Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341728
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1728 lượt.
i Bính cho tôi một câu trả lời đầy khẳng định.
Tôi lập tức chìm vào suy nghĩ.
“Nhưng, đấy chỉ là một vài liên kết về tình cảm thôi, xét đến việc cậu đã đi vào cuộc sống của Tô Tô những đêm mưa gió, và đi vào ký ức đơn thể của Tô Tô đó, sự phát triển sau này sẽ có thay đổi”.
“Thế là thế nào?”.
“Tức là Tô Tô trong những đêm mưa gió yêu cậu hận cậu, nền tảng tình cảm của Tô Tô lại tách ra một lần nữa. Cô ấy có tư duy độc lập, điều này hơi nguy hiểm”.
“Nguy hiểm?”.
“Trở về với vấn đề lúc nãy. Tô Tô mà cậu đã gặp tuy là đại diện cho Tô Tô, nhưng, cô ấy chỉ là một cái bóng, hoàn toàn mơ hồ về sự tồn tại của bản thân, cô ấy chưa chắc đã chịu trách nhiệm với Tô Tô hoặc với cơ thể của chính mình, mà cơ thể thực sự vẫn là của Tô Tô. Cậu phải bảo vệ Tô Tô, nhất định phải bảo vệ cô ấy”.
Khi tôi đến công ty, Trình Lộ đang bận rộn. Cô ta liếc tôi một cái, có vẻ rất không vui.
Thời tiết dần ấm lên, Trình Lộ cũng mặc ít đi. Hôm nay cô ta mặc một bộ váy đen theo phong cách điển hình của phụ nữ công sở, tràn đầy cảm giác chín chắn vững vàng.
Những đường cắt tinh tế của chiếc váy đen giúp làm nổi bật đường nét cơ thể, lại kết hợp với một đôi giầy cao hở mũi, làm thân trên của cô ta càng trở nên đầy đặn.
“Giám đốc Trình ngày càng đẹp”. Tôi tán dương cô ta. Bây giờ là thời điểm quan trọng trong cuộc chiến giữa chúng tôi và tập đoàn xuất bản Hùng Đại Bắc Kinh, tôi không muốn làm quan hệ với cô ta xấu đi.
Trình Lộ “hứ” một tiếng, không thèm giải thích.
Tôi cầm bức thư lên, thấy Trình Lộ đang dán mắt vào tôi, nghĩ một lúc, rồi bóc thư ngay trước mặt cô ta.
“Tiểu thuyết đã xuất bản, gửi trước cho anh một quyển, nếu có chỗ nào còn thiếu sót, nhờ anh chỉ bảo cho. Trang bìa dùng màu mà anh thích nhất, vừa hay cũng là màu của trang bìa cuốn sách mới của bên anh, hy vọng anh không thấy phiền. Công ty An Mặc trong ngành xuất bản phía nam cũng được coi là một công ty có tiếng, em nghĩ anh cũng sẽ ra tay trổ tài, chưa chắc đã thua em”.
Viết đến đây, Cố Sảnh bỗng xuống dòng: “Ngoài ra, sau khi anh rời khỏi Bắc Kinh, lòng em có đôi chút nhớ nhung. Khi nào xong việc, có thể em sẽ đến gặp anh”.
Tiếp theo, là chữ kí của Cố Sảnh.
Tôi đặt thư xuống, quay đầu nhìn Trình Lộ.
“Hứ”. Trình Lộ có hơi bực mình, quay mặt đi.
“Đây là thư thách thức cô biết không? Cô ấy chỉ gửi cho tôi mỗi một quyển Chiến trường, cô còn không hiểu ý của cô ấy sao?”. Tôi nói.
“Không cần phải giải thích với tôi”. Trình Lộ bĩu môi, không biết cô ta đang tức cái gì.
Tôi cười cười, đút bức thư vào phong bì, rồi cũng cất Chiến trường đi.
Tình trường như chiến trường, chiến trường cũng như thương trường. Tên cuốn sách lúc này đọc lên rất hợp với tình cảnh hiện nay.
“Trình Lộ, bảo Tô Tô thiết kế thêm kẹp sách cho cuốn tiểu thuyết của chúng ta, viết thế này: Sau ba cuốn tiểu thuyết thử nghiệm, tác phẩm mới nhất của Carl Sura, với tầm vóc của một tác gia thực sự, hoàn toàn vượt qua chính mình, được đề cử giải Nobel Văn học, đỉnh cao của thực lực, không thể thay thế”. Tôi rút ra một tờ giấy A4, phác thảo, nói.
“Tính cạnh tranh của câu PR này mạnh quá nhỉ”. Trình Lộ cuối cùng cũng không còn tức giận với tôi nữa.
“Bọn họ đã muốn đấu, thì đấu một trận sứt đầu mẻ trán đi!”. Tôi nói. “Ha ha, sao lại đằng đằng sát khí thế?”.
Đột nhiên, tiếng của Trình Tư Vy vang lên ở phía cửa văn phòng phòng bản quyền.
“Chị Tư Vy, đúng là khách quý”. Trình Lộ quay đầu nhìn sang, hướng về phía cửa nói. Trình Tư Vy nở nụ cười, đi vào bên trong.
Cô ấy mặc một bộ đồ màu đen, nho nhã mà cao quý. Đặc biệt là mái tóc màu vàng kim thả trên vai áo màu đen, cho người ta cảm giác rất đặc biệt. Những đồng nghiệp nam của phòng bản quyền chưa gặp Trình Tư Vy bao giờ, bây giờ thấy cô ấy xuất hiện, ánh mắt lần lượt ánh lên vẻ khen ngợi.
“Giám đốc Trình, hôm nay tôi qua thăm chút thôi, không ảnh hưởng đến công việc của mọi người chứ?”. Trình Tư Vy đi đến trước mặt chúng tôi, hỏi Trình Lộ.
Trình Lộ nhìn Trình Tư Vy: “Chị Tư Vy dạo này không bận sao? Khảo sát dự án bản quyền tiến hành thế nào rồi? Nghe nói mấy hôm trước còn đi chơi ở miếu Thành Hoàng? Không biết Lương Mân, nhân viên xuất bản mũi nhọn của công ty chúng tôi có thuộc một trong những nội dung khảo sát không?”.
“Ha ha, giám đốc Trình thật là biết đùa. Tôi và Lương Mân là bạn, không xen việc công vào. Thực ra hôm nay, tôi cũng chỉ là tiện đường vào thăm thôi, một lát sẽ đi”. Trình Tư Vy cười lạnh nhạt, dùng ngón tay vén lọn tóc vàng bên tai, trông rất gợi cảm.
“Thế thì đúng là đáng tiếc, vốn tưởng có cơ hội mời chị Tư Vy ở lại dùng bữa trưa”. Trình Lộ lắc đầu, nói.
Trình Tư Vy là một người vô cùng thông mình, cô ấy cảm thấy sự cảnh giác của Trình Lộ đối với mình, đi về phía tôi, cầm quyển Chiến trường trên bàn lên: “Quyển này của tập đoàn xuất bản Hùng Đại Bắc Kinh, nhanh thế đã xuất bản rồi à?”.
“Chị Tư Vy hình như biết được nội tình?”. Tôi hỏi.
“À, ba cuốn tiểu thuyết, là tôi bán bản quyền cho họ”. Trình Tư Vy t