Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trà Trộn Phòng Con Gái

Trà Trộn Phòng Con Gái

Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341722

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1722 lượt.

nước đều có, càng ngạc nhiên hơn hỏi tôi: “Bọn họ đều không phải ở Bình Hải?”.
Tôi cười: “Chính vì thế anh mới bảo em đăng tin trước mấy ngày”. Chính vào lúc chúng tôi nói chuyện, một chiếc xe hàng chở đầy sách đi qua chúng tôi, chạy đến trung tâm của hoạt động tuyên truyền lần này – Quảng trường nhà tổng hợp.
“Đi, qua đó thôi”. Tôi chỉnh chiếc mũ lưỡi trai trên đầu, dẫn theo bốn người đi về phía nhà tổng hợp.
Chỉ thấy khắp nơi trên quảng trường đều là người. Đặc biệt là cái đình hóng mát cạnh hồ, từng tốp từng tốp người tụ tập lại, đang nhiệt tình giao lưu với nhau. Tống Siêu, chủ tịch hội sinh viên đương nhiệm dẫn theo một nhóm sinh viên mới, đang bận rộn tiến hành những chuẩn bị cuối cùng.
Trong cảnh tượng hỗn loạn như vậy, mọi người không hề chú ý đến sự xuất hiện của bốn mỹ nữ. Mọi người đang rất hăng hái đi tìm bạn học cũ của mình, nhiệt tình ôm chầm lấy nhau.
“Mọi người đang tìm bạn học cũ ngày trước của mình”. Linh Huyên nhìn thấy cảnh tượng này, cười tươi, nói.
“Không biết chúng em sau này tốt nghiệp, liệu có cơ hội tụ họp lại như thế này không?” Tô Tô than thở.
Hiểu Ngưng nhìn khắp tứ phía, không nói gì, chỉ cười cười với Trình Lộ. Bọn họ là bạn học thời cấp ba, sau đó thi vào đại học, cũng ở trong cùng một khu đại học, tình cảm sâu sắc nhất.
Tống Siêu đang chỉ huy mọi người bày biện đồ đạc, thấy tôi đi đến, vui mừng định gọi tên tôi, đột nhiên tôi làm động tác giữ im lặng, cậu ta lập tức hiểu ý, không gọi ra tiếng. Tôi đi đến, hỏi cậu ta: “Hôm nay có khoảng bao nhiêu người đến?”.
“Hiện tại đã có khoảng hai nghìn người, một lát nữa các hoạt động bắt đầu, chắc sẽ càng đông hơn. Đa số đều là những sinh viên cũ đã tốt nghiệp, những sinh viên trong trường bây giờ hầu hết đều còn đang lên lớp, những người không đi học cũng đang lần lượt qua đây góp vui rồi”. Tống Siêu nói.
Cậu ta vừa nói, vừa lướt mắt nhìn bốn người đứng bên cạnh tôi. Trên thực tế, bốn người con gái đến đây cùng tôi, bất kỳ người nào cũng đều là người đẹp cỡ hoa khôi trường, Tống Siêu hiếu kỳ về họ cũng là điều dễ hiểu.
“Các bạn lớp hai khoa Quản lý Công thương của Học viện Thương mại khóa 2000, đến bên này tập hợp!”. Đột nhiên, một chàng trai nhảy lên một bồn hoa, hét lớn.
Tống Siêu ngạc nhiên nhìn về bên đó: “Khóa 2000 cũng đến rồi, khi anh vào trường, bọn họ đã học năm tư rồi nhỉ?”.
“Năm tư…”. Tôi nhìn sang bên đó, đúng là không ngờ tới, thông báo họp mặt trên diễn đàn của trường lại thu hút được cả những sinh viên đã tốt nghiệp hơn năm năm rồi.
“Thành viên lớp ba Học viện Pháp luật khóa 2002 tập trung bên này!”. Một vài cựu lớp trưởng khác thấy cách tập hợp người như vậy hiệu quả, cũng làm theo, lần lượt tìm một bồn hoa đứng lên, rồi gọi lớn.
“Khóa 2002 Học viện Quan hệ quốc tế đến đây xếp hàng!”.
“Học viện Ngoại ngữ khóa 2004 đến bên này!”.
“Sinh viên Học viện Văn học khóa 2003, ở đây ở đây!”.
Trong phút chốc, đám đông ồn ào hẳn lên. Bọn họ đi cùng cả vợ, chồng, con cái, cả nhà cùng đi, giống như hoạt động gia đình ở trong công viên vậy.
“Tốt nghiệp đã nhiều năm, hầu như ai cũng đã kết hôn có con cái rồi”. Linh Huyên nhìn một đám người tập hợp náo nhiệt phía bên kia, cười dịu dàng, nói.
“Ngày hội học sinh” với hàng ngàn người này làm cho nơi này chật kín. Cảnh tượng huyên náo như vậy, đương nhiên làm cho trường học không thể nào học tập bình thường được.
Lúc này, thầy hiệu trưởng chống gậy, cùng mấy vị chủ nhiệm khoa đi đến phía tôi và Tống Siêu đang đứng gần gian có mái che.
“Ngại quá, thưa thầy, ồn ào quá, ảnh hưởng đến việc học tập của nhà trường”. Tôi tiến lên hai bước, chủ động nói với thầy hiệu trưởng.
“Không sao, mười giờ là tan học rồi”. Thầy giáo nhìn tôi, “Hoạt động mấy giờ bắt đầu?”.
“Mười rưỡi ạ, còn có nửa tiếng nữa, cho bọn họ điều chỉnh sắp xếp, đều là bạn học cũ đã mấy năm không gặp, hôm nay được gặp nhau, ầm ĩ cũng là bình thường, bắt bọn họ trật tự cũng không hợp lý lắm”. Tôi nói.
“Không hề gì”, thầy hiệu trưởng nhìn tôi, “Thầy đã thông báo cho các học viện, giờ học từ mười giờ sáng đến hai giờ chiều nay đều tạm thời hủy bỏ”.
Tiếp đó, thầy mỉm cười nhìn ngắm xung quanh: “Lần đầu tiên nhìn thấy nhiều sinh viên cũ về lại trường như thế này, các khóa từ sau năm 2004 đến khá đông. Ha ha… Lương Mân không hổ là Lương Mân, “anh Tiểu Mân” không hổ là “anh Tiểu Mân”.
Nghe thầy gọi tôi như thế, tôi mỉm cười. Thầy hiệu trưởng nhìn thì có vẻ như xa cách, kỳ thực ai có công lao thành tích gì, trong lòng thầy đều nhớ rõ. Ding ding ding …
Tiếng chuông hết giờ vang lên, sinh viên như dòng thủy triều tràn từ các ngả tụ về nhà tổng hợp.
Quảng trường nhà tổng hợp vốn đã chật ních người, thêm sự góp mặt của sinh viên trong trường, số người phút chốc tăng gấp đôi. Bọn họ được nghỉ học đương nhiên phải đến góp vui rồi.
Tôi nhìn thấy cảnh tượng như vậy, quay đầu nhìn Tống Siêu: “Để ý chút nhé”.
Tống Siêu đem theo người của cậu ấy đi lên duy trì trật tự, còn tôi và Trình Lộ chỉ huy nhân viên công ty mở áp phích tuyên truyền ra, bày lên giá sách.