển xe, nghi ngờ đây có phải là trường của cô bé hay không.
“Lương Mân, tôi đã đánh giá thấp lời hiệu triệu của anh rồi”. Nhìn thấy trong khuôn viên của trường còn náo nhiệt hơn cả triển lãm xe ô tô năm nay, Trình Lộ quay người nhìn tôi, nói.
“Anh Tiểu Mân quả nhiên lợi hại, chỉ đơn giản đăng một tin trên diễn đàn của trường, mà thu hút được nhiều người thế này”. Tô Tô thốt lên một tràng, đột nhiên nhìn thấy biển xe đỗ trong trường có của Trùng Khánh, Sơn Đông, Hà Nam, Giang Tô, An Huy, Triết Giang… Hầu như biển số xe của khắp nơi trên cả